29-09-2014

THIÊN ĐƯỜNG XHCN?

Dạo qua một vòng Internet thấy nhiều bạn cứ hở chút là còm "Thiên đường XHCN" để mỉa mai về đất nước mà họ đang sống và được khá nhiều người khác phụ họa, cười cợt. Nếu gõ google sẽ thấy cụm từ đầy ưu ái này hầu hết là của các trang phản động, các nhà dâm chủ và dĩ nhiên là cụm từ cửa mồm của những người không ưa chế độ! Họ luôn gán cụm từ hay ho này cho Việt Nam và luôn tự hỏi rằng cái thiên đường ấy khi nào mới thành hiện thực.


Xin thưa với các bạn ấy rằng Việt Nam đang xây dựng đất nước theo con đường XHCN, con đường ấy cực kỳ gian lao và có thể phải qua nhiều thế hệ nhưng Việt Nam chưa bao giờ tự nhận mình là xứ thiên đường. Trong các văn kiện của Đảng cũng chưa bao giờ có cụm từ này. CNXH mà Việt Nam đang xây dựng có 8 đặc trưng cơ bản, trong đó đặc trưng nổi bật nhất là "dân giàu, nước mạnh, dân chủ, công bằng, văn minh" vốn rất quen thuộc với chúng ta hàng ngày. 

Vậy thiên đường là gì? Theo kinh thánh thì đó là "Tình trạng của những người đã chết trong ân sủng và ân nghĩa của Thiên Chúa, và đã hoàn toàn được thanh tẩy, sẽ sống muôn đời với Chúa Kitô, với Ba Ngôi Thiên Chúa, với Trinh Nữ Maria, các Thiên Thần và tất cả các Thánh, họ mãi mãi giống như Thiên Chúa, vì họ thấy Ngài “đúng như Ngài là” (I Ga 3:2), mặt giáp mặt... sự sống toàn hảo như thế được gọi là Thiên Đường".

Rõ ràng thiên đường là dành cho người chết hoặc cho các Ki tô sau khi họ chán cõi đời này chứ Việt Nam không dại gì xây dựng "thiên đường" kiểu ấy! Mà trên thế giới này cũng chẳng có nước nào dám nhận là thiên đường cả. Do vậy làm ơn đừng gán cho Việt Nam là thiên đường này thiên đàng nọ nữa. 

Hải Trang

NƯỚC LỚN NƯỚC NHỎ ĐỀU PHẢI TÔN TRỌNG PHÁP LUẬT QUỐC TẾ


Phát biểu tại phiên thảo luận cấp cao Đại hội đồng LHQ lần thứ 69 ngày 27/9, Phó Thủ tướng, Bộ trưởng Ngoại giao Phạm Bình Minh tiếp tục nhấn mạnh nguyện vọng hòa bình của Việt Nam.

"Hòa bình và an ninh là điều kiện tiên quyết cho sự phát triển bền vững", ông Phạm Bình Minh nói. "Lịch sử đã chứng minh những con đường dẫn đến chiến tranh và xung đột đều xuất phát từ học thuyết đã lỗi thời về chính trị cường quyền, từ tham vọng thống trị và áp đặt, và từ việc đe dọa sử dụng vũ lực để giải quyết các tranh chấp quốc tế, bao gồm các tranh chấp liên quan đến chủ quyền lãnh thổ".


Phó Thủ tướng, Bộ trưởng Phạm Bình Minh phát biểu tại phiên thảo luận cấp cao của Đại hội đồng LHQ lần thứ 69. Ảnh: UN

Chính vì vậy, VN cho rằng tôn trọng luật pháp quốc tế là nền tảng bảo đảm hòa bình, an ninh và ổn định phục vụ phát triển bền vững.

"Hơn lúc nào hết, các quốc gia thành viên, không phân biệt lớn - nhỏ, giàu - nghèo đều phải tôn trọng và thực hiện nghiêm túc các nguyên tắc, chuẩn mực, quy định của luật pháp quốc tế, Hiến chương LHQ", Phó Thủ tướng nói.

Từ đó, ông Phạm Bình Minh nhấn mạnh lại lập trường mà Việt Nam kiên trì: nguyên tắc tôn trọng chủ quyền và toàn vẹn lãnh thổ của các quốc gia, giải quyết bất đồng, tranh chấp trong quan hệ quốc tế, trong đó có vấn đề Biển Đông, bằng biện pháp hòa bình trên cơ sở luật pháp quốc tế, Công ước Luật biển (UNCLOS) 1982, nghiêm túc thực hiện Tuyên bố về ứng xử của các bên ở Biển Đông (DOC) và phấn đấu sớm đạt được Bộ quy tắc ứng xử (COC).

Trả lời báo chí sau khi phát biểu, Phó Thủ tướng Phạm Bình Minh cho biết vấn đề Biển Đông, đặc biệt là khía cạnh an ninh, an toàn hàng hải, cũng được nêu tại hội nghị Bộ trưởng ASEAN - Mỹ hôm 26/9 ở New York.

"Mỹ đã đưa ra đề xuất 'Đông kết', có thể hiểu là một phần của việc thực hiện DOC, cụ thể là điều 5: không làm phức tạp tình hình, không mở rộng đóng chiếm các đảo không người... Điều này cũng đã được nhấn mạnh trong Tuyên bố chung của ASEAN tại Myanmar tháng 8 vừa rồi", ông Phạm Bình Minh cho biết.




Cũng tại hội nghị này, Mỹ đã công khai đề nghị ASEAN tham gia cùng Mỹ chống lại lực lượng khủng bố ISIS. Hiện các nước ASEAN chưa có câu trả lời nhưng theo Phó Thủ tướng, điều đó cho thấy VN có thể củng cố vị thế quốc tế của mình thông qua việc phát huy vai trò trung tâm của ASEAN.

"ASEAN mà đoàn kết và nâng cao được vai trò trong khu vực châu Á - Thái Bình Dương và trên thế giới thì vị thế của VN cũng sẽ được nâng lên với tư cách một thành viên của khối", ông Phạm Bình Minh nói.

"Điểm đặc biệt của ASEAN là không chỉ kết nối các nước thành viên với nhau mà còn có các đối tác là các nước lớn trong khu vực. Chỉ ASEAN mới có cơ chế hàng năm lãnh đạo các nước lớn đều một lần đến họp cùng, hay tại LHQ, Tổng thư ký và Chủ tịch năm nào cũng có một cuộc họp với ASEAN. Cũng chỉ bộ trưởng quốc phòng các nước ASEAN mới có dịp ngồi họp bàn cùng bộ trưởng quốc phòng các nước lớn".

VN tiếp tục ứng cử vào Hội đồng Bảo an

Trong bài phát biểu của mình, Phó Thủ tướng Phạm Bình Minh cũng kêu gọi các nước ủng hộ VN ứng cử vào Hội đồng Kinh tế Xã hội nhiệm kỳ 2016-2018 và Hội đồng Bảo an nhiệm kỳ 2020-2021.

"Lần trước, khi VN là thành viên của hai hội đồng này đã có những đóng góp được ghi nhận, thể hiện được uy tín và trách nhiệm của VN. Còn hai, ba năm nữa mới bỏ phiếu, nhưng đến thời điểm này, VN nhận được sự ủng hộ của tất cả các nước ASEAN và nhiều nước khác. Hiện VN cũng đang là ứng cử viên duy nhất vào Hội đồng Bảo an nên tương đối thuận lợi", ông Phạm Bình Minh nói.

Lần đầu tiên VN trúng cử thành viên không thường trực Hội đồng Bảo an LHQ là nhiệm kỳ 2008-2009.
Nguồn: Vietnamnet.vn

ĐÈN CÙ, "BỊP MỌI NGƯỜI DỄ VẬY SAO?"


Ở cái tuổi “xưa nay hiếm” Trần Đĩnh lại xuất hiện theo một cách không thể ấn tượng hơn, xuất bản một cuốn sách không rõ là thể loại gì, làm cả cộng đồng “dân chủ” trong nước cũng như nước hải ngoại bao phen “dậy sóng”. Đúng là tuổi cao chưa hẳn trí đã cao. Phải chăng vì già quá không đi hội họp để góp mặt chia phần, không thể đi kích động biểu tình, phá hoại để kiếm chút nên đành ngồi khua bút, chém chữ kiếm cơm.

Ta chưa vội bàn xem cuốn sách không rõ thể loại này nói gì, hãy xem tác giả của nó là ai đã??

Trần Đĩnh sinh năm 1930, là nhà báo kỳ cựu của tờ Sự Thật từ những ngày đầu tiên, khi tờ báo của Hội nghiên cứu chủ nghĩa Mác này được thành lập với vai trò Tổng biên tập của Trường Chinh. Trần Đĩnh tự nhận mình là người viết hồi ký cho Hồ Chí Minh, ngoài ra còn viết hồi ký cho Nguyễn Đức Thuận, Phạm Hùng, Lê Văn Lương, Bùi Lâm. 

Với xuất phát điểm như vậy, đáng nhẽ ra hắn phải dốc lòng, dốc sức để phục vụ cách mạng mới đúng. Tuy nhiên, như những đứa con bất trị, Trần Đĩnh kết giao với các nhân vật như Thích Quảng Độ, Nguyễn Văn Lý, Nguyễn Đan Quế, Trần Độ, Dương Thu Hương, Hà Sĩ Phu .v.v. Trần Đĩnh tuyên bố mình là một người yêu chuộng tự do dân chủ, ủng hộ những người đang tranh đấu cho dân chủ tại Việt Nam. Vậy các bạn có thể biết ông này là người như thế nào rồi chứ.

“Tóc bạc không sinh ra sự khôn ngoan”

Nội dung của “tập giấy 600 trang” mà tác giả gọi là “truyện tôi” (một thể loại mới do chính ông phịa ra) xoay quanh 5 vấn đề, gắn liền với những thăng trầm của đời Trần Đĩnh. Đó là, thời mở đầu tham gia Việt Minh ở chiến khu; Cải cách ruộng đất; Đi học đại học báo chí ở Trung Quốc; Tham gia trong nhóm “xét lại chống Đảng” và những tháng năm sau khi bị khai trừ khỏi Đảng vào năm 1976.

Nếu nội dung chỉ dừng ở việc nói về cuộc sống đời không thôi thì là một chuyện, đằng này mục đích của hắn lại là bêu xấu các lãnh đạo Đảng và Nhà nước trong thời kỳ đất nước còn muôn vàn khó khăn. Ý đồ nham hiểm đó có thực hiện được không? Đâu có dễ. Ngoài những nhà “dân chủ” ăn theo, tung hô thì ai quan tâm chứ đến “tập giấy 600 trang” này chứ. Xét cho cùng thì không chém gió, không nói đểu, không bịa chuyện, không bất chung, bất nhân, bất nghĩa thì với kẻ là nỗi nhục nhã của cả một dòng họ, sự hổ thẹn của con cháu sẽ không có kẻ nào cho tiền, không có kẻ nào tung hô cho sướng.

Với lời giới thiệu đầy “bợ đỡ”, “con hát mẹ khen hay” của Ngô Nhân Dụng khiến người ta đọc cảm giác như đang bị đánh lừa về một tác phẩm viết lại chuỗi sự kiện mà mỗi người dân Việt Nam đều đã biết và có nhiều người đã trải qua chứ không riêng gì Trần Đĩnh. Vậy thì hắn định bịp ai đây hay chỉ để lừa mấy tổ chức phản động hay muốn tạo trận gió to cho ngọn đèn mờ như hắn tắt hẳn.

Một số ý kiến về “đèn cù”

- Tác giả của nó: Một cán bộ bị khai trừ khỏi đảng, rõ ràng chúng ta có thể thấy được phẩm chất đạo đức của y như thế nào, khi mà xuất hiện những bất mãn thì việc nói những lời xuyên tạc bôi xấu chế độ thì ai cũng hiểu, vậy ai sẽ tin ông. 

- Mặt khác trong quá trình viết, với giọng văn của thô tục, không ra báo, không ra văn, cũng không ra lịch sử. Có cái gì đó bất mãn. Nhiều chỗ viết theo cái nghe được đâu đó, như kiểu vô tuyến truyền mồn, thông tấn xã vỉa hè; có hư cấu, xuyên tạc, bịa đặt. Quan trọng hơn nữa thiếu tính khoa học khi 600 trang viết không có bất cứ một tài liệu dẫn chứng nào. Ông muốn vẽ hươu vẽ vượn gì đó thì ai mà kiểm chứng được

- Cái thất bại của Trần Đĩnh đó chính là nói xấu những người có uy tín bậc nhất Đảng và Nhà nước ta. Đối với Bác Hồ, người luôn là vị lãnh tụ tối cao, là niềm tự hào của dân tộc Việt. Vậy thì hắn nói xấu Bác cũng chính là đã tự khẳng định mình là người thiếu suy nghĩ và không có nhận thức. Đúng là “tóc bạc không sinh ra sự khôn ngoan”. Còn đối với tổng bí thư Trường Chinh, người được coi là người thầy lớn của Trần Đĩnh, dậy hắn từng chữ khi hắn mới vào nghề báo ở ATK. Vậy mà hắn có thể nói xấu chính người thầy lớn ấy. Thật đúng là “vong ơn bội nghĩa”.

Có câu “nhân vô tập toàn”, những con người mà họ đang nói xấu ấy chính là những người lãnh đạo quân và dân ta trong giai đoạn đầy cam go: vừa kháng chiến chống Mỹ, vừa xây dựng Chủ nghĩa xã hội. Những con người đó đã cùng quân và dân ta biến cuộc chiến tưởng chừng như không cân sức thành chiến thắng vang dội cả thế giới, chấn động địa cầu. Vậy hắn đã bao giờ tự xét về mình xem hắn đã làm được gì cho đời, cho đất nước, cho con cháu hay chỉ biết dẫm đạp lên xương máu của ông cha đã cho hắn một cuộc sống để làm một con người.

                                        Chuông đồng























27-09-2014

VẠ MỒM!

Còn nhớ cái dạo trực thăng quân sự Việt Nam rơi lúc diễn tập gây thương vong 18/21 người, có mấy chú nhóc phán rằng "bộ đội đú thế, có dù sao không nhảy để chết chùm". Lúc ấy có một facebooker đáp thế này: 
“Cái Dkm nhà các bạn , các bạn ăn gì mà ngu thế. Trực thăng nó rơi tụ do nhưng cánh quạt còn quay vù vù, nhảy dù ra cho cánh quạt nó chém bấy nhầy à?” 

Để nhảy dù thoát thân khi trực thăng hỏng máy là một chuyện không hề đơn giản. Muốn làm vậy bản thân chiếc trực thăng phải được thiết kế một nút bấm khẩn cấp, khi nhấn nút này cánh quạt được tháo khỏi trục văng tít ra xa, sau đó ghế phi công được phóng ra khỏi buồng lái bay lên cao, khi đó phi công sẽ bung dù. Không phải trực thăng nào cũng được thiết kế cầu kỳ rối rắm như vậy nên trên thế giới này hễ trực thăng rơi là người ta nhắm mắt chịu chết ô dù vô dụng. 

Câu chuyện nhảy dù khỏi trực thăng rơi của các chú trẻ trâu dẫu buồn cười nhưng cũng không có gì đáng nói vì các nhóc đang ở độ tuổi mới nhú sừng thích hăng máu húc bừa. 

Mới đây lại có một vụ rất nhộn liên quan đến trực thăng mà nhân vật chính không phải trẻ trâu mà là một thac sĩ hẳn hoi. Cái anh Baron Trịnh  nhất quyết tin rằng dân ta bắn rụng trực thăng Mỹ bằng vũ khí thô sơ là nổ, là tự sướng. 
Tôi là một bần nông An Nam nhưng tôi biết chút ít về trực thăng, xin thông não một nhát cho anh Baron Trịnh và các trẻ trâu dư này: 

"Nguyên lý bay của trực thăng là cân bằng động rất không ổn định. Cánh quạt chính tạo lực nâng thắng trọng lực đồng thời phải nghiêng một góc để kéo trực thằng đi. Với trực thăng sơ một quạt nâng như các trực thăng UH-1 Mỹ dùng trong chiến tranh Việt Nam thì còn phiền phức nữa. Mất 30% công suất động cơ cho cánh quạt đuôi để triệt tiêu moment xoay, giữ cho máy bay không xoay tít. Đã thế quạt nâng khi xoay tạo ra hai vùng không khí chênh lệch ấp suất hai bên thân máy bay làm máy bay bị ngiêng đi. Phi công phải giữ cánh quạt làm sao để máy bay cân bằng. Lái trực thăng một quạt nâng cứ như người làm xiếc đi trên dây, vừa chống xoay vừa chống nghiêng. Mất kiểm soát là trực thăng không rơi thì cũng đâm vào chướng ngại vật."

Tiêu diệt trực thăng khi nó bay ở tầm thấp không phải việc ghê gớm. Hạ gục phi công hoặc chỉ cần làm phi công bất tỉnh vài phút là xong. Việc này vũ khí thô sơ có thể làm được. Trong kháng chiến tranh chống Mỹ, dân ta đã hạ trực thăng theo kiểu này. Sự kiện này lên báo Mỹ hẳn hoi (1963). 



Bài trên báo Mỹ năm 1963

Giàn nỏ bắn máy bay

Anh Baron Trịnh lại shock, lại bảo dân ta nổ:

"Dùng cung nỏ, súng tự chế ở lưng chừng núi bắn hạ... máy bay. Biên kịch và đạo diễn các phim giả tưởng hành động của Holywood phải gọi tác giả Nhật Quang của báo Quân đội nhân dân bằng... cụ!!!" 



Và giải thích rằng:

1. Chắc chắn là không thể, bởi lẽ vị trí mà cung thủ đứng ở sườn núi, trèo trên cây (như bài báo) quá xa so với tầm cung. Đơn giản nhất là trong hình trên, giả sử có một người núp ở cây mọc đứng sau máy bay, thì khoảng cách đó bắn đã không hiệu quả, chưa nói là có thể không đến. Trong khi cánh quạt máy bay vẫn quay và phi công ngồi trong buồng lại có kính bảo hộ. Đó là chưa kể đến vị trí của người bắn như đứng, ngồi hay đang leo trèo và độ cao so với buồng lái của máy bay.
2. Nếu bạn vẫn còn thắc mắc, hãy chứng minh vị trí mà một cung thủ có thể bắn vào buồng lái trong hình ở trên? (để chứng minh, việc đầu tiên ban nên tìm hiểu tầm bắn tối đa của cung và tốc độ bay của mũi tên nhé)
3. Trường hợp có thể bắn được phi công là khi anh này chui ra ngoài ngắm cảnh hoặc hút thuốc và bị bắn trộm ở khoảng cách rất gần (dưới 30m), khi đó cánh quạt máy bay không quay.
4. Có một điều không cần nói thì ai cũng có thể hình dung là chỉ cần vài tay súng vác AR15 lìu tìu thì có thể quét sạch cả trăm người cầm cung tên với súng tự chế, không có cái gội là sợ đến mức bỏ chạy. Trừ khi đối phương có vũ khí hiện đại hơn, chí ít cũng là CKC hoặc AK47. Thế nên việc tiếp cận để bắn cung và làm cho đối phương bỏ chạy là vô lý.
5. Nhấn mạnh lại một lần nữa, khi cánh quạt máy bay đang quay, và khi phi công đang ngồi trong buồng lái, không thể có một cung thủ nào bắn vào phi công được, trừ khi đứng cách phi công khoảng 15m và cửa buồng lái đã mở sẵn, và điều này không thể xảy ra. Thế nên không thể bắn phi công bị thương khi đang lái máy bay. Còn trường hợp bắn trộm khi máy bay đứng yên và phi công ra ngoài cũng không đến mức phi công đang bị thương cuống cuồng bỏ chạy và không điều khiển được máy bay. Đó là chưa nói đến tổ lái có từ 1-4 người (trong bài báo là có 2 trực thăng cùng đỗ).
6. Nói chung, tay Nhật Quang viết bài này có thể lừa trẻ con đưới 10 tuổi tin vào chuyện này, vì lứa tuổi này của các cháu đang đọc truyện và xem phim Doremon.
Vậy máy bay thế này có bắn được không:








Cái anh Baron Trịnh  này làm tôi nhớ mấy cháu giẻ vàng F3, F4 bên Cali luôn be be cái mồm "Cộng Sản nổ thôi chớ Sam 3 với Mig 21 sao hạ được B52, nó rơi vì hết xăng". Các cháu vốn ghét cộng sản, không có tự tôn dân tộc, các cháu lại dốt, nào biết các thông số kỹ thuật của tên lửa Sam 3 và Mig 21 nên các cháu phán đại cho sướng mồm. 

Còn anh Baron Trịnh? Anh ấy là thạc sĩ chứ không phải dốt nát gì, anh ấy lại là giảng viên đại học Giao thông vận tải nữa cơ. Lẽ nào anh Baron Trịnh  cũng như các cháu giẻ vàng bên Cali? 

Có lẽ vấn đề của anh Baron Trịnh  không nằm ở bộ não mà là ở trái tim.!!! 
Người xưa có câu "con ếch chết vì cái miệng" quả không sai. Anh Baron Trịnh  không chỉ phán như thánh trên Blog mà còn chém vung xích chó trên Facebook. Tên tuổi anh Baron Trịnh đã lềnh bềnh 

24-09-2014

AI LÀ KẺ ĐANG BÓP CHẾT SỰ TỰ DO TÔN GIÁO?


Với một trào lưu lập hội như nấm mọc sau mưa của các vị dân chủ rởm, thích gì lập nấy và lập ra là có tiền rót cho mà ăn chơi. Nhưng khi nghe đến cái Hội đồng liên tôn Việt Nam, chắc hẳn chúng ta sẽ ngạc nhiên, không biết nó là cái gì, hoạt động ra sao, ai là kẻ lãnh đạo. Tìm hiểu mới biết rằng các vị dân chủ rởm nhà ta khác người thật lập ra cái hội gộp tất tần tật các tôn giáo lớn của Việt Nam lại mà trên thế giới chưa nước nào có cái hội nào như thế này.
Hội đồng liên tôn Việt Nam do bè lũ rận chủ dựng nên, ảnh internet
Chúng ta đều biết rằng Hiến pháp cũng như pháp luật của Việt Nam luôn cho phép tự do tôn giáo, tín ngưỡng và tạo điều kiện cho mọi người dân được theo các tôn giáo mà mình muốn. Chính vì thế các tôn giáo luôn cùng tồn tại và phát triển cùng với sự phát triển của đất nước.

Thế nhưng các vị dân chủ rởm như: Hòa thượng Thích Không Tánh, Linh mục Antôn Lê Ngọc Thanh, Mục sư Nguyễn Hoàng Hoa, Chánh trị sự Nguyễn Bạch Phụng …và đứng đằng sau đó là bè lũ phản động Việt Tân đang âm mưu bóp chết sự tự do tôn giáo bằng việc lập ra cái hội gọi là Hội đồng liên tôn Việt Nam. Thật không biết khi lập ra cái hội này các vị dân chủ rởm được chia chắc bao nhiêu, được tài trợ, bố thí cho bao nhiêu USD mà nhẫn tâm bắt ép các tín đồ của tôn giáo mình phải đi theo các tôn giáo khác.

Từ xưa đến nay, ở bất cứ quốc gia nào thì các tôn giáo trong một nước chỉ có thể có chung một cái là tinh thần yêu nước, vì sự phát triển của dân tộc, của đất nước mà thôi. Vậy mà giờ đây các vị như Thích Không Tánh, Lê Ngọc Thanh…lại muốn sát nhập tất cả vào làm một để kiếm trác cho dễ.

Như vậy trong cái hội liên tôn này ai sẽ là người lãnh đạo, có phải là đạo Thiên chúa giáo sẽ giảng giải đạo cho Phật giáo, hay cho đạo Tin lành hay cho Hòa hảo… ai sẽ đứng cao hơn, ai sẽ chỉ đạo ai.

Mỗi tôn giáo có một quy tắc, quy định, có tôn chỉ, sắc thái riêng nhưng khi vào tay các vị dân chủ rởm nhà ta lại biến nó thành một đống tổng hợp, không ra cái loại gì và xóa đi mất cái bản sắc của tôn giáo ấy.

Và cái hội đồng liên tôn này dưới sự chỉ đạo của bè lũ phản động sẽ không cho nhân dân ta được tự do tôn giáo nữa sẽ từng bước, từng bước xóa bỏ xóa bỏ các tôn giáo. Nếu như Thích không Tánh mạnh, nhiều tiền thì sẽ mua được các tôn giáo giáo khác và bắt ép các tín đồ tôn giáo khác theo mình, hay Nguyễn Bách Phụng mạnh hơn thì sẽ bắt hết các tin đồ thiên chúa, phật giáo, tin lành đi theo đạo cao đài.

Thật không thể tưởng tượng được nếu cái mưu đồ của các vị dân chủ rởm được thực hiện thành công thì các tín đồ các tôn giáo sẽ đi đâu về đâu, từ nay các tín đồ Thiên chúa giáo có lẽ sẽ phải đi học Tin lành, hay Phật giáo sẽ phải đi theo Cao đài, hay Hòa hảo sẽ phải đi theo Thiên chúa…. Sẽ loạn hết cả lên và chỉ có các vị dân chủ rởm như Thích Không Tánh sẽ được hưởng lợi vì ông ta quen nghe giảng đạo Thiên chúa rồi, quen ăn thịt chó, uống rượu tây rồi thì dù có đi theo đạo nào khác ông ta vẫn vui vẻ vì có tiền là được.
                                              SÓNG BIỂN







23-09-2014

TỔ CHỨC HRW KHÔNG ĐÁNG TIN CẬY


Một tổ chức phi chính phủ là một tổ chức ra đời nhằm đẩy mạnh các mục tiêu chính trị, xã hội, không mục đích thương mại, và không phục vụ cho bất cứ một mục đích của chính phủ nước nào. Tuy nhiên, với một tổ chức như HRW thì tính chất minh bạch, đáng tin cậy của nó luôn là dấu hỏi lớn.
Thời gian gần đây, tổ chức HRW (tổ chức theo dõi nhân quyền) có trụ sở tại thành phố New York, Hoa Kỳ, đã ra một số thông cáo về tình hình nhân quyền của các nước trên thế giới trong đó có Việt Nam. Ở Việt Nam, tổ chức này đã trực tiếp nêu lên vấn đề còn đang tồn tại trong ngành Công an của Việt Nam. Ai mà tin được chứ!!!
Vậy, tại sao tổ chức theo dõi nhân quyền hay lớn tiếng nói về nhân quyền ở các nước lại không được tin cậy và luôn bị tẩy chay trên thế giới.
Thứ nhất, HRW hình thành và phát triển nhằm phục vụ mục đích chính trị của một quốc gia nào đó.
Tiền thân của Tổ chức theo dõi nhân quyền (Human Rights Watch) là tổ chức Helsinki Watch do Robert L.Bernstein thành lập năm 1978 với mục đích "giám sát" Liên Xô (trước đây) bằng cách thu thập tư liệu liên quan tới việc Liên Xô thực hiện quy ước của Tổ chức an ninh và hợp tác châu Âu (OSCE), hỗ trợ các nhóm bảo vệ nhân quyền tại nước này.
Năm 1988, Helsinki Watch hợp nhất với một số tổ chức quốc tế khác có cùng tôn chỉ, mục đích, từ đó đổi tên thành Human Rights Watch (HRW). Tuy nhiên, căn cứ vào hoạt động của HRW lại thấy tổ chức này đang đi lệch tôn chỉ, mục đích ban đầu và trở thành "con rối" đội lốt nhân quyền phục vụ mục đích chính trị.
Với nguồn viện trợ chủ yếu từ Mỹ (khoảng 75%) còn lại từ các nước châu Âu, có thể thấy rõ ràng tổ chức này chịu quá nhiều ảnh hưởng từ chính phủ Hoa Kỳ và đã trở thành “con rối”, mặc cho Nhà Trắng sai khiến. Với một tổ chức phi chính phủ hoạt động dưới sự điều khiển của một chính phủ nào đó thì không đáng để chúng ta quan tâm.
Thứ hai, độ chính xác và đáng tin cậy của các báo cáo do HRW thấp do trình độ nghiên cứu của các “chuyên gia” của tổ chức này.
Với tìm tiêu chí là “bắt lỗi” của các quốc gia về nhân quyền,  các thành viên của tổ chức đã tiến hành nghiên cứu thực tế và điều tra các vi phạm nhân quyền, báo cáo về tình hình nhân quyền tại khoảng 90 quốc gia. Tuy nhiên, không hiểu họ nghiện cứu thế nào và kết qua đến đâu mà tổ chức này ngày càng bị chỉ trích từ chính phủ các nước, các tổ chức phi chính phủ, các tổ chức truyền thông và ngay cả nhà sáng lập là cựu Chủ tịch HRW Robert L.Bernstein về phương pháp, năng lực nghiên cứu.
Thứ ba, cách đưa tin thiên lệch hoàn toàn thiên vị chỉ sử dụng thông tin chống lại nhiều nước, đặc biệt là các nước trái ý thức hệ tư bản, các nước theo chủ nghĩa xã hội và đạo Hồi, trong đó có Liên Xô, Liên bang Nga, Trung Quốc, Việt Nam, Sri Lanka, Ethiopian v.v. và tâng bốc Hoa Kỳ, do đó khiến nhiều người đặt ra câu hỏi về tính "công tâm", "độc lập" của HRW.
Năm 2008 Venezuela đã trục xuất tất cả các thành viên của tổ chức này vì các lời chỉ trích trên. Theo quan điểm chỉ trích thứ ba thì tổ chức này đã lợi dụng tâm lý chống Israel để viết báo cáo và gây quỹ tại Ả Rập Saudi.
Vào ngày 19 tháng 10 năm 2009, chủ tịch danh dự Human Rights Watch Robert Bernstein, người sáng lập tổ chức này và đã lãnh đạo nó trong suốt 20 năm, đã chỉ trích công khai về vai trò của HRW trong cuộc xung đột Ả Rập - Israel. Ông cho rằng tổ chức đã đi ngược với sứ mệnh ban đầu khi nó chỉ trích Israel, một xã hội mở với một chế độ dân chủ, nhiều hơn các chế độ độc tài trong khu vực.
Có thể thấy rng, những năm gần đây, Việt Nam cũng đang trong diện “ưu ái” được sự quan tâm từ tổ chức này và thực sự các nhà “dân chủ” của ta cũng đang nhận được chút ít bố thì từ tổ chức này. Như việc kêu gọi cải thiện nhân quyền ở Việt Nam, kêu gọi thả “tù nhân lương tâm” những “nhà bất đồng chính kiến” hay các blogger… hay buồn cười nhât là việc trao tặng giải thưởng "Giải nhân quyền Hellman - Hammett" do HRW lập ra cách đây hơn 20 năm để hỗ trợ về tài chính cho các nhân vật được gán cho nhãn hiệu là "nhà văn đấu tranh cho nhân quyền phương Tây". Với những nhân vật như Thích Quảng Ðộ, Nguyễn Văn Lý, Nguyễn Chính Kết, Nguyễn Văn Ðài,... đến Trần Khải Thanh Thủy, Lê Thị Công Nhân, Nguyễn Khắc Toàn… Ai mà tin được cái tổ chức “đội lốt nhân quyền” này chứ.
Có thể khẳng định HRW chưa bao giờ và sẽ không bao giờ quan tâm đến nhân quyền, nó chỉ quan tâm đến lợi ích của những người đang muốn chi phối thế giới này bằng các giá trị do họ sản xuất và áp đặt mà thôi. 
                                              CHUÔNG ĐỒNG

22-09-2014

AI SẼ LÀ KẺ XÂM LƯỢC SYRIA?




Thượng viện Mỹ ngày 18/9 đã dễ dàng thông qua dự luật gây tranh cãi do Tổng thống nước này Barack Obama đệ trình, theo đó cho phép huấn luyện và vũ trang cho quân nổi dậy ôn hòa ở Syria trong cuộc chiến chống các tay súng thuộc nhóm Nhà nước Hồi giáo (IS).

Và trước đó Hạ viện Mỹ đã thông qua kế hoạch của Tổng thống Barack Obama về huấn luyện và vũ trang cho lực lượng nổi dậy ôn hòa của Syria.
Lực lượng đối lập ở Syria, ảnh internet
Theo dự luật, quân đội Mỹ sẽ hỗ trợ 500 triệu USD để huấn luyện và trang bị vũ khí hiện đại cho lực lượng nổi dậy Syria, nhằm ngăn chặn phiến quân Hồi giáo ở Trung Đông.

Vậy đấy, không cần sự đồng ý của Liên hợp quốc, không cần sự cho phép của nhà nước Syria mà Mỹ tự cho mình cái quyền can thiệp một cách trắng trợn vào chủ quyền của Syria chỉ với một lý do đơn giản là nhằm làm suy yếu IS.

Thế còn các nước khác mà làm theo cách của Mỹ thì Mỹ ra sức phản đối lên án, như trong trường hợp Nga mới gửi hàng viện trợ nhân đạo cho lực lượng ly khai ở Đông Ukraine. Không những thế Mỹ còn tìm mọi cách để gây sức ép lên phía Nga.

Nhìn lại lịch sử vấn đề khủng bố lần đầu tiên được Mỹ quan tâm khi xảy ra vụ việc 11/9 và ít ai biết rằng kẻ đứng đầu nhóm khủng bố đó đã từng một thời do Mỹ cất công đào tạo, xây dựng lượng lực để nhằm phục vụ cho lợi ích của Mỹ ở Trung Đông cũng như là để can thiệp vào Liên Xô cũ. Và giờ đây khi nhiều học giả Mỹ đang lo lắng rằng chính chính quyền Mỹ là những người đạo diễn nên tấm thảm kịch ngày 11/9 để phục vụ cho một mục đích chính trị, một bước đi chiến lược nào đó.

Chính cựu nhân viên phân tích tình báo Edward Snowden có nói rằng Mỹ, Anh và Israel đã “tạo ra một tổ chức khủng bố có khả năng tập trung mọi hành động cực đoan trên khắp thế giới”.


Chúng ta chưa bao giờ ngạc nhiên nếu Mỹ sẵn sàng hi sinh vài trăm người vô tội hay vài nghìn người vô tội kể cả công dân Mỹ để làm bàn đạp cho Mỹ thực hiện các âm mưu mang tính toàn cầu. Rất nhiều ví dụ mà lịch sử đã chứng minh điều đó.

Giờ đây Mỹ sẵn sàng chi hàng trăm triệu đô để đào tạo ra 1 nhóm vũ trang mới, chỉ để đối phó với 1 nhóm IS nhỏ bé trong khi ngày đêm Mỹ và đồng minh không kích chúng bằng loạt mưa boom bão đạn và tiếp tục tàn phá đất nước Iraq.

Nhiều câu hỏi được dư luận thế giới đặt ra là sau khi IS bị tiêu diệt thì nhóm vũ trang do Mỹ đào tạo sẽ do ai quản lý, sẽ làm gì tiếp theo, sẽ phục vụ cho nhà nước nào hay mục đích của Mỹ không phải là nhằm vào IS bé nhỏ mà chính là muốn xâm lược Syria, nhằm lật đổ chế độ chính trị ở đây như Mỹ đã từng làm ở nhiều nước trên thế giới. 

Và một tương lai không xa nhóm vũ trang này sẽ trở thành một tổ chức khủng bố - một đứa con của chính quyền Tổng thống Obama.
                                                                  BỐN MÙA

20-09-2014

PHẢI CHĂNG ĐÂY LÀ MỘT THẤT BẠI CỦA GIÁO DỤC?

Cứ giả sử chế độ Sài Gòn tìm ra quần đảo Hoàng Sa đi, vậy thì nó phải là lãnh thổ của Việt Nam chứ sao lại của Mỹ? Hay nhân vật đây muốn khẳng định câu nói của Ngô Đình Diệm là đúng: "Biên giới Hoa Kỳ kéo dài tới vỹ tuyến 17"? Thế thì chắc toàn bộ người dân Việt Nam trước năm 75 từ dưới vỹ tuyến 17 đều là người Mỹ? Vậy một nửa đất nước Việt Nam thành bang thứ 51 của Mỹ chắc? Tệ thật, các vị chống cộng cực đoan (CCCĐ) luôn mở mồm yêu nước thế này nọ mà giờ lòi đuôi bán nửa đất nước cho Mỹ.


Còn nhìn về hiện tại, người ta không xác định được chính xác thời gian khi nào mà các ngư dân Việt Nam phát hiện ra quần đảo Hoàng Sa, nhưng biết rằng các chúa Nguyễn từ thế kỷ 17 đã lập ra các Hải đội Hoàng Sa, Bắc Hải ra làm nhiệm vụ đóng quân và khai thác tài nguyên ở quần đảo này, đánh dấu chủ quyền của Việt Nam tại quần đảo Hoàng Sa, vậy nếu nói chế độ Sài Gòn mà tìm ra Hoàng Sa, phải chăng nó được thành lập đâu đó trong thời kỳ Trịnh-Nguyễn phân tranh chắc?

Ngày trước thì vô số tên chống cộng đưa ra bằng chứng khẳng định Ải Nam Quan, Thác Bản Dốc thuộc Trung Quốc, có những tên khác còn chứng minh chủ quyền của Trung Quốc ở cả Hoàng Sa và Trường Sa qua dữ kiện không rõ ràng từ công hàm mà cố thủ tướng Phạm Văn Đồng ký, bây giờ thì có tên còn cố chứng minh nó là của Mỹ. Không biết lần sau bè lũ chống cộng định chứng minh lãnh thổ Việt Nam thuộc nước nào khác nữa đây?

Victor Charlie - CT03

18-09-2014

CHUYỆN MỚI CỦA CÁC NHÀ RÂN CHỦ


“Nồi cám heo” - đấy là tiêu đề mà Bao Bất Đồng đưa ra trên facebook của mình. Lang thang trên mạng, thấy bài này hơi độc đáo, xin phép Bao Bất Động đăng lên (tất nhiên có chỉnh sửa chút ít) để bạn đọc tham khảo. Sau đây là nội dung bài viết:
“Hôm qua, trang của nhà rân chủ Nguyễn Quang Lập đăng bài tự sự của một em gái tự nhận là Dư Luận Viên ăn lương nhà nước bảo vệ chế độ. (Bài viết sặc mùi.... bán hàng đa cấp). Hôm nay cô gái ấy (Loan Nguyen) lặn mất tăm khỏi Facebook , một cú chùi mép kinh điển đúng bài bản mà "phong trào rân chủ" vẫn làm nhiều năm qua.
Nhà rân chủ Nguyễn Quang Lập, Ảnh: internet 
Hoá ra đã mấy năm rồi "phong trào rân chủ" vẫn chỉ "gà què ăn quẩn cối xay" với "dân oan", "công An cộng sản đánh người ", lâu lâu thêm vài màn tự sự kiểu em Thùy Linh hay Loan Nguyen. Nhân lúc em Loan Nguyen của anh Lập còn nóng, tôi xin tóm tắt vài nguyên nhân làm "phong trào rơn chủ" cứ mãi èo uột tàn phai, đến nỗi lâu lâu phải hâm nóng bằg mấy trò mèo quào 
I. Đồng sàn dị mộng
Rõ ràng các hội nhóm trong "phong trào rân chủ" đều có chung một khao khát là đá văng Đảng cộng sản khỏi vị trí lãnh đạo được quy định ở điều 4 hiến pháp. Đây là điểm chung duy nhất của họ ,ngoài ra mỗi hội nhóm phe phái đều có toan tính , mục đích riêng. Từ lâu lắm rồi đã có câu "Mồi người Việt Nam bên trong đều có một ông quan , ai cũng muốn làm quan chứ không muốn làm con ốc vít trong cổ máy". Câu này với 90 triệu người có đúng hay không chưa xét tới nhưng đối với "phong trào rân chủ " thì không sai tẹo nào. Các nhà rân chủ luôn chống nhau kịch liệt , anh nào cũng muốn làm lãnh đạo cả ,cuộc "đảo chính" diễn ra trong "con đường Việt Nam" vừa xong thì đến "hội nhà báo độc lập'' choảng nhau khí thế. 
Có hai cách để thay đổi hiến pháp. Một là "hợp hiến" bằng cách vận động số đông người ủng hộ thay đổi. Đợt tu chính hiến pháp năn 2013 là một cơ hội như vậy nhưng "phong trào dân chủ " làm gì có đủ sức ảnh hưởng để rủ rê người ta thay đổi hiến pháp theo ý họ. Cách thứ hai để thay đổi hiến pháp là làm một cuộc nổi loạn cực lớn dẫn đến bế tắc chính trị. Bất kỳ cuộc nổi loạn nào cũng được bắt đầu bằng một nhóm người số lượng kha khá quậy tung lên, choảng nhau với cảnh sát, chiếm quảng trường, tòa thị chính. Và chỉ cần có vậy số người tham gia bạo loạn sẽ tăng lên ào ạt. Các bạn hãy hình dung một vụ tai nạn giao thông ngoài đường , chỉ cần có một nhúm người bu lại xem là lát sau tắc đường vì người hiếu kì trong khi nạn nhân chỉ chiếm 2 met vuông lòng đường. Vậy "phong trào rân chủ "có thể huy động được vài ngàn thành viên tràn xuống quảng trường Ba Đình làm mồi nhử quần chúng hiếu kỳ không ? Không bao giờ họ làm được điều đó. Chỉ đơn giản một buổi "cafe nhân quyền" hay "thảo luận dân chủ" thôi, phe nào tổ chức thì cũng lèo tèo người của phe đó dự, phe khác không thèm tới. ( "ngu sao, tới để PR cho chúng nó à?"). Vậy thì đào đâu ra ngàn người ra quảng trường hay bờ hồ ăn vạ ? "Phong trào rân chủ " đang ngồi chung trên cái xuồng "chống cộng" mà họ đã nện nhau chí chóe rồi thử hỏi nếu Cộng sản sụp thật, họ lên nắm quyền thì liệu rằng họ có chung một quyết tâm xây dựng quê hương không?
II. Ảo tưởng vào nước Mỹ
"Phong trào rân chủ" mặc nhiên xem Mỹ là chỗ dựa. Mỹ e hèm hay hắt xì một cái (về Việt Nam )thôi là cả làng húng cả lên. Cả một làng truyền thông RFA, BBC, SBTN, web, Blog phun rào rào các bài bình luận dự đoán cứ như Tết này Cộng Sản sẽ sập, (Mỹ đã lên tiếng mà), Thông lệ ấy diễn ra từ năm này qua năm khác. Cách đây vài năm , bỗng dưng một bà dân biểu Mỹ phi qua Việt Nam thăm các "tù nhân lương tâm" và vặn vẹo bà Tôn Nữ Thị Ninh thế lọ thế chai về nhân quyền. Thôi thì khỏi nói, lúc ấy ai đọc báo /blog của "phong trào dân chủ " thì cứ tưởng như Mỹ sắp ném bom Nguyên tử xuống Hà Nội vậy. Kỳ thực bà dân biểu ấy chỉ thực hiện giao kèo với mấy mấy bác cờ vàng đầu nậu phiếu (vùng nhiều cử tri "cuốc ra"). Về đến Mỹ bà ta cũng chả thèm nhớ mặt mũi các "tù nhân lương tâm " tròn méo ra làm sao, có tuyệt thực hay béo phì bà cũng chả quan tâm. 
Nước Mỹ luôn là một kẻ đáng sợ đối với các chính quyền trong tầm ngắm của Mỹ , và tất nhiên luôn là chỗ dựa với các "lực lượng bất đồng chính kiến" trong nước. Điều đáng sợ của Mỹ là họ có hai thứ ép chính quyền đó đi theo quỹ đạo của họ: cây gậy và củ cà rốt. Trong trường hợp Việt Nam thì "cây gậy" không có gì ghê gớm. Chế độ độc đảng, phòng chống diễn biến hòa bình cực tốt ,luôn được chú trọng và có khả năng ...bắn máy may cực tốt ,nhiêu đó thôi thì "gậy Mỹ " gần như vô dụng. Liệu rằng có vì củ cà rốt mà Đảng cộng sản sản Việt Nam chấp nhận nhượng bộ những điều khoản có thể xem như "tự sát chính trị "? Câu hỏi này thì dân đen cũng biết trả lời chứ đừng nói BCT. Những động thái cởi mở gần đây của Mỹ dành cho Việt Nam như hợp tác toàn diện , hứa hẹn bỏ cấm vận vũ khí ...bắt nguồn từ sự lớn mạnh của anh Trung Quốc chứ chả bà con dây nhợ gì với các nhà rân chủ trong nước cả. Với lợi ích của Mỹ thì các "nhà rân chủ", "nhà đấu tranh" là cái gì khiến chính phủ Mỹ bận tâm? Ấy vậy mà trước phiên tòa xử Bùi Hằng , nhiều nhà rân chủ làm Gia Cát Dự , rằng thì là Việt Nam phải xử cho "đẹp " không thì mất mấy trăm triệu USD viện trợ của Mỹ. Ví dụ minh họa vậy để chúng ta thấy rằng "phong trào dân chủ" hiện nay không khác mấy so với chính phủ ông Thiệu thời trước 75: Mỹ , Mỹ, và Mỹ.
III. Con Kỳ đà "Cờ vàng "
Có lẽ có người sẽ ngạc nhiên tại sao "cờ vàng " lại là con kỳ đà cản mũi "phong trào dân chủ" nhưng chỉ cần ôn lại một chút về quãng đường 39 năm "lật đổ cộng Sản , giải phóng quê hương " của các nhóm "Cuốc ra" tự xưng thừa kế của VNCH chúng ta sẽ hiểu ngay "cờ vàng" đúng là con kỳ đà. Các tổ chức, các chính phủ "chính nghĩa cuốc ra" chưa bao giờ đủ mạnh để chống Đảng Cộng sản nhưng lại thừa sức chống các tổ chức Chống cộng khác. Những nhóm "quốc gia" đó có tôn chỉ "chống cộng" nhưng phải đứng dưới lá cờ vàng ba sọc, Các nhóm Chống Cộng khác nếu không dùng lá cờ đó sẽ trở thành kẻ thù của họ. Việt Tân bị chửi , bị chống tè le hột me, có lúc bị chụp "cánh tay nối dài của cộng sản ", tất nhiên mấy anh "phở bò" có nhiều tì vết lừa đảo nên ăn chửi nhưng một phần nữa là vì Việt Tân không dùng lá cờ vàng ba sọc. Cuộc chiến giữa Việt Tân và cờ vàng chưa bao giờ kết thúc. Jonathan London , một giáo sư ( ngành gì chả nhớ ) hay chặt chém về rơn chủ - nhơn quyền ở Việt Nam cũng một phen ăn quả đắng từ cờ vàng Cali. Dạo em Phương Uyên nằm hộp (vì tội dán cờ vàng lên cột điện và vài tôi khác), ông London viết trên Blog & BBC một bài đại khái rằng không nê dùng cờ vàng làm biểu tượng cho đấu tranh vì nói chả ai nghe 
"Nhai đi nhai lại quá khứ hoặc khua những biểu tượng quá vãng của một chế độ đã chết từ lâu chắc chắn không phải là một con đường hứa hẹn tương lai xán lạn. Lá cờ hiện tại của Việt Nam là đẹp và đơn giản. Hãy dành thời gian lo về những vấn đề khác có ích, được không ạ" ("Đừng giữ một giấc mơ đã chết ")
Chỉ có thế thôi, ông London đã hiểu ngay "búa rìu dư luận Cali" là thế nào. Cờ vàng đúng là một cục xương nằm ngay cổ họng "phong trào dân chủ", nuốt không xong, khạc nhổ cũng không được. Cờ Vàng chống Cộng sản nhiệt tình đấy, nhưng không thể dùng lá cờ ấy đại diện cho phong trào được. Dân Việt Nam dẫu có ghét cộng sản đi nữa người ta cũng không muốn lá cờ ấy lần nữa tung bay ở Việt Nam. Tuy rằng cờ vàng về cơ bản chả có thực lực gì ở Việt Nam, họ quanh quẩn ở Mỹ, Úc nhưng con cháu cờ vàng làm cho BBC, RFA, VOA rất nhiều. Cờ vàng trở nên "tế nhị " với "phong trào dân chủ". Các nhà rân chủ trong nước luôn cố tránh né cờ vàng , họ thừa hiểu chuyện gì sẽ xảy ra nếu họ dính líu đến cờ vàng. Chúng ta thử hình dung giả thử phóng viên của RFA, BBC, VOA phỏng vấn Xuân Diện, Bọ Lập, Huệ Chi, Nguyễn Lân Thắng, Đoan Trang, Cù Vũ, Tường Thụy... một câu thế này :
- ông / bà / cô / chú / cậu / mợ/ dì / thím nghĩ sao về lá cờ vàng ? lá Cờ vàng có xứng đáng là biểu tượng của phong trào dân chủ đấu tranh chống chế độ. Cộng sản độc tài không ?
Theo các bạn họ sẽ phải nói làm sao? 
Trả lời kiểu gì cũng bầm dập cả. Đó là lý do chúng ta chưa bao giờ thấy một cuộc phỏng vấn như vậy. Dẫu các nhà rân chủ trong nước cố né tránh cờ vàng thì các "cơ quan truyền thông Cờ Vàng" BBC, RFA, VOA, Nhật Ký yêu nước Mỹ vẫn ca tụng, ủng hộ phong trào rân chủ trong nước nhiều nhất, cứ như là các nhà rân chủ trong nước đấu tranh dưới cờ vàng. Và đây là vấn đề hết sức tai hại , quần chúng nhìn các nhà rân chủ trong nước và cờ vàng Cali là cá mè một lứa. Vậy thì ai thèm ủng hộ nữa?

Kết: Bất kỳ một lực lượng chính trị nào muốn giành chính quyền thành công thì phải có lãnh tụ hay nhân. vật. tiêu biểu "Phong trào rân chủ Việt Nam " không có gương mặt tiêu biểu nào, chính xác là lạm phát "ngôi sao rân chủ ". Các gương mặt tiêu biểu được truyền thông PR theo mùa và thay đổi xoành xoạch như idol showbizt. Đã là "sao" thì phải có fan, fan "sao" này không ưa fan sao kia, "sao" ít fan ganh tỵ với "sao" nhiều fan. Rất chi vui nhộn.
                                                          BÚT LÔNG 

LẠI THÊM MỘT PHÁT NGÔN HIẾU CHIẾN CỦA TƯỚNG DIỀU HÂU TRUNG QUỐC


Hãng tin Yonhap News (Hàn Quốc) đưa tin, một viên tướng Trung Quốc lên tiếng chỉ trích Nhật Bản “đang trên con đường tái vũ trang” bằng cách thông qua một loạt các dự luật nhằm diễn giải lại hiến pháp hòa bình của mình. Ông này cho rằng “chỉ cần một nửa hoặc một phần ba” lực lượng quân đội Trung Quốc là đủ đánh bại Nhật Bản nếu chiến tranh giữa hai nước nổ ra.
Phát biểu hiếu chiến này được Thiếu tướng của Quân Giải phóng Nhân dân Trung Quốc (PLA) Peng Guangqian đưa ra tại một diễn đàn an ninh diễn ra gần đây ở Bắc Kinh để kỷ niệm 120 năm bắt đầu cuộc chiến Trung - Nhật. Nhận định này cũng được đưa ra trong lúc căng thẳng liên quan đến tranh chấp lãnh hải giữa hai nước đang tăng cao.
Đây không phải là lần đầu tiên các tướng lĩnh diều hâu của Quân Giải phóng Nhân dân Trung Quốc (PLA) đưa ra những bình luận hiếu chiến như trên đối với các nước trong khu vực. Nhất là trong giai đoạn gần đây, khi mà tình hình căng thẳng trên các vùng biển tranh chấp tại biển Đông và biển Hoa Đông không ngừng gia tăng. Vậy dựa vào đâu mà các nhân vật này lại có những phát biểu quá tự tin như vây? Không thể phủ nhận rằng trong vài thập niên trở lại đây quân đội Trung Quốc đã có những bước phát triển mạnh mẽ. "Báo cáo cán cân sức mạnh quân sự năm 2014" do Viện nghiên cứu chiến lược quốc tế xuất bản vào tháng 2 cho rằng, hầu như trên tất cả các lĩnh vực, Quân đội Trung Quốc đều đã vượt Nhật Bản về số lượng.
Tàu Trung Quốc trong một cuộc tập trận, Ảnh: internet
Báo cáo này cho rằng, năm 2013, Trung Quốc có khoảng 2,3 triệu quân nhân tại ngũ, còn Nhật Bản là 247.150 quân nhân tại ngũ. Về máy bay tác chiến, xe tăng chiến đấu và tàu ngầm chiến thuật, Trung Quốc cũng vượt xa Nhật Bản, lần lượt là 2.525 chiếc, 6.840 chiếc và 66 chiếc, còn Nhật Bản lần lượt là 630 chiếc, 777 chiếc và 18 chiếc.
Báo cáo này cho rằng, ngân sách quốc phòng năm 2013 của Trung Quốc là 112,2 tỷ USD, trong khi đó Nhật Bản là 51 tỷ USD. Theo báo cáo: "Được thúc đẩy bởi kinh tế phát triển nhanh chóng của Trung Quốc, Quân đội Trung Quốc đang thực hiện kế hoạch hiện đại hóa, đã làm cho họ vượt một số lực lượng vũ trang của các nước kém phát triển ở châu Á".
Tuy nhiên, theo các nhà phân tích quân sự thì có một điểm khác biệt về chất khi mang ra so sánh tương quan sức mạnh giữa Trung Quốc và Nhật, đó là vũ khí của Trung Quốc phần nhiều vẫn là những loại vũ khí lạc hậu, dù đã có nhiều vũ khí, tầu chiến mới nhưng tất cả đều chưa được kiểm nghiệm và đưa vào sử dụng đại trà.
Mặc dù tổ chức khá nhiều cuộc tập trận tiêu tốn không ít tiền chi cho hoạt động quốc phòng nhưng rõ ràng Trung Quốc vẫn còn phải toát mồ hôi mới bám kịp Nhật.
“Nếu xét về yếu tố số lượng thì Bắc Kinh chiếm ưu thế hơn hẳn Tokyo cũng như nhiều quốc gia Đông Nam Á khác, nhưng thực chất các loại vũ khí được biên chế trong quân đội Trung Quốc đều chưa được hiện đại hóa đồng bộ”, Fujitsu - chuyên gia quân sự Nhật khẳng định.
Lịch sử đã chứng minh trong bất kỳ giai đoạn nào, yếu tố căn bản làm nên chiến thắng của một quốc gia không năm ở việc quốc gia đó sở hữu lượng đông đảo hay không mà nó nằm ở chất lượng chiến đấu. “Quý hồ tinh bất quý hồ đa” là khái niệm mà các chuyên gia trong lĩnh vực quân sự luôn muốn hướng tới. Hơn nữa thông điệp mà Trung Quốc luôn muốn rêu rao với thế giới đó là “sự trỗi dậy hòa bình”. Vì vậy tất cả những phát ngôn hiếu chiến mà các nhân vật lãnh đạo Trung Quốc đưa ra trong giai đoạn gần đây chỉ làm cho quốc gia này đánh mất hình ảnh một nước lớn có trách nhiệm đối với hòa bình trong khu vực và thế giới. Nó cũng làm gia tăng sự lo ngại và thiếu tin tưởng của các quốc gia láng giềng đối với Trung Quốc, khiến cho các nước này không ngừng gia tăng tiềm lực quân sự để tăng cường khả năng phòng thủ của mình. Xét trên một khía cạnh nào đó, chính các phát ngôn hiếu chiến này đã góp phần châm ngòi cho một cuộc chạy đua vũ trang của các nước trong khu vực.

XÀ CỪ

17-09-2014

PHÁT TỞM VỚI LẬP PHÒ

Phát tởm với chiêu trò của Nguyễn Quang Lập (mà chính đồng bọn còn gọi là..Lập Phò) khi hắn hả hê tung lên Quê Choa bài viết "Tâm sự của một dư luận viên" của một kẻ mang tên Loan Nguyen trên Facebook.


Đọc qua, đã biết ngay chúng là đồng bọn rận rệp với nhau, chiêu bịa đặt này nhằm vu cáo, bôi nhọ những người yêu nước mà chúng khoác cho cái áo "Dư luận viên của Đảng" để tự run sợ với nhau.

Đọc qua một chút sẽ thấy ngay bản chất bẩn thỉu của cả Bọ Lập và Loan Nguyen:

"Rồi một ngày họ đến trường chúng tôi, họ tập hợp chúng tôi theo từng nhóm nhỏ, có rất nhiều nhóm như thế và họ đưa ra đề nghị về một công việc lâu dài với một mức lương tương đối xứng đáng và cả những lời hứa hẹn về một tương lai sáng chói sau khi ra trường.

Chúng tôi được dạy một số kỹ năng cơ bản, có thể nói là được “huấn luyện” khá bài bản và theo một lộ trình rất rõ ràng. Chúng tôi sẽ tự nâng cấp chúng tôi bằng cách tập hợp những nhóm nhỏ khác để bản thân chúng tôi trở thành Leader. Với công việc gì cũng vậy, những này đầu là những ngày tháng “vất vả”, chúng tôi phải tập làm quen với nhiều thứ ngôn từ tởm lợm, phải biết phản xạ, phải đối chọi lại với tất cả mọi điều bằng sự lăng mạ, phải hung hăng ném vào đó những thứ dơ bẩn và tồi tệ nhất mà chúng tôi có thể nghĩ ra được…Riết thành quen, nó như một chất men khiến người ta càng say thì càng thấy khát…Bạn cứ hình dung khi bạn ra chiến trường, bạn buộc phải bắn vào đối thủ, những phát đạn đầu tiên bạn sẽ rung tay, bạn sẽ sợ hãi, lương tâm bạn sẽ réo rắt nhưng khi bạn vượt qua điều đó, trong trí não bạn sẽ có 1 sự kích thích mãnh liệt và bạn sẽ trở nên bạo tàn và “khát máu”, bạn sẽ hả hê khi giết được nhiều kẻ địch…thì chúng tôi cũng thế, chúng tôi được huấn luyện để trở nên khát máu và hả hê trong tất cả mọi trò bẩn thỉu…và nếu điều tồi tệ lập được đi lập lại nhiều lần hàng ngày thì cũng trở thành thói quen và trở nên rất bình thường mà thôi…huống chi đây là một loại công việc “có giá” hơn nhiều loại công việc khác…"

"... chúng tôi được huấn luyện để trở nên khát máu và hả hê trong tất cả mọi trò bẩn thỉu…và nếu điều tồi tệ lập được đi lập lại nhiều lần hàng ngày thì cũng trở thành thói quen và trở nên rất bình thường mà thôi…huống chi đây là một loại công việc “có giá” hơn nhiều loại công việc khác…”, biện hộ cho động cơ “nhục nhã” của mình là “Khi cái bụng bạn đói, cái nhu cầu hàng ngày nó đòi hỏi, nó réo rắt thì việc bạn xấu hổ với bản thân, với gia đình chẳng còn nghĩa lý gì cả.” và đảm bảo sự thực là “bạn đừng ngạc nhiên vì sao đội ngũ DLV lại đông như kiến cỏ và sẵn sàng lăn xả bất chấp đạo đức, bởi thứ đạo đức chúng tôi được học là chúng tôi phải biết yêu công việc của mình, phải biết bảo vệ chế độ trước mọi thế lực thù địch và chúng tôi phải biết hân hoan vì chúng tôi chẳng khác gì cán bộ công chức nhà nước được trả lương đúng ngày đúng giờ hàng tháng cho công việc bảo vệ đất nước!”

Chính trên trang của mình, Loan Nguyen đã tự nhận cùng chiến tuyến với đám hội nhóm phản động trong nước, đang đau đớn vì cuộc nội chiến trong Hội Nhà báo độc lập và sự mâu thuẫn, tranh giành chức danh hão, tiền bạc trong các hội nhóm khác. Loan Nguyen cho biết con đường đến với “sự nghiệp đấu tranh dân chủ” đã từ lâu, đã xác định xả thân, sẵn sàng hy sinh tính mạng cho nó như thế nào nhằm khuyên nhủ đồng bọn đừng vì tham – sân - si mà tiêu diệt nhau.

Đề nghị các "dư luận viên" gặp ngay em này hỏi xem được ai đào tạo, đạo tạo ở đâu để cùng đăng ký học nhé!

Hải Trang

15-09-2014

PHÓ CHỦ TỊCH NAM ĐỊNH LÊN FACEBOOK "BÁO CÁO" DÂN

Phó chủ tịch UBND tỉnh Nam Định Bạch Ngọc Chiến vừa viết nhật ký về 100 ngày làm việc đầu tiên trên facebook cá nhân.
Dòng nhật ký “mở” của Phó chủ tịch tỉnh Nam Định Bạch Ngọc Chiến viết:
“Đến hôm nay, tôi về Nam Định tròn 100 ngày. Xin báo cáo với anh em bạn bè một số việc đã làm và chia sẻ một số quan điểm về công việc với các bạn, nhất là các bạn trẻ hơn.
Cũng xin nói thêm là, lương của tôi và cán bộ của tôi khá nhỏ bé so với nhu cầu của cuộc sống hiện tại. Tôi đã có lương khô và ý chí kiên định cho tương lai nên có thể giữ mình và công tâm. Nhưng tôi cũng rất thương cảm với các đồng nghiệp và cán bộ cấp dưới về vấn đề lương thấp. Người liêm chính thì giữ mình, người khác thì thí mình. Biết làm sao được.
Từ ngày mới về đến nay, nhiều lần nhận được tin nhắn và điện thoại của một bác hỏi “anh có dám chống tham nhũng không?” Tôi trả lời “Tôi về đây với mục đích xây hơn là chống”. Tôi cũng muốn bác ấy và các bà con khác hiểu rằng tôi chẳng ưa gì cái thứ hắc lào ấy, nhưng với chức phận và mong muốn cá nhân, tôi muốn cái hay, cái mới, cái tươi đẹp sẽ đến lúc cuốn phăng đi cái dở, cái cũ và cái xấu. Để giúp cái hay phát triển, tôi đang tiến hành thực hiện e-gov và cải cách hành chính. Với những gì đang và sẽ có trong chính phủ điện tử, nhiều quá trình, quy trình sẽ được minh bạch hoá, hạn chế và tiến tới xoá bỏ những thói nhũng nhiễu hay hạch sách (dù là vô tình hay hữu ý).
Nhưng tôi cũng muốn chia sẻ chuyện riêng tư. Đó là khi vào Bộ Ngoại giao, thu nhập của tôi đang từ gần 1.000 đô la Mỹ tức khoảng 11 triệu đồng VN vào thời điểm 1996 đã rơi xuống còn 25 đô la, tức là mức 85% của lương bậc 1, của 400.000 đồng. Tôi được hai người em trai cho thêm tiền tiêu nhưng từ khi lập gia đình, tôi đi dạy thêm sau giờ làm việc và dịch viết vào đêm khuya. Nhờ thế, vợ chồng tôi cũng đủ sống.
Phó chủ tịch tỉnh Nam Định Bạch Ngọc Chiến (trái), Ảnh: Internet 
Nhiều người nói với tôi cả ngoài đời và trên FB rằng Nam Định không có chính sách tốt nên người tài đi hết. Điều đó ít nhiều làm tổn thương những người ở lại, trong đó có tôi. Chí ít, nếu không có người có tâm và có tầm thì làm sao hàng năm Nam Định có thể cống hiến cho đất nước 15.000 thanh niên ưu tú vào các trường đại học. Nếu nói đó là công lao của đội ngũ giáo viên và các nhà làm giáo dục thì không sai nhưng nếu lãnh đạo và các gia đình Nam Định không tâm huyết và đầu tư thì không thể có kết quả đó được. Từ nhiều năm nay, Nam Định không có doanh nghiệp FDI đình đám nào nhưng vẫn duy trì được một sự phát triển bền vững và khá ổn định.
Chính sách nào cũng có độ trễ. Do đó, cấp trên, đồng nghiệp và cán bộ của tôi đang làm rất nhiều việc như kiểu “ông trồng, cháu ăn”. Vòng đời của rau là 1 tháng, của lợn là 1 năm và các sản phẩm khác còn lâu hơn. Chúng tôi đang trồng 5 cây (lúa, lạc, đậu, ngô, khoai tây) và 4 con (gà, lợn, ngao, tôm) và một số thứ không được tính là cây hay con. Bà con muốn thứ nào thì đợi theo chu kỳ đấy nhé.
Khi mới về, tôi nhớ công việc cũ vô cùng và bây giờ cũng thế. Nhưng đến nay, tôi hiểu cuộc sống rất đa dạng, đất nước ta rất rộng lớn và có rất nhiều việc (thú vị) để làm. 100 ngày qua, tôi đã trải qua nhiều việc: thăm hỏi đối tượng chính sách nhân ngày 27/7, chống bão với nhân dân Nghĩa Hưng, khai giảng năm học mới, đón Trung Thu với thiếu nhi, họp hàng trăm cuộc với các cơ quan khác nhau, phải kết luận hoặc cho ý kiến về những việc mà chỉ vài tháng trước không hề có khái niệm… Chỉ còn một việc chưa làm là tiếp công dân (chủ yếu là khiếu kiện) và sẽ làm trong thời gian tới.
Cá nhân tôi xác định tôi đi làm việc và học việc. Học việc vì những gì tôi trải qua chưa đủ. Làm việc vì tôi phải trả ơn cho tất cả những ai làm cho tôi nên người như bây giờ, đặc biệt là những người đóng thuế trả tiền cho các “đặc ân” tôi đang được hưởng và những người phải tôn trọng những quyết định do chức danh của tôi quy định.
Qua những việc đã làm mới thấy thông cảm với những người làm cán bộ. Trước đây, với tư cách nhà báo và phụ trách một cơ quan báo chí, tôi có thái độ khác. Có thể các bạn thấy lãnh đạo đi xe ô-tô biển xanh, ăn mặc bảnh bao, phát biểu ào ào. Đằng sau những thứ đó là thiên hình vạn trạng của cuộc sống dội lên đầu. Chúng tôi cũng chỉ ăn ngày 3 bữa. Cá nhân tôi chỉ mong không được mời đi ăn để đỡ phải uống vì ép rượu là điều tôi ghét nhất và vì tôi coi đó là một thứ lạc hậu. Nhưng không đi tiếp khách thì ăn một mình với cà-mèn 3 ngăn (cơm, rau/canh, thịt/cá). Các anh khác thì về muộn và vợ đợi cơm đến 8-9h tối là thường xuyên. Nếu không tiếp khách, đi họp và với việc tin học hoá giải quyết công việc, có ngày tôi ở một mình trong phòng làm việc gần đủ 24h. Dù Nam Định không náo nhiệt như các tỉnh thành khác, nhưng các đầu việc thì không ít hơn, có việc phức tạp hơn.
Khi còn làm hướng dẫn du lịch cách đây gần 20 năm, giờ phút nhiều cảm xúc nhất là tiễn khách tại sân bay. Khách du lịch trước khi vào phòng lên máy bay thường bắt tay tôi và nói “thank you” và trong cái bắt tay đó hoặc là mấy chục đô la vê tròn hoặc là cái bắt tay chiếu lệ. Người hài lòng thường cho tiền tip vào cái phong bì, lần nhiều nhất là 500 đô la. Những người không hài lòng không những không cho tiền tip mà còn viết nhận xét nặng nề, thậm chí yêu cầu công ty đuổi việc. Giờ đây, tôi nói với cán bộ trẻ của tôi là chúng ta là người phục vụ. Nếu người thụ hưởng dịch vụ (nhân dân và doanh nghiệp) hài lòng, họ sẽ tip. Tip của dân là lời khen. Tip của doanh nghiệp là quà. Nếu họ không hài lòng, họ có thể làm chúng ta mất việc. Điều đó chắc sẽ đúng mãi.
Những việc đã làm
Tôi được phân công làm du lịch, văn hoá, thể thao, thông tin, truyền thông, truyền hình, khoa học công nghệ, chính phủ điện tử, xúc tiến đầu tư, cải cách hành chính, nâng cao PCI.
Tất cả những việc này, tôi đều đã bắt tay vào làm ráo riết nhưng chắc chắn chỉ có mảng phát thanh truyền hình là nhìn thấy được kết quả vào đầu năm 2015 vì Tổng giám đốc THVN Trần Bình Minh đã tặng cho tỉnh cột phát sóng cao 160 mét để phát thanh và truyền hình đến được 5 tỉnh xung quanh vào đầu 2015 như món “hồi môn” cho tôi khi về tỉnh. VTV và hàng loạt cơ quan truyền hình, phát thanh trong cả nước sẽ tặng hoặc “bán rẻ” cho Đài PTTH Nam Định các chương trình hay mà họ đầu tư nhiều công sức và tiền của để Đài PTTH tỉnh có thể phát sóng 24/24 từ năm sau.
Về cải cách hành chính, bước đột phá đầu tiên là giao việc qua email thay cho bút phê vào công văn, giấy tờ. Tiếp theo sẽ là văn phòng điện tử, tiếp theo nữa là một cửa liên thông điện tử.
Về du lịch, chắc là đến giữa sang năm sẽ có khách nước ngoài, chủ yếu là Nhật đến thăm Nam Định theo các tour do một công ty lữ hành inbound nổi tiếng tổ chức sau một số buổi làm việc và khảo sát thực tế.
Về xúc tiến đầu tư, nhờ sự bão hoà của các tỉnh xung quanh Hà Nội, sự chuyển trục của các “ông lớn” trong khu vực và thế giới, đang rục rịch có làn sóng đầu tư nước ngoài vào Nam Định. Nhưng đáng mừng và mong chờ nhất là một số công ty công nghệ thông tin nội địa. Cám ơn các anh đã nghe phần nào “lời rao hàng” của tôi và các đồng nghiệp.
Còn khá nhiều điều muốn báo cáo, nhưng sợ bạn bè buồn ngủ nên chỉ xin chốt lại mấy điều:
Một là nếu ai thấy có cơ hội giúp Nam Định của tôi về bất cứ lĩnh vực gì thì cho tôi biết.
Hai là mong các bạn hãy nhìn Nam Định một cách tích cực vì khi không thể chữa được ngay hắc lào vì thiếu thuốc đặc trị thì hãy không mặc quần áo ẩm và bẩn.
Dần dần, tôi sẽ khai tiếp”.
                                                          Theo PV/ VietNamNet

 
Chia sẻ