24-05-2015

NHỮNG KẺ ĐỘI LỐT "NGƯ DÂN" TRUNG QUỐC TRÊN BIỂN LÀ AI?

(VTC News) - Báo chính thống Trung Quốc dẫn lại bài trên báo Mỹ thông tin chi tiết về những kẻ đội lốt ‘ngư dân’ đáng sợ Trung Quốc hoạt động trên Biển Đông.
Trang National Interest của Mỹ dẫn nguồn các chuyên gia thuộc trung tâm nghiên cứu Trung Quốc, Đại học Havard đăng bài viết với tiêu đề: “Dân binh biển: Lực lượng tiên phong ‘bạo vệ quyền lợi trên biển’ của Trung Quốc”.
Theo đó, tỉnh đảo Hải Nam của Trung Quốc đang là nơi sử dụng nghề cá như một bàn đạp để khẳng định chủ quyền tại Biển Đông.
Điều đáng lưu tâm là Hoàn Cầu thời báo, tờ báo chính thống của Trung Quốc đã đăng lại toàn văn bài viết này. Như vậy, có thể hiểu rằng Trung Quốc đã gián tiếp thừa nhận ‘dân binh biển’ và chiêu thức xâm chiếm Biển Đông này.
Đây là một trong những biện pháp của Trung Quốc để khẳng định chủ quyền phi lý ‘đường lưỡi bò’. Lực lượng này có những tiềm năng riêng biệt. Có thể kể đến là: tăng cường quản lý hành chính, năng lực chấp pháp trên biển; Thông qua xây dựng các điểm đảo để thiết lập trạm phát sóng 3G.
Xây dựng nghề cá với đội tàu thuyền lớn nhất thế giới luôn là chính sách ngoại giao chính yếu của Bắc Kinh, bởi những tuyên bố chủ quyền của nước này luôn xoay quanh nghề cá ở Biển Đông.
Điều nguy hiểm nhất, Trung Quốc âm thầm dùng lực lượng ‘dân binh biển’ với trang bị, tổ chức theo chuẩn quân đội để tăng sức mạnh cho các tàu cá nước này.
Lực lượng nữ dân binh biển Trung Quốc cũng được trang bị súng AK, ảnh: internet
Sự ra đời của cái gọi là ‘dân binh biển’ ít nhiều có liên quan tới chính sách của Trung Quốc kể từ khi nước này giành được độc lập với sự viện trợ to lớn của Liên Xô.
Khi mới giải phóng, hải quân Trung Quốc mới chỉ có những trang bị, vũ khí thuộc dạng cơ bản. Quốc dân đảng khi đó dù phải rút chạy ra Đài Loan nhưng vẫn có sức phong tỏa các cửa biển của Trung Quốc, thậm chí cướp đoạt các tàu buôn từ Đại lục.
Điều này dẫn đến việc Trung Quốc buộc phải thành lập những đội tàu cá có vũ trang – tức dân binh biển. Nó không chỉ giúp tàu cá Trung Quốc tự bảo vệ mình, mà còn mang ý nghĩa thực tế rèn luyện cho hải quân Trung Quốc khả năng tác chiến trên biển.
Vào thời kỳ sôi động của những năm 60, 70 thế kỷ trước, xây dựng những đội tàu cá vũ trang càng là điều cấp thiết với Trung Quốc, bởi khi đó, nước này không muốn công khai nâng cao năng lực hải quân – điều dễ bị coi là ‘công cụ của chủ nghĩa đế quốc’.
Lương thực thiếu thốn cũng là nguyên nhân khiến Trung Quốc buộc phải tăng mạnh năng lực của tàu cá, mà phát triển tàu cá sẽ ít bị công kích về mặt chính trị.
Những cuộc tập kích nhằm vào các tàu quân sự của Quốc dân đảng ở Đài Loan hay thậm chí là cuộc chiến cướp đoạt trái phép Hoàng Sa của Việt Nam năm 1974, đều có vai trò của lực lượng dân binh biển.
Cho dù những năm qua, hải quân và hải cảnh Trung Quốc có những bước phát triển nhảy vọt, nhưng dân binh biển vẫn là lực lượng vũ trang không thể thay thế của Bắc Kinh.
Bắc Kinh cũng không tiếc tiền của đầu tư hoàn thiện lực lượng này theo hướng hoàn thiện hóa, tiêu chuẩn hóa, quy phạm hóa. Phát triển mạnh dân binh biển, cũng là sách lược ngoại giao quan trọng được ghi trong sổ tay của lãnh đạo hải quân và tầng lớp lãnh đạo của nước này.
Trung Quốc rất coi trọng dân binh biển, bởi lẽ nó không thu hút nhiều sự chú ý, không tạo hiệu ứng đề phòng hay làn sóng phản đối bằng việc phát triển hải quân.
Tàu ngư dân Trung Quốc trên Biển Đông, ảnh: internet
Trong khi đó, Trung Quốc cho rằng nếu phát triển hải quân quá nhiều sẽ dẫn đến một liên minh chống Trung Quốc trong khu vực. Chính quyền Hải Nam và quân đội tỉnh này năm 2014 đã đồng loạt cấp thêm kinh phí, nâng cấp, chiêu mộ dân binh biển với lý do “bảo vệ quyền chủ quyền và lợi ích Trung Quốc ở Nam Hải (Biển Đông)”.
Những dân binh biển nói trên, được cho là những thủy thủ dũng cảm, yêu nước, sẵn sàng chống lại tàu hải quân, hải cảnh của “quốc gia khác” vào vùng biển mà Trung Quốc tuyên bố chủ quyền.
Trung Quốc cũng không giấu diếm mục đích dùng dân binh biển để tăng cường khống chế các quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa thuộc chủ quyền Việt Nam. Có thể nói, trong mắt giới nghiên cứu Mỹ, dân binh biển không khác gì chiếc vòng bảo vệ cửa ngõ phía Nam của Trung Quốc.
Các chuyên gia Mỹ cũng cảnh báo, lực lượng dân binh biển ngày càng lớn của Trung Quốc cũng sẽ trở thành mũi tiên phong trong các yêu sách chủ quyền phi lý của nước này tại Biển Đông, bên cạnh việc xây dựng bộ máy hải quân khổng lồ. Theo các tài liệu chính thống ở Trung Quốc, dân binh biển chính thức được thành lập tháng 7/2013, tức gần một năm sau khi Trung Quốc đơn phương thành lập cái gọi là thành phố Tam Sa với phạm vi quản lý (tự xưng) bao trọn cả Hoàng Sa, Trường Sa của Việt Nam. 
Tờ Wall Street Journal của Mỹ cũng từng đăng bài phân tích về bước đi thâm hiểm của Trung Quốc ở Biển Đông thông qua dân binh biển – thực chất là quân sự hóa ngư dân. 
Theo đó, dân binh biển Trung Quốc ngày càng được hiện đại hóa, tiếp nhận cả những nhiệm vụ vận chuyển vật tư xây dựng các công trình trái phép ở Trường Sa, thậm chí là thu thập tin tức tình báo trên biển.
Lực lượng này cũng được huấn luyện tác chiến để khi cần thiết biến thành ‘chiến tranh nhân dân trên biển’ với khả năng thả thủy lôi chống lại tàu nước ngoài. Tờ Wall Street Journal nói Trung Quốc đang gấp rút xây dựng, vũ trang hóa cho dân binh biển, đưa lực lượng này về dưới sự chỉ huy trực tiếp của tư lệnh cấp quân khu. 
Hiện nay, Trung Quốc đang có hàng ngàn tàu dân binh biển với trang bị định vị vệ tinh Bắc Đẩu do nước này tự sản xuất. Điều này có nghĩa là Trung Quốc có thể lập đội hình, truyền tin giữa các đội dân binh biển với nhau trong trường hợp có sự cố trên biển.
Dân binh biển Trung Quốc cũng được trang bị nhiều kỹ năng, từ việc nhận biết các loại tàu thuyền cho đến trang bị vũ khí hạng nhẹ. Để đảm bảo lòng trung thành của dân binh biển, một số người trong lực lượng này còn được đào tạo về chính trị, quốc phòng
Theo: xembaomoi.com

BÀI HỌC LỊCH SỬ CHO NHỮNG NHÀ HOẠT ĐỘNG DÂN CHỦ


Khi đưa ra yêu cầu cho "mượn đường" đánh Chiêm Thành, Nhà Nguyên - Mông đã kịp phong vương cho Trần Ích Tắc và ép nhà Trần nghị hoà, thực chất là đầu hàng, đồng ý cho quân Nguyên - Mông chiếm đóng nước ta và đưa Trần Ích Tắc lên làm vua bù nhìn cho họ...
Nhà Minh mượn cớ đưa con cháu nhà Trần là Trần Thiêm Bình về làm vua để đem quân sang xâm lược nước ta. Khi bị quân nhà Hồ đánh bại, quan quân Nhà Minh giao nộp Trần Thiêm Bình để được rút lui. Sau đó, nhà Minh tập hợp lực lượng đông gấp bội sang đánh bại nhà Hồ để áp đặt quyền cai trị nước ta...
Lê Chiêu Thống đã cầu viện nhà Thanh đem quân sang đánh Quang Trung với hy vọng trở lại ngai vàng. Lấy cớ này, nhà Thanh đã đem quân sang trấn giữ ở miền Bắc và âm mưu xâm chiếm nước ta. Rất may, Quang Trung đã đánh bại mười vạn quân Thanh, bảo vệ nền độc lập cho nước nhà...
Cũng vì muốn chống lại nhà Tây Sơn, Nguyễn Ánh cầu viện sự giúp đỡ của Xiêm La và Pháp, ông giữ vững được Nam Hà và đến năm 1802 thì đánh bại quân Tây Sơn, lên ngôi Hoàng đế, thống nhất Việt Nam sau nhiều thế kỷ nội chiến. Tuy nhiên, chính vì dựa vào người Pháp mà Nguyễn Ánh đã mở đường cho các ảnh hưởng của người Pháp ở Việt Nam qua việc mời họ giúp xây dựng các thành trì lớn, huấn luyện quân đội và khoan thứ cho việc truyền đạo Công giáo. Vì thế, con cháu ông ta mới bị người Pháp tấn công, áp đặt chế độ đô hộ gần 100 năm ở Việt Nam, biến triều đình nhà Nguyễn thành bù nhìn...
Giữa thế kỷ XX, lần lượt Nhật, Pháp, Mỹ xâm lược nước ta. Mỗi khi tiến hành hành vi xâm lược, họ cũng đều chọn ra những người Việt hợp tác với họ để giúp cho việc xâm chiếm và đô hộ đất nước ta. Những cái tên như: Trần Trọng Kim, Bảo Đại, Ngô Đình Diệm, Nguyễn Văn Thiệu...đều được biết đến với tư cách những kẻ tiếp tay cho giặc để xâm lược và cai trị Việt Nam.
Ngày nay, việc xâm chiếm, thôn tính, cai trị quốc gia khác rất khó xảy ra. Thay vào đó là chủ nghĩa can thiệp của Mỹ và Tây Âu vẫn đang được tiến hành ở khắp nơi trên thế giới, điển hình như ở Sirya, Libya, Afganistan, Ukraine... cho thấy, bất kỳ lúc nào, khi chính quyền trung ương ở một quốc gia suy yếu và không còn làm hài lòng Mỹ và Phương Tây, họ cũng sẽ tăng cường đầu tư, nói là giúp nhân dân nước đó đấu tranh cho tự do, dân chủ, nhân quyền nhưng thực chất sẽ là sự can thiệp về chính trị, kinh tế, văn hoá, nếu cần là cả bằng quân sự để buộc các nước đó phải lệ thuộc vào mình. Ở đời, "không có bữa trưa nào miễn phí", khi đã đầu tư, Mỹ và Phương Tây sẽ phải thu hồi vốn và sinh lời, ai sẽ phải gánh trả những khoản thu hồi vốn và sinh lời của họ?
Vậy thì, các nhà hoạt động đấu tranh cho tự do, dân chủ và nhân quyền, các vị hãy ngẫm nghĩ lại, việc nhận tiền của nước ngoài để đấu tranh theo những tiêu chí, cách thức và phương pháp của họ, thực chất là cái gì? Mỗi người hãy tự ngẫm xem, hành động của bản thân liệu có trực tiếp, gián tiếp giúp cho ngoại bang can thiệp, áp đặt, thậm chí nô dịch người Việt ta hay không?
Hình ảnh có tính chất minh họa, nhưng không có nghĩa khác sự thật. Ảnh: Internet
Nếu các vị vẫn cố tình làm việc đó, người dân gọi các vị là "bán nước" đúng hay sai?

Hải Trang

22-05-2015

NHỮNG CHUYỆN XOAY QUANH VIỆC NGUYỄN CHÍ TUYẾN BỊ ĐÁNH


Chuyện Nguyễn Chí Tuyến bị đánh vẫn đang bị dư luận giới đấu tranh chống cộng ngoài nước và đấu tranh dân chủ quốc nội làm nóng. Thế nhưng khi bàn đến việc này, có một vấn đề khúc mắc, chưa thấu tình đạt lý. Nó cũng giống như kiểu, hồi trước Hải “Điếu cày” bị chặt tay trong tù sau đó ra tù mọc lại tay. Đến giờ đây “khi Nguyễn Chí Tuyến kêu rằng mới bị đánh mất hết tóc ở trước đầu, nhưng đến khi tháo băng ra thì lại mọc tóc lại như thường”. Chỉ trong một ngày, tóc mọc lại đầy đủ, vết thương dịch chuyển từ chỗ trên đầu xuống chân mày. Vết thương chỗ này chụp hình mới thấy rõ mà còn dán bông băng cũng đẹp hơn. Vậy ở đây nên gọi là Chí Tuyến hay Chí Phèo thì mới đúng???
Với chiêu bài vạch ra từ trước, rất khó để phân biệt được giữa Chí Tuyến và Chí Phèo, ảnh minh họa
Hôm mà anh ta cho rằng bị đánh, đầu được cạo một khoảng tóc rất lớn ngay phía trước, nhưng sau một ngày tóc dày bít lại hết. Khi bị đánh, trên gương mặt máu chảy lênh láng, nhưng gần chỗ chân mày hầu như không hề có vết thương, đùng một phát sau một ngày vết thương dời xuống chỗ chân mày. Có phải thần thánh lắm không? Ấy vậy mà, mấy bác rận chủ lại tung hô, hả hê chém gió để vu cáo rằng đó là do công an đánh, rồi lên chém gió với các tây mũi lõ ở Đại sứ quán về việc bị chính quyền đàn áp nhân quyền….
Lúc anh chí Tuyến bị đánh xong thì anh phải lo chạy đến bệnh viện gần nhất để cầm máu và chữa lành vết thương, thế nhưng anh lại được đưa đến một nơi khác để chụp ảnh tự sướng đăng lên mạng xã hội. Hơn nữa đằng sau lưng anh, bức tường lại có hình của nhân quyền là sao? Đó có phải là một chủ định cố ý? Nhằm đánh lừa dư luận.
Các báo chí truyền thông chống cộng cũng thật giỏi ngụy biện, RFA có phản ánh rằng: “Những kẻ chủ mưu đánh anh Nguyễn Chí Tuyến thật khéo chọn địa điểm và thời gian khi gây án !
Chúng chọn lúc sáng sớm tinh mơ, ở nơi mà không có nhà dân nào có thể chứng kiến. Người đi đường còn vội đưa con đi học, rồi đi làm.
Chúng gây án trong thời gian rất ngắn, nạn nhân không kịp hô hoán, cũng không ai kịp can thiệp, rồi chúng vọt đi mất.
Nếu ai để ý vào khung giờ đưa con đi học thì cũng chẳng phải là sớm, đâu thể không có người qua lại được, hơn thế anh Tuyến còn thời gian để người khác đưa đi đến một nơi khác chụp ảnh nữa là. Hơn thế những nhà rân chủ suốt ngày chém gió các biện pháp để giáp mặt với công an trên phường nhưng lại chẳng đăng một bài nào để phòng tránh tình trạng bị hành hung.
Thế rồi sự việc biến chuyển thêm, ông Felix Schwarz, tham tán Chính trị và Nhân quyền đại sứ quán Đức đến thăm hỏi Nguyễn Chí Tuyến tại nhà riêng. Đó có phải là một sự sắp xếp để làm nóng dư luận. Hay là một cách để tạo thêm nhiều mối quan hệ của những nhà dân chủ đối với những con người trong đại sứ quán của phương tây. Từ đó họ sẽ nhận thêm được nhiều dự án nhân quyền của quốc tế tài trợ. Nhờ có việc Tuyến bị đánh thì dân oan lại tổ chức xuống đường biểu tình ven hồ gây rối làm mất an ninh trật tự. Nhờ vậy mà nhóm Phạm Cẩm Hường và Dũng Mai lại trích quỹ để mua cơm, mua thức ăn cho dân oan đi biểu tình ủng hộ Chí Tuyến.
Đó phải chăng là một kịch bản đã được dựng sẵn từ trước?

TƯỞNG

ĐỪNG LỢI DỤNG LÒNG YÊU NƯỚC


Lòng yêu nước luôn là một giá trị văn hóa sâu sắc, là truyền thống, đạo lý của người Việt Nam suốt bao đời nay. Cũng chính vì thế, lòng yêu nước là thứ tuyệt đối không được lạm dụng, ngộ nhận hay trở thành công cụ để đánh bóng bản thân. Thế nhưng, đã không ít những kẻ tự xưng là người Việt Nam, lại có những hành động phi dân tộc, đem những thứ thiêng liêng nhất của Tổ Quốc để lợi dụng vào mục đích cá nhân, phản dân tộc. Tôi tự hỏi liệu có bao giờ họ cảm thấy lương tâm cắn rứt hay không?
Yêu nước không phải là hô hào thật to. Ảnh: internet
Trong tình hình an ninh quốc phòng của Việt Nam ngày càng có nhiều vấn đề đáng quan tâm, đặc biệt là tình hình Biển Đông, thì những kẻ xấu lại càng nhân cơ hội đó lợi dụng “lòng yêu nước” để thực hiện những hành vi nguy hiểm cho xã hội. Trung Quốc ngày càng có những hành động khiêu khích, xâm phạm chủ quyền của các quốc gia khu vực với âm mưu độc chiếm Biển Đông , làm tình hình Biển Đông ngày càng phức tạp. Trước tình hình đó, nhiều người dân Việt Nam không khỏi kích động, bức xúc khi chủ quyền đất nước bị xâm hại nghiêm trọng. Lợi dụng tâm lý đó của số đông người dân Việt Nam, những kẻ xấu đã kêu gọi, tập hợp lực lượng sinh viên, quần chúng nhân dân để tiến hành biểu tình gây ra tình trạng mất ổn định xã hội. Nhiều đợt tụ tập, biểu tinh diễn ra liên tục tại các thành phố lớn như Hà Nội, TP. Hồ Chí Minh... Vậy mục đích của biểu tình là gì? Là phản đối Trung Quốc, phản đối âm mưu xâm hại chủ quyền dân tộc, thể hiện lòng yêu nước…hay là biểu tình để hò hét, tụ tập, kích động gây ảnh hưởng tới tình hình an ninh chính trị của đất nước? Việc biểu tình của họ sẽ không ảnh hưởng gì tới Trung Quốc, mà càng làm cho nhân dân ta cảm thấy hoang mang, bất ổn.
Và có bao giờ bạn tự hỏi ai là người đứng sau xúi giục, kêu gọi biểu tình không? Không phải là Đảng, là Nhà nước Cộng hòa xã hội Chủ nghĩa Việt Nam, mà là Nguyễn Xuân Diện, Nguyễn Quang A, Nguyễn Hữu Vinh…và nhiều kẻ không tiết lộ danh tính. Họ là những người lợi dụng lòng yêu nước của mọi người để làm công cụ trả thù dân tộc vì những hằn học cá nhân không đáng có. Họ bán rẻ lương tâm của bản thân để trở thành “những con sâu” đục khoét chế độ xã hội chủ nghĩa. Thế nhưng, âm mưu, hành động của họ có nguy hiểm tới mức nào cũng không thể làm lay chuyển tinh thần quyết bảo vệ chủ quyền, an ninh chính trị của Tổ Quốc. Tôi nghĩ rằng trong xã hội tốt đẹp, dân chủ là thước đo của hiệu quả hoạt động các cơ quan nhà nước thì biểu tình có nghĩa là bạn đang đi ngược lại lợi ích của toàn dân tộc.
Yêu nước, yêu dân tộc là tình yêu xuất phát từ trái tim của mỗi con người. Có rất nhiều cách để thể hiện tình yêu đó như tham gia huấn luyện quân sự, nhận thức và tuân thủ đúng pháp luật, hiến pháp… Chúng ta hãy tưởng nhớ tới những hy sinh thầm lặng của chiến sĩ hải quân nơi đầu sóng ngọn gió, ngày đêm chiến đấu để bảo vệ Hoàng Sa, Trường Sa, bảo vệ chủ quyền biển đảo của dân tộc.
Là người Việt Nam, ai chẳng có lòng yêu nước. Nhưng lòng yêu nước đó cần phải được thể hiện đúng lúc, đúng chỗ. Yêu nước là phải đặt lợi ích của quốc gia, dân tộc lên đầu. Không nên yêu nước một cách mù quáng. Bởi lẽ, điều đó sẽ không giúp cho đất nước tốt hơn, mà còn gián tiếp giúp các thế lực thù địch thực hiện dã tâm của chúng. Vậy nên mỗi chúng ta- công dân nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam đừng để lòng yêu nước của mình bị lợi dụng!

Hải Trang

GỬI NGƯỜI ANH HÙNG CỦA BIỂN KHƠI!

Hà Nội, ngày 22 tháng 5 năm 2015
Gửi Người anh hùng của biển khơi!
Mấy ngày hôm nay, thông tin từ Biển Đông liên tiếp dội về. Trung Quốc lại bắt đầu có những động thái ngang ngược thể hiện cơn khát  bá quyền của họ trên Biển Đông. Họ đơn phương "tố cáo" Việt Nam xây dựng, mở rộng các đảo; đưa giàn khoan Hưng Vượng và HD981 ra Biển Đông; ban ban hành lệnh cấm đánh bắt cá bao trùm cả một số vùng biển của Việt Nam...Tình hình trên biển ngày càng diễn ra rất phức tạp, phía Trung Quốc bộc rõ bản chất hiếu chiến, hung hăng với âm mưu làm chủ Biển Đông. Em cùng mọi người trên đất liền đang từng giây, từng phút hướng về nơi anh, nơi đầu sóng ngọn gió.
Những ngày qua, anh và các đồng chí của mình thật dũng cảm và kiên cường chiến đấu với kẻ thù để thực hiện nghĩa vụ cao cả mà Tổ quốc giao phó, giữ vững chủ quyền độc lập, toàn vẹn lãnh thổ của dân tộc. Đã bao nhiêu mồ hôi rơi ướt áo anh? Đã bao nhiêu giọt nước mắt rơi xuống hòa vào vị mặn của biển? Đã bao nhiêu tấm thân ngã xuống, hòa máu mình để nhuốm ngọn cờ Tổ quốc thiêng liêng? Trong trái tim em, anh chính là vị thần canh giữ đại dương bao la, kiên cường và bất tử.
Các chiến sĩ chiến đấu để bảo vệ chủ quyền Tổ Quốc, ảnh: internet
Có lẽ anh sinh ra là dành cho biển. Cuộc sống của anh đối mặt với bốn bề là biển đảo và những khó khăn vất vả, thiếu thốn về cả vật chất và tinh thần. Có mấy ai biết được nơi hải đảo xa xôi này, có bao nhiêu đồng đội của anh đã ngã xuống, có bao nhiêu sự mất mát hy sinh để đổi lấy bình yên nơi đất liền. Người canh giữ giấc ngủ của biển cả cũng chính là anh, khi màn đêm buông xuống, vai anh mang súng, chân anh bước đi trên mảnh đất thiêng liêng của Tổ Quốc, dáng anh đứng gác nhưng những cây Phong Ba nơi đầu sóng ngọn gió. Anh đứng đó, nơi đầu sóng ngọn gió, gửi lòng mình theo những con sóng về đất liền, nơi có người vợ trẻ mà anh yêu thương, nơi có những đứa con mà anh chưa từng gặp mặt, chưa được nghe chúng bi bô gọi bố.
Em bây giờ mới hiểu tại sao những đoàn người ra thăm các đơn vị đóng quân ở quần đảo Trường Sa, Hoàng Sa đến khi chia tay trở về đất liền, ai cũng bật khóc, một người khóc rồi cả đoàn cùng khóc, em cũng khóc, khóc vì thương anh, khóc vì lòng tự hào dân tộc, khóc vì sự hy sinh bất khuất của anh trong cuộc chiến đấu khốc liệt với kẻ thù, khóc vì những nguy hiểm mà anh đang phải đối mặt, với kẻ thù ngông nghênh, hiếu chiến, khóc vì thấy mình nhỏ bé so với anh….khóc vì nhiều cảm xúc khác nhau.
Tình hình biển Đông ngày càng phức tạp, điều đó đồng nghĩa với việc nhiệm vụ đặt lên đôi vai anh càng nặng nề, tính mạng của anh ngày càng mong manh. Thế nhưng, em biết, anh và các đồng chí của mình sẽ không bao giờ nản chí, lùi bước trên con đường tìm lại công bằng cho dân tộc. Máu sẽ rơi xuống, nhưng là máu của lòng yêu nước, của sự kiên trung vì tổ quốc. Dòng máu đó sẽ nhuộm đỏ cả dải đất hình chữ S để nhấn chìm quân thù. Chúng ta sẽ chiến thắng, nhất định chiến thắng. Em và những người ở đất liền sẽ là hậu phương vững chắc giúp anh yên tâm nơi tuyền tuyến xa xôi. Hãy làm thật tốt nhiệm vụ của mình, quyết không lùi bước, không cho địch cướp đi bất kì một phần máu thịt nào của Tổ quốc ta. Em hướng về anh, Tổ quốc hướng về anh- Người chiến sĩ hải quân!

Vichtor - Charlie

ĐÔI LỜI GỬI ĐẾN THẾ HỆ TRẺ KHI TIẾP CẬN VỚI CÁC THÔNG TIN TRÊN MẠNG INTERNET

          
Hiện nay, có rất nhiều tổ chức phản động lợi dụng tình hình chính trị cùng các vấn đề khác trong đời sống xã hội của nước ta để hòng phá hoại cách mạng nước ta. Đặc biệt gần đây, căng thẳng trong vấn đề Biển Đông giữa nước Việt Nam và Trung Quốc với sự xuất hiện của giàn khoan HD981 đang trở thành vấn đề “nóng” mà các thế lực lợi dụng để “đục nước béo cò”. Chúng giương những chiêu bài “dân chủ”, “yêu nước”… lôi kéo, kích động quần chúng vào những vụ biểu tình làm rối loạn an ninh trật tự, chia rẽ khối đại đoàn kết trong nhân dân, giữa Đảng với nhân dân và giữa nhân dân với các lực lượng vũ trang.
Không những thế, chúng còn cấu kết với các tổ chức trong ngoài với nhau, lôi kéo thêm cả những nhà “dân chủ”, những người tư tưởng chưa vững vàng vào cuộc phá hoại… Không chỉ phá hoại về vật chất nói chung, chúng còn kích động tinh thần hòng làm cho đồng bào ta “quả cảm” về tinh thần yêu nước, hoặc nhụt chí, mất phương hướng khi đánh giá về từ “yêu nước”, hoặc kích động đồng bào ta tham gia vào những cuộc đụng độ với lực lượng bảo vệ trật tự.
Như vậy, không những chỉ trong thời chiến mà trong thời bình chúng ta càng phải cảnh giác với các âm mưu, tích cực đấu tranh với các hoạt động của các thế lực thù địch nhằm ngăn chặn triệt để đường hướng của chúng, bảo vệ chế độ xã hội chủ nghĩa, bảo vệ Đảng và nhân dân, giữ vững chủ quyền lãnh thổ và nền tự do, hòa bình cho đất nước.
Khoa học công nghệ ngày càng hiện đại, con người ngày càng có nhu cầu về sở hữu thông tin. Chính vì vậy lượng người tham gia truy cập vào các trang mạng ngày càng nhiều. Mạng xã hội (đặc biệt là Facebook) bùng nổ trong thời đại thông tin là một điều tất yếu. Ở đó, ta có thể chia sẻ nhiều thông tin, tốt có, xấu có, cũng như các nguồn tin chính thống nhiều mà các nguồn tin không chính thống cũng được phép tung hoành. Có rất nhiều page yêu nước đã được lập ra. Nhưng trong đó có rất nhiều page do bọn phản động lập ra mang những tên giả để dụ dỗ giới trẻ, thanh niên tham gia cùng bọn chúng. Chúng đang kêu gọi một cuộc tuần hành tại đại sứ quán Trung Quốc, kêu gọi cá cuộc tuần hành, biểu tình ở các thành phố lớn ở nước ta (Hà Nội, Thành phố Hồ Chí Minh… ). Nhưng mục đích chính của chúng ở đây là gì? Khi vấp phải rất nhiều sự đả kích mạnh mẽ của cộng đồng mạng nhưng chúng vẫn cố biện minh và còn bảo Chính phủ đang bật đèn xanh cho chúng.
Mỗi cá nhân đều đứng trước rất nhiều thông tin trên mạng internet, ảnh minh họa
Đảng là một mục tiêu mà chúng nhằm đến. Câu chuyện nào cũng có lý do của nó, tuy nhiên, đối với những bài viết của chúng cái kết cuối cùng cho là xấu xa đều bắt nguồn từ Đảng. chúng luôn nói rằng “dân chủ” là phải đa Đảng, nói Đảng Cộng sản Việt Nam là độc quyền, dộc tài, độc lợi, là áp bức dân chúng… Ngoài ra, chúng còn xuyên tạc lịch sử, nói xấu vị Lãnh tụ của dân tộc ta làm cho những người chưa hiểu tường tận nguồn gốc vấn đề có suy nghĩ lệch lạc, sai sự thật.
Tôi không thần thánh hóa Đảng và Nhà nước của chúng ta lên, thừa nhận có nhiều chính sách không hợp lí và còn nhiều bất mãn trong dân chúng nhưng chúng ta đã có một đất nước yên bình và có đủ cơm ăn áo mặc, đúng không? Và thay vì đi biểu tình thì hãy cố gắng học tập, làm việc cho tốt đi, cống hiến đi, giúp đất nước phát triển để không bị lũ “Tàu Khựa” nó khinh đi.
Giờ phút này chúng ta cần tỉnh táo và hiểu được cần làm gì và không nên làm gì? Yêu nước không phải là làm những việc vô ích như ký tên, biểu tình, ngồi chém trên facebook mà hãy thể hiện bằng cách làm tốt nhiệm vụ của mình, góp sức tiêu diệt bọn phản động ngay trong nội bộ chúng ta, ko để chúng thừa nước đục thả câu và chứng minh cho chúng biết giới trẻ Việt Nam có đủ nhận thức để không bị chúng dụ dỗ, lôi kéo, Việt Nam là một dân tộc đoàn kết và yêu nước.
Thế hệ trẻ nên chủ động thức tỉnh và có lập trường tư tưởng vững vàng để thấy đâu là đúng, đâu là sai, đâu là nên làm.

Hải Trang

17-05-2015

KỆ HỌ ĐI!


Nhà văn mà họ là những con người nhạy cảm với xã hội, hồi trước kháng chiến đánh nhau tơi bời thì, máu lửa thì họ cảm nhận được cái chất thơ “văn hóa cứu quốc”. Đến khi hòa bình, dưới sự tác động của nhiều mặt thì họ không còn giữ vững được những được quan điểm đó mà càng ngày càng vào gùa theo những cái nhìn thiếu thông tin, không có sự suy ngẫm.
Đầu tiên về hoạt động rời bỏ hội của 20 nhà văn, tôi nghĩ đó là chuyện bình thường đó là quyền con người không có gì mà phải lăn tăn cả. Thế nhưng điều tôi thấy lạ là, trách nhiệm của họ ở đâu? Trách nhiệm để xây dựng những thế hệ kế cận đâu rồi? Suốt ngày thấy họ chém gió chuyện chính trị như chém chả, nhưng mà chưa bao giờ thấy họ khoe tìm kiếm được tài năng này, tài năng nọ.
Một số nhân vật trong số 20 nhà văn rời bỏ Hội Nhà văn Việt Nam, ảnh: internet
Nhìn đấy, những ca sĩ nổi tiếng đấy hằng ngày họ qua các chương trình tìm kiếm tài năng để bình phẩm, đánh giá hỗ trợ để phát triển tài năng. Thế còn 20 nhà văn kêu gào rời bỏ hội nhà văn này thì sao?
Đấy chỉ cần nhìn thế thôi cũng đủ hiểu, đã ở trong một tập thể thì phải biết cùng nhau khuấy động những hoạt động bổ ích, những hoạt động trồng người, tìm kiếm thế hệ kế cận.
Nước ngoài họ hơn mình ở cái gì? Họ hơn về kinh nghiệm tổ chức quản lí. Một nhà văn hay chưa chắc đã là tất cả, ngoài khả năng văn thơ ông còn phải biết làm cho hội tốt lên, phải làm tốt cái khả năng bình phẩm tuyển chọn và phát hiện thêm nhiều tài năng cho đất nước. Khi mà đã ở trong một tập thể mà không biết xây dựng tập thể, đến khi chán thì thi nhau la ó, lôi kéo nhau rời bỏ hội thế thì có phải đạo không?
Hơn nữa nhìn họ mà xem, họ tuy là nhà văn nhưng mà họ lại có quan hệ mật thiết với những hội nhóm trái pháp luật ở Việt Nam, đặc biệt như là No u. Thế nên họ có cái nhìn rất tiêu cực về đường lối chủ trương của Đảng và nhà nước trên biển Đông. Họ gián tiếp nói rằng Đảng nhà nước đang không có những hành động gì triển khai trên trường sa. Thế nhưng con mắt của họ thực sự là nhầm lẫn, vì đơn giản để triển khai vũ khí lên Trường Sa, bảo vệ Trường Sa chỉ cần một điều, nếu triển khai ngay bây giờ thì ngoài công vận chuyển lại còn điều kiện thời tiết làm hư hỏng thiết bị, phức tạp thêm tình hình đi ngược lại với chủ trương dùng ngoại giao dựa trên luật pháp quốc tế để đấu tranh với Trung Quốc.
Chỉ ngần đó thôi cũng đủ hiểu được Đảng họ biết phải làm gì để không để cho nước ngoài lợi dụng can thiệp vào công việc của Việt Nam. Thực sự những nhà văn, nhà thơ trên là những “con bò đi làm chính trị” họ chẳng có kiến thức quân sự kinh tế quốc phòng. Mà chỉ dựa trên trực giác để chém gió những vấn đền chính trị của đất nước. Thế nên họ rời bỏ rồi thì càng tốt, càng rộng chỗ để chúng ta tuyển thêm những con người trẻ có nhiều hiểu biết hơn chứ chẳng phải để cho những con người kém khả năng nhận biết chính trị này trong hội nhà văn Việt Nam.

TƯỞNG

LÊN ÁN CHIÊU TRÒ GIẬT GIÂY, CỔ SÚY CHO “BIỂU TÌNH CHỐNG TRUNG QUỐC”


Sau sự kiện tàu hải giám của Trung Quốc cắt cáp thăm dò địa chấn của tàu Bình Minh 02 và tàu Viking trong vùng đặc quyền kinh tế, thềm lục địa của Việt Nam. Từ tháng 6/2011 đến nay trên địa bàn Hà Nội và Tp.HCM đó đã xảy ra hoạt động biểu tình với danh nghĩa “bảo vệ chủ quyền biển đảo, thể hiện tinh thần yêu nước.” Mặc dù các cơ quan chức năng đã ra thông báo nghiêm cấm thực hiện các hành vi trên nhưng một số đối tượng vẫn cố tình tuyên truyền, kích động lôi kéo người dân tham gia, căng khẩu hiệu biểu ngữ, tụ tập gây rối tại những nơi công cộng trung tâm thành phố gây mất ANTT. 
Vậy, thực chất ý đồ của nhóm người này là gì? Và ai đứng đằng sau giật dây chỉ đạo?
Ngoài 2 cuộc biểu tình ban đầu (biểu tình tự phát đầu tiên vào ngày 05/6/2011) của quần chúng thể hiện lũng yêu nước, bức xúc trước hoạt động gây hấn của TQ, thành phần chủ yếu là thanh niên, sinh viên mang theo cờ Tổ Quốc, biểu ngữ “phản đối TQ gây hấn”, “Trường Sa – Hoàng Sa là của Việt Nam”; bắt đầu từ cuộc biểu tình lần thứ 3 trở đi đã có sự chỉ đạo, kích động của bọn phản đông và số phần tử cơ hội chính trị trong nước. Các tổ chức phản động nhất là “Việt tân” công khai trên các trang mạng với âm mưu lợi dụng hoạt động này chuyển hóa các cuộc tuần hành chống TQ thành các cuộc biểu tình chống Nhà nước Việt Nam như các đối tượng phản động đưa ra khẩu hiệu đòi trả tự do cho số chống đối trong nước, “phản đối bọn bán nước”, vận động người dân biểu tình ở mọi địa điểm công cộng, ở các tỉnh không nhất thiết phải là trước cơ quan đại diện của TQ, quay phim, chụp ảnh gửi ra bên ngoài cho bọn phản động sử dụng tuyên truyền chống lại Đảng, Nhà nước ta, vu cáo “công an đàn áp người biểu tình” …
Xem hình ảnh này, liệu ai tin họ biểu tình chống Trung Quốc?
Bọn phản động tăng cường tuyên truyền, kích động người dân xuống đường biểu tình. Chúng nhận định căng thẳng tại Biển Đông đang tạo cơ hội để kích động các cuộc biểu tình phản đối với qui mô lớn. Trên các diễn đàn, trang mạng xã hội của bọn phản động đăng tải nhiều bài viết tuyên truyền, xuyên tạc chính sách đối ngoại của Đảng, Nhà nước liên quan vấn đề Biển Đông và đăng tải lời kêu gọi quần chúng nhân dân tuần hành để phản đối TQ. Hoạt động biểu tình của người dân do tác động của các thông tin trang mạng xã hội kích động, trong đó có sự chỉ đạo của bọn PĐLV ở hải ngoại. Chúng cho rằng một bộ phận người dân đã giám công khai bày tỏ thái độ đối với chính quyền trước “thảm họa bắc triều” là cơ sở để mở các khóa tuyên truyền, hướng dẫn đấu tranh bất bạo động qua các trang mạng trực tuyến Paltalk, Skype…nhằm khích lệ người dân xuống đường biểu tình; móc nối hướng dẫn người dân trong nước kỹ năng tham gia biểu tình. 
Bọn phản động ráo riết móc nối, liên lạc, phỏng vấn trực tiếp số bất mãn, chống đối chính trị ở trong nước và cho đăng tải thông tin liên quan tình hình Biển Đông lồng ghép luận điệu xuyên tạc và phát động “phong trào hùng ca” đưa lên các website, bloger phản động 10 ca khúc có nội dung liên quan đến Hoàng Sa, Trường Sa, Biển Đông, “cách mạng hoa Nhài” nhằm tác động tư tưởng quần chúng nhân dân, nhất là học sinh, sinh viên tụ tập biểu tình chống chế độ ta. Chúng lợi dụng cuộc vận động “giúp ngư dân bám biển” của báo Sài Gòn tiếp thị để thể hiện quan điểm về biển Đông đồng thời có ý t­ưởng sản xuất áo, mũ, nón có in dòng chữ “U - No” hoặc chữ U bị gạch chéo để phản đối ý đồ lấn chiếm biển Đông theo thuyết “đường lưỡi bò” (đường chữ U) phi pháp của Trung Quốc. 
Đáng chú ý, tổ chức “Việt tân” đã chỉ đạo các đối tượng trong nước trực tiếp tham gia tụ tập biểu tình và quay phim, chụp ảnh, tổ chức phỏng vấn trực tuyến các cuộc tuần hành để gửi ra bên ngoài, rồi đưa lên trang www.viettan.org hàng loạt đường link dẫn đến các trang blog, facebook, twitter…chứa nhiều đoạn video clip và hàng trăm hình ảnh về các cuộc biểu tình phản đối Trung Quốc trong thời gian vừa qua để kích động quần chúng hoạt động chống đối.
Bản chất thật sự của họ là lợi dụng danh nghĩa “chống Trung Quốc” để hoạt động chống Đảng, chống Nhà nước Việt Nam để công khai chống chính quyền. Thực tế đã chứng minh điều này khi trong các cuộc biểu tình phản đối Trung Quốc họ đã giương cả các khẩu hiệu chẳng ăn nhập gì như “Việt Nam cần đa nguyên, đa đảng”, “trả tự do cho Cù Huy Hà Vũ”… Do đó thiết nghĩ là người dân Việt nam yêu nước nhưng chúng ta cũng phải đặt lòng yêu nước cho đúng chỗ, đừng để các phần tử xấu lợi dụng lòng yêu nước của chúng ta. Cứ tin theo những lời hô hào của họ rồi đi biểu tình “ầm ĩ” chẳng những chẳng bảo vệ được chủ quyền mà còn vô tình “gây khó” cho công cuộc bảo vệ chủ quyền biển đảo.

Hải Trang

14-05-2015

CẢNH GIÁC VỚI THỦ ĐOẠN CHỐNG PHÁ TRƯỚC ĐẠI HỘI ĐẢNG


Chống phá cách mạng Việt Nam, trong đó tập trung xóa bỏ vai trò lãnh đạo của Đảng và chế độ XHCN ở nước ta là mục tiêu nhất quán của các thế lực phản động, của các “nhà dân chủ”. Biết là thế, nhưng mọi người vẫn không khỏi lạ về những thủ đoạn lố bịch, hèn hạ đến nực cười mà họ tiến hành, nhất là vào những thời điểm chúng ta tổ chức sự kiện lớn của đất nước.
Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XII sẽ được tổ chức vào thời gian sắp tới, ảnh minh họa
Theo kế hoạch, năm nay đại hội Đảng các cấp sẽ được tiến hành và đến năm 2016 Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XII của Đảng sẽ được tổ chức. Đây là một sự kiện chính trị trọng đại của toàn Đảng, toàn dân và toàn quân ta. Song, các thế lực thù địch, phản động, các “nhà dân chủ” cũng coi đây là cơ hội, là thời điểm thích hợp nhất để chống phá bằng mọi hình thức. Lợi dụng quyền tự do dân chủ, tự do báo chí, thời gian gần đây họ tung lên các trang mạng xã hội hang loạt bài viết phê phán quan điểm, đường lối của Đảng Cộng sản Việt Nam trong lãnh đạo sự nghiệp đổi mới, xây dựng và bảo vệ Tổ quốc XHCN. Điều đáng chú ý, để đạt được mục đích đen tối, họ dùng nhiều thủ đoạn, kể cả những thủ đoạn đê hèn, bôi nhọ một số đồng chí lãnh đạo cao cấp của Đảng và Nhà nước ta hòng gây chia rẽ nội bộ, làm giảm niềm tin của nhân dân đối với vai trò lãnh đạo của Đảng. Trên một số blog, họ vẽ ra những chuyện gây “sốc” về đồng chí lãnh đạo này của Đảng bị đầu độc do “đấu đá nội bộ”; đồng chí lãnh đạo kia có “khối tài sản khổng lồ”, biệt thự, xe hơi, v.v.
Phải thừa nhận họ thật siêu trí tưởng tượng!
Những cũng phải nói rằng, những thông tin kiểu này ít, nhiều gây bán tín, bán nghi trong dư luận xã hội. Bởi, các “nhà dân chủ” đã dùng thủ đoạn hết sức tinh vi, lợi dụng một số sự việc đang diễn ra để gán ghép những thông tin khó kiểm chứng, nhằm “đổi trắng thay đen”, làm cho người đọc, thoạt đầu khó phân biệt thật hay giả. Thế nhưng, nếu người đọc suy nghĩ kỹ và có sự vào cuộc của các cơ quan chức năng, thì chân tướng của họ sẽ bị lật tẩy.
Ở một góc độ khác, họ dùng cách tập hợp thông tin phản ánh các vụ việc tiêu cực trên báo chí rồi cố tình nhào nặn để mọi người hiểu theo nghĩa khác, nhằm chống phá Đảng ta. Họ lấy những tiêu cực xảy ra ở một số địa phương, bộ, ngành, rồi tô đậm, phóng đại lên để biến toàn xã hội thành một bức tranh u ám,… từ đó lớn tiếng phê phán, nói xấu Đảng, phủ nhận chế độ XHCN. Đặc biệt, từ hiện tượng một số cán bộ, đảng viên thoái hóa, biến chất, lợi dụng chức vụ, quyền hạn tham nhũng, họ khái quán thành bản chất của Đảng là tham nhũng; Đảng không còn xứng đáng lãnh đạo Nhà nước và xã hội.
Như vậy là, với thái độ thù địch, định kiến, áp đặt và bằng cách “vơ đũa cả nắm”, họ đang mưu toan “dùng tay che cả mặt trời”. Thế nhưng, sự thật là chân lý. Không ai có thể xuyên tạc sự thật rồi trơ trẽn khẳng định đó là chân lý được. Cũng không thể chỉ với vài ba thủ đoạn đê hèn ấy mà các “nhà dân chủ” có thể xóa được hình ảnh về một đất nước Việt Nam hòa bình, than thiện và phát triển đang thay da đổi thịt hằng ngày trong mắt bạn bè quốc tế. Dù có mưu ma chước quỷ đến mấy, họ cũng không thể phủ nhận được những thành tựu của công cuộc đổi mới đất nước do Đảng ta khởi xướng và lãnh đạo trong 30 năm qua.
Bởi một lẽ đơn giản: đó là sự thật. Nhân dân ta hiểu rõ rằng, đa số cán bộ, đảng viên của Đảng là những người tiền phong, gương mẫu, có phẩm chất và năng lực tốt, đóng vai trò nòng cốt trong công cuộc đổi mới hiện nay. Tuy nhiên, vẫn còn một bộ phận cán bộ, đảng viên không xứng đáng với vị trí, vai trò của mình, tham nhũng, lãng phí, vi phạm phẩm chất đạo đức, lối sống,… gây dư luận xấu trong xã hội. Điều này, Đảng ta đã công khai nói rõ và đang quyết tâm khắc phục.
Cần phải nhắc lại rằng, cái thứ lập luận ấy là hoàn toàn sai, xuyên tạc sự thật và chỉ để phục vụ cho các thế lực bất mãn, thù địch đối với đất nước Việt Nam. Còn đối với nhân dân ta, hơn ai hết, chúng ta hiểu rất rõ những thành quả to lớn, trên tất cả các mặt: chính trị, kinh tế, văn hóa, xã hội, dân chủ, nhân quyền,… mà biết bao thế hệ người Việt Nam phải hi sinh xương máu, mồ hôi và nước mắt mới có được. Nhân dân ta cũng hiểu rằng, chỉ có Đảng Cộng sản Việt Nam, với nền tảng tư tưởng là chủ nghĩa Marx – Lenin, tư tưởng Hồ Chí Minh, mới tập hợp và lãnh đạo đức toàn dân tộc đứng lên làm cách mạng, đánh đổ chế độ thực dân, phong kiến; tiến hành cuộc kháng chiến chống đế quốc thắng lợi, giành độc lập, thống nhất, để xây dựng đất nước văn minh, giàu mạnh, bảo đảm dân chủ, nhân quyền thực sự.
Thực tiễn 85 năm qua chứng minh rằng, cùng với mục tiêu độc lập dân tộc và CNXH, Đảng Cộng sản Việt Nam luôn luôn phấn đấu cho mục tiêu dân chủ, nhân quyền. Chính vì Đảng ta luôn coi dân chủ, nhân quyền là nội dung cơ bản trong đường lối, chủ trương, chính sách của mình, nên đã tập hợp và động viên được mọi giai cấp, tầng lớp trong xã hội chiến đấu, hy sinh cho thắng lợi của cách mạng. Trong công cuộc đổi mới hiện nay, nếu Đảng không phát huy dân chủ và coi trọng nhân quyền, thì liệu có thể động viên và phát huy mạnh mẽ mọi nguồn lực, mọi thành phần kinh tế cho công cuộc xây dựng và bảo vệ Tổ quốc XHCN được không?
Trong điều kiện đất nước thực hiện hội nhập quốc tế và kinh tế thị trường định hướng XHCN, đường lối, chủ trương, chính sách của Đảng, Nhà nước ta luôn thể hiện rõ quan điểm coi sức mạnh nội lực là nhân tố quyết định. Để làm được điều đó, Đảng ta khẳng định “con người vừa là mục tiêu, vừa là động lực” của quá trình phát triển đất nước. Đồng thời, luôn xem dân chủ là chìa khóa để phát huy tiềm năng, trí tuệ con người Việt Nam trong sự nghiệp xây dựng và bảo vệ Tổ quốc. Bời vậy, cùng với coi trọng hoàn thiện hệ thống pháp luật nhằm bảo đảm tốt nhất việc thực thi dân chủ, nhân quyền, Hiến pháp năm 2013 khẳng định: “Ở nước Cộng hòa XHCN Việt Nam, các quyền con người, quyền công dân về chính trị, dân sự, kinh tế, văn hóa, xã hội được công nhận, tôn trọng, bảo vệ, bảo đảm theo Hiến pháp và pháp luật. Luật và nhiều văn bản pháp lý đã ghi nhận, thể chế hóa các quyền, nghĩa vụ công dân, như: quyền sở hữu, quyền sử dụng tư liệu sản xuất, quyền tự do kinh doanh hợp pháp, quyền tự do thảo luận, tranh luận, quyền tự do báo chí, tự do hội họp, tự do tín ngưỡng, tôn giáo và tự do không tín ngưỡng, tôn giáo, v.v.”
Trong một thế giới biến động, việc giữ vững ổn định chính trị, tạo môi trường hòa bình để phát triển kinh tế, văn hóa, xã hội, nâng cao đời sống nhân dân, giữ vững độc lập, chủ quyền đất nước, là một thành tựu quan trọng. Có được điều đó, là nhờ Đảng ta có đường lối, chủ trương đúng đắn nhân dân đoàn kết, tin tưởng vào sự lãnh đạo của Đảng và quyết tâm đưa công cuộc đổi mới đi đến thắng lợi hoàn toàn. Mọi thủ đoạn đê hèn, xuyên tạc của các “nhà dân chủ” không thể đánh lừa được ai.
                                                                                             Hải Trang

ĐA ĐẢNG VÀ BÀI HỌC TỪ DÂN CHỦ


Chúng ta thường nghe các nhà rân chủ đòi Việt Nam phải đa nguyên,đa đảng, v.v....Vậy đa đảng là gì? Nó có ưu nhược điểm gì? Và đa đảng có phải mô hình thích hợp cho Việt Nam không?
Trước tiên, đa đảng là hình thái mà nhiều đảng phái chính trị của một quốc gia có khả năng cùng tham gia tranh giành quyền lực, quyền điều hành chính phủ theo các độc lập hay liên minh với nhau.
Về lý thuyết, đây là mô hình dân chủ khá tiến bộ. Nhưng nó cũng tồn tại bất cập của nó đó là tình trạng tranh giành quyền lực giữa các đảng phái sẽ gây ra tình trạng bất ổn cho đất nước. Điển hình như Ai Cập, Thái Lan,...
Nếu chuyện lợi ích nhóm ở các nước đa đảng là bình thường thì ở Việt Nam nó bị lên án gay gắt.Vì khi đa đảng,mỗi đảng chỉ đại diện cho lợi ích của một tầng lớp nhất định chứ không đại diện cho lợi ích của toàn dân.
Nói vậy cũng không phải chê bai đa đảng mà đa đảng cũng có ưu điểm của nó. Vì đa đảng khi kết hợp với tam quyền phân lập sẽ hình thành cơ chế chống tham nhũng khá hiệu quả. Hiểu đơn giản là các đảng phái và cơ quan quyền lực sẽ soi mói nhau kỹ hơn. Nhưng để nói đa đảng có phù hợp với Việt Nam không thì dễ dàng đưa ra kết luận là KHÔNG.
Tại sao lại không thích hợp?
Phó Tổng thống Việt Nam Cộng Hoà là Nguyễn Cao Kỳ khi qua Mỹ cũng nói thẳng rằng: "Độc đảng mà đêm lại sự ổn định và kỷ luật thì vẫn rất cần cho Việt Nam để thoát khỏi đói nghèo.Tôi cho rằng sẽ là vô cùng sai lầm khi nhiều người Việt hiện nay,nhất là người Việt ở bên Mỹ đòi Việt Nam phải chấp nhận và thực hiện nền dân chủ mà họ đang được hưởng ở bên Mỹ".
Có phải bạn hay nghe mấy luận điệu như "đa đảng là tốt vì đảng này lãnh đạo không hay thì đảng kia lên thay"?
Đây thực chất là trò tung hoả mù để đánh lừa kẻ khác vì họ hầu như bỏ qua các yếu tố như biểu tình hay đảo chính có thể gây hỗn loạn. Như đảng Pheu của bà cựu Thủ tướng Yingluck lãnh đạo dù không tốt đi chăng nữa nhưng tại sao lên thay lại là quân đội (thông qua đảo chính) mà không phải là người của một đảng khác? Bài học muôn đời là đa đảng ở nước nhỏ sẽ bị nước lớn giật dây.
Ví dụ bây giờ Việt Nam cho phép đa đảng. Mỹ rồi Trung Quốc ngấm ngầm rót tiền vào dựng lên mấy đảng thân Mỹ rồi thân Trung Quốc,lúc đó các đảng thân Mỹ, thân Trung Quốc tha hồ đấu đá nhau thì chính trường Việt Nam có thành bãi rác như Thái Lan không?
Nếu đảng thân Mỹ lên nắm quyền ở Việt Nam (trong trường hợp Việt Nam đa đảng) thì chúng ta sẽ gặp nhiều khó khăn trong quan hệ với Nga, Cuba, Venezuela,...
Nếu đảng thân Trung Quốc lên nắm quyền thì Việt Nam sẽ gặp khó khăn trong quan hệ với Philippin, Nhật Bản, Ấn Độ,...
Tại sao ư?
Vì khi Mỹ hay Trung Quốc đưa ra chính sách gì đó mhư Mỹ đòi VN theo Mỹ chống Nga, hiển nhiên đảng cầm quyền thân Mỹ thì khỏi nói rồi. Mà Nga là bạn hàng lớn của Việt Nam, làm vậy không khác gì tự bóp cổ mình.
Thế nên trong tình hình hiện nay, tôi hoàn toàn ủng hộ chính sách ngoại giao trung lập và chế độ một đảng ở Việt Nam để đảm bảo sự ổn định củng như lợi ích quốc gia sẽ không bị ảnh hưởng.
Thử nhìn sự kiện Trung Quốc kéo giàn khoan vào biển Đông kia xem! Dù Nga không ưa Nhật, EU và Mỹ nhưng tất cả đều ủng hộ Việt Nam trong sự kiện đó.

Victor Charlie - CT03

13-05-2015

VIỆT NAM KHÔNG VI PHẠM TỰ DO BÁO CHÍ, TỰ DO NGÔN LUẬN VÀ DÂN CHỦ, NHÂN QUYỀN!


Vừa qua, tổ chức “Ngôi nhà tự do” (FH) cho ra bản “Phúc trình tự do thế giới năm 2015”, trong đó đã xếp Việt Nam vào danh sách các nước “không có tự do”. Trước đó, một số tổ chức, như: “Ủy ban bảo vệ ký giả” (CPJ), “Phóng viên không biên giới” (RSF) đã liên tục cho ra các “Báo cáo”, “Thông cáo”, … cùng với những luận điệu xuyên tac, đánh giá thiếu khách quan, phản ánh sai lệch tình hình tự do báo chí, tự do ngôn luận, dân chủ, nhân quyền tại Việt Nam. Họ còn trắng trợn vu cáo Việt Nam gia tăng bỏ tù các nhà báo, đàn áp, bắt giữ tùy tiện các blogger. Đồng thời, can thiệp vào tình hình nội bộ của Việt Nam, yêu cầu Việt Nam “hủy bỏ” những điều luật trong Bộ luật Hình sự mà họ cho là “Những điều luật mơ hồ xúc phạm quyền con người” và kêu gọi trả tự do vô điều kiện cho các cá nhân mà họ gọi là “nhà báo”, “nhà hoạt động nhân quyền”, “blogger bị bắt giữ tùy tiện” tại Việt Nam,… còn đặt bịa ra là tại sao FH, CPJ, RSF đưa ra những đánh giá hồ đồ, sai lệch trong khi sự thật hoàn toàn ngược lại? Phải chăng họ thiếu thiện chí với Việt Nam? Có thể, nhưng cũng không chỉ đơn giản là vậy, mà điều dễ nhận thấy ở đây là luận điệu họ đưa ra nhuốm màu thù địch. Bởi, nếu không thù địch thì hẳn sẽ không xuyên tạc trắng trợn đến vậy.
Thực tế trong những năm qua, khi các cơ quan chức năng của Việt Nam bắt giữ để điều tra, đưa ra xét xử công khai một số đối tượng phạm tội tuyên truyền chống Nhà nước Cộng hòa XHCN Việt Nam, ngay lập tức các tổ chức FH, CPJ, RSF đã vội “chụp” cho các đối tượng này chiếc mũ “nhà dân chủ”, “cây viết độc lập” và đưa ra “Thông cáo” xuyên tạc, đòi Việt Nam phải trả tự do vô điều kiện cho họ.  Không những thế, các tổ chức này còn thường xuyên tổ chức các cuộc trao giải thưởng “Tự do báo chí quốc tế” để tôn vinh, động viên những cá nhân có quan điểm chống đối Việt Nam. Đặc biệt, một số đối tượng, trong đó có cả những người đã từng hoạt động trong cơ quan báo chí lợi dụng danh nghĩa nhà báo, tự do dân chủ, tự do ngôn luận, tự do báo chí, mạng internet, lập ra cá trang blog, … để đăng tải nhiều bài viết có nội dung xuyên tạc, tuyên truyền phỉ bang sự lãnh đạo của Đảng, Nhà nước và cá nhân một số cán bộ cấp cao, cũng như thông tin sai lệch hoạt động của bộ máy quản lý, điều hành của chính quyền. Hơn thế, số này đã uốn cong ngòi bút, chuyển sang viết những lời thóa mạ, lạc lõng, cơ hội, vụ lợi, cổ súy cho những hành vi vi phạm pháp luật của một số đối tượng, đi ngược lại ý chí và nguyện vọng của nhân dân, dân tộc; đồng thời, gieo rắc vào suy nghĩ người đọc rằng “chính quyền xử tội những nhà dân chủ, những thanh niên, sinh viên yêu nước”. Những hành vi này, đã vi phạm quy định tại Điều 258, Bộ luật Hình sự nước Cộng hòa XHCN Việt Nam. Mặc dù khi làm việc với các cơ quan chức năng, tất cả các đối tượng này đã khai nhận toàn bộ hành vi vi phạm và xin được hưởng sự khoan hồng của pháp luật.
Các tổ chức Freedom House, CPJ, RSF đang có cái nhìn thiện cận đối với Việt Nam
Thế nhưng, FH, CPJ, RSF đã không ít lần thể hiện sự “quan tâm đặc biệt” đối với số này và đưa ra những đòi hỏi vô lối yêu cầu Việt Nam phải “trả tự do vô điều kiện” cho họ. Thực chất, đây rõ ràng là sự can thiệp phi lý vào nội bộ của Việt Nam và cổ súy cho các đối tượng xấu chống Đảng, Nhà nước Việt Nam; thể hiện cái nhìn thiếu thiện chí của FH, CPJ, RSF, … về tình hình tự do, dân chủ, nhân quyền ở nước ta.
Có thể nói, tất cả các trường hợp “điển hình” mà các tổ chức FH, CPJ, RSF, … thường lấy làm dẫn chứng cho sự vi phạm về tự do, dân chủ, nhân quyền đều là những cá nhân có hành vi vi phạm pháp luật của Việt Nam, để từ đó hồ đồ đưa ra cái gọi là “Báo cáo”, “Thông báo” của mình. Chính FH, CPJ, RSF đã tự biến mình thành trò hề trong “cuộc chơi” tự do, dân chủ, nhân quyền mà một số cá nhân, tổ chức có quan điểm thù địch với Việt Nam thường xuyên sử dụng như một “liều thuốc đặc trị”, nhằm chống Đảng, nhà nước Việt Nam. Thực chất, đằng sau cái gọi là “vi phạm nhân quyền”, “vi phạm tự do báo chí”, “đàn áp, bắt giữ các blogger, nhà báo”, … mà một số tổ chức, cá nhân, trong đó có FH, CPJ, RSF thường “gán” cho Việt Nam chỉ là một “màn kịch” đã được dựng sẵn, nhằm kích động, tiếp tay, cổ súy cho các phần tử xấu chống Đảng, Nhà nước Việt Nam.
Hiện nay, Việt Nam đang xây dựng Nhà nước pháp quyền XHCN, mọi hoạt động của xã hội được quản lý và điều chỉnh theo luật pháp. Ở Việt Nam, mọi người đều bình đẳng trước pháp luật, nếu vi phạm pháp luật đều bị xử phạt theo quy định; pháp luật phải được thượng tôn, không ai đứng ngoài pháp luật, đứng trên pháp luật. Một số trường hợp, như: Trần Huỳnh Duy Thức, Tạ Phong Tần, Lê Quốc Quân, Hoàng Khương, Nguyễn Hữu Vinh (Anh Ba Sàm), Trương Duy Nhất, Võ Thanh Tùng, … cũng không phải ngoại lệ. Như vậy, trên thực tế, ở Việt Nam không có phóng viên hay nhà báo nào bị bỏ tù mà chỉ có người vi phạm pháp luật bị xử lý theo quy định của pháp luật.
Đảng, Nhà nước Việt Nam luôn tôn trọng và bảo đảm các quyền con người, trong đó có quyền tự do báo chí, tự do ngôn luận của mọi công dân. Và cũng như các quốc gia khác, nhằm giữ gìn kỷ cương, bảo đảm sự ổn định để phát triển, Nhà nước Việt Nam không cho phép lợi dụng những quyền này để tuyên truyền, kích động lật đổ chính quyền, phá hoại khối đại đoàn kết toàn dân tộc. Trên thực tế, Đảng và Nhà nước Việt Nam luôn lắng nghe, tôn trọng ý kiến đóng góp của mọi tầng lớp nhân dân đối với việc xây dựng, thực thi chính sách, pháp luật, thông qua các hình thức phản biện xã hội, qua hệ thống báo chí, truyền thông. Nhân dân dược tạo điều kiện thực hiện quyền phản biện thông qua đại diện của mình là Mặt trận Tổ quốc Việt Nam và các đoàn thể, như: Hội Nông dân, Hội Phụ nữ, Đoàn Thanh niên Cộng sản Hồ Chí Minh, v.v. Đây là cầu nối giữa nhân dân với Đảng và chính quyền các cấp, Mặt trận và các đoàn thể xã hội. Thông qua đó, để tuyên truyền, phổ biến, động viên nhân dân chấp hành tốt đường lối, chủ trương của Đảng, chính sách, pháp luật của Nhà nước và các quy định của địa phương, cơ quan, đơn vị; thực hiện nghiêm Quy chế Dân chủ cơ sở để người dân phát huy quyền làm chủ trên mọi lĩnh vực của đời sống xã hội, tạo cơ hội để họ phản ánh nguyện vọng chính đáng của mình.
Hiện nay, Việt Nam có 845 cơ quan báo chí in, trong đó có 199 cơ quan báo in, 646 tạp chó và 01 hãng thông tấn quốc gia (tăng 07 cơ quan báo chí in so với năm 2013); 98 báo, tạp chí điện tử (tăng 06 báo, tạp chí điện tử so với năm 2013); 67 đài phát thanh, truyền hình trung ương và địa phương; 180 kênh phát thanh, truyền hình trong nước và 40 kênh phát thanh, truyền hình ở nước ngoài; 05 đơn vị phát song truyền hình số mặt đất và 03 nhà cung cấp dịch vụ truyền hình vệ tinh; 27 nhà cung cấp dịch vụ truyền hình cáp. Số lượng thuê bao truyền hình số mặt đất đạt 7.000.000, tăng gấp đôi so với năm 2013; 973.000 thuê bao truyền hình số vệ tinh và 4.300.000 thuê bao truyền hình cáp. So với các quốc gia khác, Việt Nam có số lượng người dùng internet nhiều thứ 8 trong khu vực châu Á và đứng vị trí thứ 3 ở khu vực Đông Nam Á. Việt Nam hiện có gần 18 nghìn nhà báo được cấp thẻ Nhà báo và hơn 19 nghìn hội viên nhà báo cùng cộng tác viên trên khắp cả nước, là bộ phận xã hội hết sức quan trọng, thường xuyên bám sát thực tiễn cuộc sống, phản ánh một cách trung thực tình hình kinh tế - xã hội của đất nước, những tấm gương điển hình tiên tiến, gương “người tốt, việc tốt” trong sự nghiệp xây dựng và bảo vệ Tổ quốc; luôn đi đầu trong đấu tranh phòng, chống tham nhũng, quan liêu, lãng phí. Từ đó, đề xuất, phản biện một cách khoa học về các chủ trương, đường lối của Đảng, chính sách, pháp luật của Nhà nước. Báo chí Việt Nam thật sự là một kênh thông tin, phản biện xã hội rộng rãi, công khai, dân chủ, nhanh chóng, có hiệu quả.
Về vấn đề dân chủ, nhân quyền, Đảng, Nhà nước Việt Nam luôn quan tâm tới việc phát huy dân chủ, nhân quyền con người trong mọi lĩnh vực của đời sống xã hội. Điển hình là Hiến pháp năm 2013 đã dành sự ưu tiên đặc biệt đến quyền con người và thể hiện sự tiến bộ rõ nét trong nhận thức về quyền con người. Trong đó, đã dành 38 điều quy định về quyền con người, động thời đưa chương quy định về Quyền con người, quyền và nghĩa vụ cơ bản của công dân lên vị trí trang trọng (Chương II) ngay sau chương Chế độ chính trị (Chương I). Đồng thời, khẳng định nguyên tắc Nhà nước “công nhận, tôn trọng, bảo vệ và bảo đảm các quyền con người, quyền công dân về chính trị, dân sự, kinh tế, văn hóa, xã hội”; “Quyền con người, quyền công dân chỉ có thể bị hạn chế theo quy định của luật trong trường hợp cần thiết vì lí do quốc phòng, an ninh quốc gia, trật tự, an toàn xã hội, đạo đức xã hội, sức khỏe cộng đồng”. Nội dung tiến bộ và dân chủ này đã thể hiện rõ quan điểm tiên quyết của Đảng, Nhà nước Việt Nam trong đề cao trách nhiệm, giải quyết mối quan hệ giữa quyền con người và quyền công dân. Mặt khác, nó cũng “đóng khung”, “ngăn chặn” hành vi xâm phạm, hạn chế quyền công dân từ phía các cơ quan, nhân viên công quyền. Đây cũng là một hành động cụ thể, thể hiện Việt Nam tiếp thu quy định của Công ước quốc tế về quyền chính trị, dân sự, quyền kinh tế, văn hóa và Tuyên ngôn nhân quyền năm 1948, phù hợp với giai đoạn phát triển mới của đất nước, đánh dấu bước tiến bộ toàn diện hơn trong lịch sử lập hiến, lập pháp của Việt Nam. Từ đó có thể khẳng định, nhận thức, quyết tâm và hành động nghiêm túc của Việt Nam về vấn đề quyền con người và việc phát triển, hoàn thiện quyền con người luôn là mục tiêu, động lực trong định hướng phát triển đất nước ở Việt Nam.
Việt Nam là một đất nước có tự do, độc lập, con đường phát triển của dân tộc Việt Nam do chính người dân Việt Nam lựa chọn. Việt Nam không bao giờ chấp nhận một thế lực bên ngoài can thiệp, sắp đặt và lại càng không để cho bất cứ ai xuyên tạc, phỉ báng, kích động gây rối nội bộ, kìm hãm sự phát triển của đất nước. Thiết nghĩ, những ai đó luôn cho rằng tự do báo chí, tự do ngôn luận là “tối thượng” và lợi dụng quyền tự do báo chí, tự do ngôn luận, dân chủ, nhân quyền để hô hào, cổ súy cho những hành động đi ngược lại lợi ích của dân tộc Việt Nam thì tự họ phải xem xét lại.

Hải Trang

 

Thống kê

  • bài viết
  • bình luận
  • online

Rank Blog

Lượt xem

Chia sẻ