16-04-2015

“MẸ NẤM GẤU” ĐÃ DIỄN TRÒ HỀ NGAY SAU KHI NHẬN ĐƯỢC GIẢI THƯỞNG NGƯỞI BẢO VỆ NHÂN QUYỀN


Chúng ta nhận thức rõ giữa lòng yêu nước và cái gọi là bán nước. Chúng ta phân biệt được đâu là quốc kỳ dân tộc, đâu là cờ ba que xỏ lá. Chúng ta hiểu được ai là đồng bào ai là kẻ thù chung dòng máu. Mới đây Nguyễn Ngọc Như Quỳnh một Blogger vừa được tổ chức Civil Rights Defenders (CRD) trao giải thưởng Người bảo vệ nhân quyền 2015 thẳng thắn đưa ra quan điểm ủng hộ một kẻ bỏ đất nước để khoác lên mình cờ ba que. Một hành động gián tiếp bán nước!
Mẹ Nấm Gấu lên tiếng ủng hộ người có facebook Dũng Phi Hổ, ảnh: internet
Bàn về giải thưởng mà “Mẹ Nấm Gấu” vừa mới nhận được, có thể thấy rằng không chỉ riêng đối với bất cứ ai biết được sự việc này đều thấy được sự vô lý và kệch cỡm của nó. Mà ngay cả đối với từng nhà đấu tranh dân chủ cũng đã phải lên tiếng bức xúc về điều đó. Giải thưởng này theo tên gọi của nó, là một giải thưởng bảo vệ con người và quyền của con người. Tuy nhiên, nhìn lại người nhận giải thưởng, một kẻ đang động viên hành động bán nước của một kẻ khác, thì chắc chắn rằng có một điều gì đó mà theo giới trẻ hiện nay gọi là “có một sự giả dối không hề nhẹ ở đây”. Hơn thế, Nguyễn Ngọc Như Quỳnh bỗng chốc trở thành nhân vật nổi tiếng trong những kẻ phản quốc, ngày ngày chĩa mũi gươm của về đất mẹ. Đúng là một sự thật hợm hĩnh!
Mẹ Nấm Gấu trả lời phỏng vấn đài BBC, ảnh: internet
Chưa nói đến phải là một vĩ nhân thì cần có những phẩm chất nào nhưng những phẩm chất tối thiểu của con người chính là lòng yêu nước mà Nguyễn Ngọc Như Quỳnh còn không có được. Vậy thì qua một hành động đáng phỉ báng như thế, liệu kẻ trao giải và người nhận giải kia đang muốn diễn trò hề gì ở đây?

Nguyễn Chiến Thắng

LỜI KÊU GÀO THẢM THIẾT CỦA NHỮNG “ĐỨA CON LẠC LOÀI” TRƯỚC DỊP KỶ NIỆM NGÀY 30 THÁNG 4


Ngày giải phóng miền Nam 30 tháng 4 như đã ăn sâu vào tâm trí của mỗi người dân Việt. Hằng năm cứ đến ngày này, toàn thể người dân Việt Nam lại đều nô nức không khí tổ chức kỷ niệm bởi hơn ai hết mỗi người dân đều hiểu rằng vào ngày này cách đây 40 năm về trước là ngày thống nhất đất nước, non sông thu về một mối. Hay nói một cách ví von rằng, đó như là ngày mà “đất nước trọn niềm vui”.
 Đành rằng trong số hơn 90 triệu con người ấy, có cả ở trong và ngoài nước, cả ở bản địa lẫn Kiều bào nước ngoài đâu đó vẫn còn một bộ phận nhỏ của những “đứa con lạc loài” lưu lạc nơi trời Tây chưa nguôi ngoai mối thù hận với dân tộc Việt Nam. Và trong chuỗi thù hận đó, họ coi ngày giải phóng miền Nam, ngày thống nhất đất nước giống như là ngày “Quốc hận”. Họ tự huyễn hoặc cho rằng chính vào ngày này, Chính quyền Cộng sản Việt Nam đã tước bỏ đi quyền và lợi ích của họ. Họ đâu biết được rằng ở giai đoạn ấy, những quyền lợi mà họ có được chỉ là những quyền lợi cá nhân mà họ đã được các thế lực thù địch ban tặng. Quyền lợi của họ có được hoàn toàn mâu thuẫn và đặt trên quyền lợi của quốc gia, dân tộc. Vậy thì đến giai đoạn hiện nay, với những gì mà Đảng, Nhà nước và toàn thể người dân Việt Nam đã phát huy và xây dựng, tự hỏi rằng họ nên thù hận ai? Và thù hận cái gì? Hay chính họ đang cố níu giữ cái dĩ vãng rồi đánh đồng nỗi thù hận ích kỷ, xấu xa của họ thành nỗi hận của cả dân tộc Việt Nam!
Rồi khi lưu lạc ở trời Tây, những công việc thường niên vẫn hay xuất hiện tại các nước mỗi khi đến dịp kỷ niệm 30/4 đó như là: những tờ áp phích dán đầy các đường phố thể hiện nỗi uất hận:
Là những cuộc biểu tình với quy mô vài chục người tung ở các quảng trường, vẫy vẫy lá cờ ba que trên tay;
Hay cao cấp hơn thì có những buổi meeting tung hô nhau tại một căn phòng nhỏ…
Liệu rằng với những hành động đó có đủ để đấu tranh phản đối, có đủ để thuyết phục đối với những người dân Việt Nam đang sống, sinh hoạt, học tập trên một đất nước Việt Nam tươi đẹp như ngày hôm nay???
E rằng, đó chỉ là những lời kêu gào thảm thiết của những “đứa con lạc loài” mà thôi!

Tĩn tò@

15-04-2015

TÔN GIÁO VIỆT NAM BỊ MÉO MÓ QUA BÁO CÁO CỦA HEINER BIELEFELDT


Thực hiện chủ trương tăng cường hợp tác quốc tế về quyền con người, Việt Nam đã đón Báo cáo viên đặc biệt của Liên Hợp quốc về tự do tôn giáo, tín ngưỡng Heiner Bielefeldt vào làm việc tại Việt Nam. Chính phủ Việt Nam đã hợp tác và tạo điều kiện tối đa để ông Heiner Bielefeldt vào làm việc với đại diện các Bộ, ngành, cơ quan liên quan tại trung ương và một số địa phương; thăm các cơ sở tôn giáo tại Việt Nam theo đề nghị của ông.
Kết quả hình ảnh cho Heiner Bielefeldt Báo cáo viên đặc biệt của Liên Hợp quốc
Heiner Bielefeldt Báo cáo viên đặc biệt của Liên Hợp quốc về tự do tôn giáo, tín ngưỡng. Ảnh: Internet
Tại các cuộc gặp gỡ, tiếp xúc, Báo cáo viên đặc biệt đã tập trung trao đổi bảo đảm quyền tự do tín ngưỡng, tôn giáo tại Việt Nam. Các Bộ, ngành, cơ quan trung ương và địa phương của Việt Nam đã nêu bật chính sách, nỗ lực, thành tựu cũng như chia sẻ các khó khăn, thách thức của Việt Nam trong việc bảo đảm và thúc đẩy quyền tự do tín ngưỡng, tôn giáo cho nhân dân, đồng thời trao đổi các định hướng của Việt Nam nhằm đáp ứng ngày càng tốt hơn các quyền và tự do của người dân trong lĩnh vực này. Các cơ quan của Việt Nam cũng giải đáp những thắc mắc, quan tâm mà Báo cáo viên đặc biệt nêu tại các cuộc tiếp xúc. Kết thúc chuyến thăm, ông Heiner Bielefeldt ghi nhận những tiến triển tích cực của Việt Nam trong bảo đảm quyền tự do tín ngưỡng, tôn giáo cho mọi người dân; cảm ơn Chính phủ Việt Nam đã đón tiếp chu đáo đánh giá cao các cuộc trao đổi cởi mở, thẳng thắn cũng như sự hợp tác tích cực của các cơ quan hữu quan của Việt Nam trong chuyến thăm.
Tuy nhiên, mới đây ông Heiner Bielefeldt đã công bố báo cáo chính thức kết quả chuyến thăm Việt Nam. Link http://www.chuacuuthe.com/2015/03/bao-cao-vien-lhq-tinh-trang-vi-pham-tu-do-ton-giao-o-vn-van-nghiem-trong/ Trái với những đánh giá trước khi rời Việt Nam, báo cáo của ông Heiner Bielefeldt có nhiều nội dung đánh giá tiêu cực, thiếu khách quan, phiến diện về tình hình tự do tôn giáo tại Việt Nam. Nhà nước cùng nhân dân Việt Nam ghi nhận một số đánh giá tích cực của ông Heiner Bielefeldt nhưng cũng lấy làm tiếc vì nội dung bản báo cáo mang tính phân biệt rất nghiêm trọng. Cụ thể như bản báo cáo nêu: “Trong khuôn khổ pháp luật Việt Nam có những quy định có thể được viện dẫn để hạn chế hoặc cấm việc thực hiện quyền tự do tôn giáo tín ngưỡng; cộng đồng tôn giáo hoặc tín ngưỡng phải đăng ký hoạt động với Ban Tuyên giáo Chính phủ; Tòa án nhân dân tối cao Việt Nam không biết đến một trường hợp kiện tụng nào liên quan đến tôn giáo, tín ngưỡng, thiếu cơ chế pháp lý để giải quyết những khiếu nại của người dân liên quan đến tôn giáo; thái độ tùy tiện đối với các quyền của nhóm thiểu số và cá nhân thực hành tôn giáo chưa được công nhận; các vụ vi phạm quyền tự do tôn giáo…”
Là một công dân Việt Nam, cá nhân tôi cho rằng, các đánh giá này là cái nhìn chủ quan, thiếu chính xác, không có cơ sở thực tế, không dựa trên bằng chứng xác đáng, chưa phản ánh đầy đủ bức tranh phong phú, cởi mở, sinh động về đời sống tín ngưỡng, tôn giáo ở Việt Nam. Các đánh giá phần nhiều có khả năng chỉ là dựa trên sự phỏng đoán, không có sự phân tích, so sánh, đối chiếu trên cơ sở khoa học và thực tiễn ở Việt Nam.
Nhân đây cũng xin nói lại một câu chuyện tưởng chừng như cũ nhưng lại luôn mới rằng, thực tế nhiều năm qua, các tổ chức ở nước ngoài và những phần tử cơ hội trong nước chưa bao giờ từ bỏ âm mưu, thủ đoạn lợi dụng vấn đề tôn giáo để chống phá mục tiêu độc lập dân tộc và Chủ nghĩa xã hội mà toàn dân Việt Nam đã lựa chọn. Họ luôn núp dưới chiêu bài “tự do tôn giáo” để cố tình khỏa lấp những thành tựu to lớn của Việt Nam về đảm bảo quyền tự do tôn giáo trong 30 năm đất nước tiến hành công cuộc đổi mới. 
Những cá nhân và các tổ chức này tìm mọi cách chia rẽ các tổ chức tôn giáo ở Việt Nam hòng gây mâu thuẫn giữa những người có tín ngưỡng, tôn giáo với người không có tín ngưỡng, tôn giáo, giữa đồng bào tôn giáo với Nhà nước. Họ dùng những khoản tiền tài trợ từ nước ngoài vào việc dụ dỗ bà con ít hiểu biết để truyền đạo trái phép nhằm mục đích gây rối loạn trật tự an ninh, xáo trộn trật tự xã hội, tạo ra các điểm nóng để tìm cớ can thiệp, phá hoại cuộc sống yên bình mà người dân đang thụ hưởng. Ủy ban Tự do Tôn giáo Quốc tế Hoa Kỳ cũng như Tổ chức Ân xá Quốc tế thường xuyên đưa ra những luận điệu vu cáo Việt Nam đàn áp, tấn công giáo dân. Họ căn cứ vào những lời vu khống của những nhân vật bất đồng chính kiến, những kẻ lợi dụng tự do tín ngưỡng, tôn giáo để vi phạm pháp luật, bị pháp luật xử lý rồi xếp Việt Nam vào danh sách”các nước đàn áp tôn giáo”. 
Chính vì những toan tính chính trị, cho nên, họ thường đưa ra những luận điệu vu cáo Việt Nam không có “tự do tín ngưỡng, tôn giáo” kiểu “thúng úp voi”. Thực chất là họ chỉ lợi dụng tôn giáo để tập hợp lực lượng, phát triển tín đồ, củng cố tổ chức, khi có điều kiện chuyển thành lực lượng chính trị tấn công xóa bỏ chế độ XHCN dưới các hình thức bạo loạn chính trị, kết hợp với bạo loạn vũ trang ở các vùng dân tộc thiểu số, kêu gọi bên ngoài can thiệp… như kịch bản mà họ đã sử dụng ở một số nước Đông Âu.
“Ở Mỹ, họ tuyên truyền là ở Việt Nam không có tự do tôn giáo, dân chủ và nhân quyền. Tôi thừa nhận mình đã bị ít nhiều tác động. Nhưng đó là chuyện trước đây. Tôi đã đi dọc dài đất nước, những tuyên truyền về “đàn áp tôn giáo” ở Việt Nam đã hoàn toàn biến mất khi tôi nhìn thấy những kiến trúc đồ sộ như Đại Chủng Viện Long Khánh, chùa Bái Đính mới xây dựng gần chùa cũ được LHQ công nhận là kiến trúc văn hóa lớn nhất Đông Nam Á. Làm sao có thể tin là có đàn áp tôn giáo khi nhà thờ Thái Bình tôi đi qua hoặc rất nhiều nhà thờ, chùa chiền được xây dung nguy nga bên dọc đường Quốc lộ 1 từ nhã tư Tm Hiệp đến Long Khánh, với những buổi lễ ngày chủ nhật giáo dân đứng chật thánh đường, người dân tấp nập đi lễ chùa chiền”. (Nhà báo Nguyễn Phương Hùng – Việt kiều Mỹ)
Quan điểm nhất quán cả Đảng và Nhà nước Việt Nam là sẵn sàng lắng nghe và đối thoại về vấn đề tự do tín ngưỡng và tôn giáo. Đảng, Nhà nước và nhân dân Việt Nam cũng luôn kiên định đường lối độc lập, tự chủ, tự lực, tự cường, đa phương hóa, đa dạng hóa quan hệ đối ngoại, phát huy sức mạnh của khối đại đoàn kết toàn dân tộc, tôn trọng quyền tự do tín ngưỡng và không tín ngưỡng của mọi công dân, sẵn sàng đối thoại và hợp tác tôn giáo để có lợi cho đoàn kết dân tộc, phát triển đất nước. Tuy nhiên, đối thoại và hợp tác chỉ thực sự có hiệu quả và đảm bảo khi các bên cùng thể hiện thái độ chân thành, lắng nghe và chia sẻ trên tinh thần thiện chí. 
                                                                Hải Trang

HOẠT ĐỘNG LỢI DỤNG TÔN GIÁO CHỐNG PHÁ VIỆT NAM


Trong gần 30 năm qua, các thế lực phản động luôn thực hiện chiến lược “diễn biến hòa bình”, lợi dụng vấn đề tôn giáo, dân tộc và nhân quyền tạo ra xung đột, điểm nóng để can thiệp vào công việc nội bộ của Việt Nam. Chúng tìm mọi cách lợi dụng triệt để vấn đề tôn giáo, gây dựng lực lượng đối lập với Đảng và Nhà nước Việt Nam. Núp dưới ngọn cờ dân chủ và tự do lương tâm, tự do tôn giáo, các thế lực thù địch và phản động không ngừng cổ súy cho các nhân vật có tư tưởng chống đối Đảng và Nhà nước trong các tổ chức tôn giáo. Mặt khác, chúng luôn tìm kiếm sơ hở trong giải quyết vấn đề tôn giáo để cáo buộc Việt Nam vi phạm nhân quyền và tự do. Trong bối cảnh đó, hầu hết các tôn giáo ở nước ta gần đây đều bị các lực lượng thù địch và phản động trong nước và ngoài nước lợi dụng vào những mưu đồ chính trị chống phá cách mạng Việt Nam.
Với Phật giáo: Với Phật giáo Bắc tông/Phật giáo Đại thừa, ở trong nước, đó là những hoạt động chống đối Nhà nước Việt Nam và Giáo hội Phật giáo Việt Nam, đòi phục hoạt cái gọi là “Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất” của nhóm “Tăng đoàn Thừa Thiên-Huế” do Thích Thiện Hạnh, Thích Thái Hòa lãnh đạo; của một số phần tử cực đoan đứng đầu là Thích Huyền Quang và Thích Quảng Độ,v.v... Ở nước ngoài, đó là những hoạt động trực tiếp chống đối Chính phủ Việt Nam của nhóm Võ Văn Ái, Thích Hộ Giác. Ở ngoài nước và trong nước, đó còn là những hoạt động thiếu thiện chí cả đạo lẫn đời của Phật giáo Làng Mai do Sư ông Thích Nhất Hạnh lãnh đạo và điều hành, mà vụ việc Tu viện Bát Nhã (Lâm Đồng) là một ví dụ điển hình,v.v...
Với Phật giáo Nam tông Khmer, đó là sự hoạt động tích cực của Liên hội Sư sãi Khmer Campuchia Krôm tại Mỹ vu cáo tình trạng Phật giáo Khmer ở Việt Nam bị đàn áp, đòi được thành lập giáo hội Phật giáo riêng cho người Khmer độc lập với Giáo hội Phật giáo Việt Nam. Các tổ chức, hội nhóm Khmer Campuchia tiếp tục hoạt động liên kết, móc nối, kích động tư tưởng “ly khai tự trị”, xây dựng cơ sở, phát triển lực lượng vào sư sãi, chùa chiền Khmer ở Nam Bộ. Các hội nhóm người Khmer Krôm lưu vong ở Mỹ, Campuchia tiếp tục đẩy mạnh hoạt động phát triển tổ chức, thu thập tin tức, tài liệu về người Khmer để tuyên truyền chống phá Nhà nước Việt Nam.
Đối với Phật giảo Hoà Hảo: Lê Quang Liêm tiếp tục chỉ đạo tay chân ở Nam Bộ thu thập tài liệu về cái gọi là đàn áp Phật giáo Hoà Hảo để gửi ra nước ngoài nhằm vu cáo Nhà nước Việt Nam vi phạm nhân quyền; trả lời phỏng vấn các phóng viên nước ngoài vu cáo Nhà nước ta đàn áp tôn giáo và xin tài trợ của các tổ chức phản động nước ngoài. Một số phần tử cực đoan trong Phật giáo Hoà Hảo kích động tín đồ cực đoan mắc bệnh nan y không thể chữa khỏi “phát nguyện tự thiêu” để vu cáo chính quyền. Trần Hữu Duyên tiếp tục có những hoạt động tranh thủ sự ủng hộ, tài trợ của nước ngoài để dự định phục hồi “Đảng Dân Xã” của Phật giáo Hoà Hảo trước năm 1975.
Đối với Công giáo: Đó là những hoạt động của Linh mục Nguyễn Văn Lý chống đối chính quyền, kêu gọi Mỹ và các nước Phương Tây can thiệp vào vấn đề tự do tôn giáo ở Việt Nam. Giáo hội Công giáo tại một số địa phương chỉ đạo các giáo dân tăng cường các hoạt động xây đựng cơ sở thờ tự trái phép, đấu tranh đòi lại các cơ sở vật chất cũ. Một số đối tượng cực đoan trong Công giáo như Chân Tín, Nguyễn Hữu Giải, Phan Văn Lợi tiếp tục soạn thảo, phát tán các tài liệu có nội dung kích động đấu tranh chống chế độ. Một số chức sắc của giáo xứ Thái Hà (Hà Nội), đứng đầu là Vũ Khởi Phụng, Nguyễn Văn Khải thường xuyên có những bài viết, bài thuyết giảng kêu gọi sự tham gia của các giáo dân và chức sắc ở các khu vực khác ủng hộ cho những việc làm vi phạm pháp luật của họ; kích động giáo dân đối đầu với chính quyền gây mất ổn định xã hội, vu cáo chế độ, chia rẽ khối đoàn kết dân tộc.
Đối với đạo Tin Lành: Các phần tử và tổ chức phản động trong đạo Tin Lành ở Tây Nguyên đã kích động một bộ phận đồng bào thiểu số gây bạo loạn ở các tỉnh Gia Lai, Đắc Lắc vào năm 2001 và năm 2004, nhằm đòi lại đất đai, đuổi người Kinh ra khỏi Xây Nguyên, đòi quyền độc lập, tự do tôn giáo, kích động đồng bào di tản sang Campuchia, Mỹ. Các phần tử phản động ở Tây Bắc tuyên truyền, kêu gọi thành lập nhà nước “Tam Miêu tự trị” của ngươi Mông, lấy đạo Tin Lành làm quốc đạo.
Trong đạo Tin Lành ờ người Việt nổi lên là hoạt động chống lại các cơ quan chức năng, vu cáo công an đàn áp tôn giáo, thách thức, đối đầu với chính quyền, phát tán các tải liệu có nội dung xuyên tạc chính sách của Đảng Cộng sản Việt Nam và Nhà nước Việt Nam ra nước ngoài của nhóm Tin Lành tư gia ở Thành phố Hồ Chí Minh và miền Đông Nam Bộ. Hiệp hội Thông công Tin Lành Việt Nam kí tên vào bản kiến nghị đòi trả tự do cho một số mục sư bị bắt giam.
Hiện nay và trong thời gian tới, chủ nghĩa đế quốc và các thế lực thù địch đã, đang và sẽ tăng cường chỉ đạo, giúp đỡ mọi mặt để phát triển đạo trong các vùng dân tộc ít người, bao gồm cả phát triển các đạo giáo mới và cả số người theo đạo, biến các tổ chức và hoạt động tôn giáo thành các tổ chức và hoạt động chính trị chống lại cách mạng Việt Nam. Chúng ta phải thường xuyên nêu cao cảnh giác, đẩy mạnh hoạt động tuyên truyền để nhân dân thấy rõ âm mưu thâm độc của chủ nghĩa đế quốc và các thế lực thù địch.

Hải Trang

14-04-2015

DỰ KIẾN VỀ MỘT SỐ HOẠT ĐỘNG KỶ NIỆM NGÀY GIẢI PHÓNG MIỀN NAM 30 THÁNG 4


Theo thông tin mới nhất, để tổ chức kỷ niệm 40 năm ngày giải phóng miền nam, thống nhất đất nước (30/4/1975-30/4/2015), ngày 13/4 vừa qua,  Bộ Thông tin và Truyền thông đã tổ chức họp báo quốc tế và công bố các hoạt động hướng tới ngày trọng đại này. Ban tổ chức cấp quốc gia cũng cho biết đây là sự kiện chính trị - văn hóa quan trọng của cả nước. Việc tổ chức lễ kỷ niệm nhằm thể hiện sự tri ân, lòng biết ơn sâu sắc các thế hệ đã hy sinh xương máu vì độc lập dân tộc, thống nhất tổ quốc.
Như trong kế hoạch đã được thông qua, dịp lễ kỷ niệm ngày 30/4 năm nay sẽ được tổ chức gồm hai phần lớn: Lễ dâng hương vào sáng 29/4 ở Lăng Chủ tịch Hồ Chí Minh và Đài tưởng niệm các Anh hùng liệt sỹ tại Hà Nội, nghĩa trang liệt sỹ TP HCM và đền tưởng niệm Bến Dược, huyện Củ Chi chiều cùng ngày. Đến 7h sáng 30/4, lễ mit tinh, diễu binh và diễu hành trọng thể sẽ được tổ chức tại lễ đài ở đường Lê Duẩn (quận 1) với sự tham gia của khoảng 6.000 người thuộc các lực lượng quân đội, công an, nhân dân, học sinh, sinh viên và các đoàn thể.
Duyệt binh kỷ niệm ngày 30/4. ảnh minh họa
"Riêng phần diễu binh gồm có 38 khối, mỗi khối gồm 100 người thuộc các lực lượng vũ trang với các khí tài hiện đại", Trung tướng Nguyễn Trọng Nghĩa - Phó chủ nhiệm Tổng cục chính trị - cho biết.
Tối 30/4, chương trình văn hóa nghệ thuật đặc biệt chào mừng lễ với chủ đề "Đất nước trọn niềm vui" sẽ được tổ chức trên trục đường Lê Duẩn, trước cửa Hội trường Thống Nhất với sự tham gia của hơn 4.400 văn nghệ sỹ.
Thứ trưởng Bộ Thông tin và Truyền thông - Trương Minh Tuấn cho biết thêm, hiện có 597 phóng viên của 88 cơ quan báo chí (77 cơ quan trong nước, 11 cơ quan nước ngoài) đăng ký đưa tin về sự kiện này, trong đó có 19 phóng viên nước ngoài.
Về phía Ủy ban nhân dân Thành phố Hồ Chí Minh, Phó chủ tịch Hứa Ngọc Thuận cho biết, ngoài việc phối hợp với các bộ, ngành trung ương tổ chức lễ mít tinh, diễu binh và diễu hành, thành phố sẽ tổ chức bắn pháo hoa tầm cao tại 8 điểm, từ 22h đến 22h15 ngày 30/4. 
Chương trình bắn pháo hoa kỷ niệm ngày 30/4. ảnh minh họa
Các điểm bắn pháo hoa chào mừng sự kiện này cũng đã được công bố cụ thể bao gồm: Tại trung tâm thành phố sẽ được thực hiện tại tòa nhà Bitexco (quận 1); các điểm còn lại là Đền tưởng niệm liệt sĩ Bến Dược (huyện Củ Chi); Khu tưởng niệm liệt sĩ Ngã Ba Giồng (huyện Hóc Môn); Khu di tích Láng Le - Bàu Cò (huyện Bình Chánh); sân bóng đá huyện Cần Giờ; Công viên lịch sử - văn hóa dân tộc (quận 9); Công viên văn hóa Đầm Sen (quận 11) và Công viên Làng hoa Gò Vấp.

Nguyễn Chiến Thắng

13-04-2015

TIN HOT: HOA KHÔI SỐ 1 NGÀNH CẢNH SÁT CỦA TRUNG QUỐC TỪNG “QUA TAY” CHU VĨNH KHANG


Như thời gian trước trên các phương tiện thông tin đại chúng đã đưa tin, khi “con hổ trong ngành an ninh" của Trung Quốc - Chu Vĩnh Khang bị điều tra, vạch trần về các âm mưu đảo chính, lật đổ chính quyền Trung Quốc do ông Tập Cận Bình đứng đầu. Liên quan đến vấn đề này, nhiều tờ báo Trung Quốc cũng như các phương tiện truyền thông của các quốc gia khác đã đăng tải nhiều bài viết, trong đó có đưa ra nhiều thông tin mang tính xác thực cao. Các thông tin đưa ra cho rằng: Được ví là “ông trùm” an ninh ở Trung Quốc bởi từng giữ chức Bộ trưởng Bộ Công an (năm 2002), ủy viên Thường vụ Bộ Chính trị và Bí thư Ủy ban Chính pháp (2007-2012), ở tuổi 71, Chu Vĩnh Khang chính thức bị chính quyền Bắc Kinh tuyên bố lập án điều tra do “những sai phạm nghiêm trọng” - cụm từ chỉ hành vi tham nhũng tại nước này. Tuy nhiên, có nguồn tin khác lại cho biết, ông Chu Vĩnh Khang bị “sờ gáy” là do liên quan tới mưu đồ đảo chính. Tờ “Nhật báo Tinh đảo” bản tiếng Trung phát hành tại Canada đã đăng tải bài viết “tiết lộ” Chu Vĩnh Khang bị bắt vì có âm mưu đảo chính. Tờ báo này cho rằng mặc dù Chu Vĩnh Khang từng nắm trọng trách cao trong Đảng Cộng sản (ĐCS) Trung Quốc nhưng đã vượt quá giới hạn khi dùng cựu Bí thư Tỉnh ủy Trùng Khánh - Bạc Hy Lai để thực hiện mưu đồ đảo chính.
Với những thông tin, tài liệu thu thập được, giới chức trách Trung Quốc đã đi sâu điều tra và làm rõ các sai phạm của Chu Vĩnh Khang trong quá trình đương chức. Không những thế, báo chí cũng đã tập trung làm rõ về các sai phạm của ông Chu bên lề chính trị.
Mới đây nhất khi tờ Tờ Epochtimes của Mỹ có đưa tin, kể từ khi cựu Ủy viên Bộ chính trị Trung Quốc Chu Vĩnh Khang "ngã ngựa" hôm 29/7/2014 đến nay, những thông tin về đời sống trác táng của ông Chu vẫn liên tục bị báo chí vạch trần. Gần đây, ông Chu Vĩnh Khang lại bị tố là có quan hệ với "hoa khôi số 1 ngành cảnh sát Trung Quốc" - Vương Phi.
Chu Vĩnh Khang và hoa khôi ngành cảnh sát Trung Quốc Vương Phi, ảnh: internet
 Với vai trò là MC trong chương trình văn nghệ đón năm mới 2002 của Đài CCTV, Vương phi đã được mệnh danh là "hoa khôi cảnh sát". Lúc đó  bà Vương còn là một nhân viên cảnh sát bình thường ở Cục công an thành phố Sán Đầu, tỉnh Quảng Đông. Rồi nhờ có ngoại hình xinh đẹp, giọng nói ngọt ngào và đa tài đa nghệ, Vương Phi đã nhanh chóng lọt vào "mắt xanh" của cựu Trợ lý Bộ trưởng Công an Trịnh Thiếu Đông (đã "ngã ngựa"). Ông Trịnh sau đó đã điều chuyển bà Vương lên Bộ Công an Trung Quốc coi như vật để tiến thân.
Và từ giai đoạn này, mối quan hệ giữa Chu Vĩnh Khang và hoa khôi Vương Phi bắt đầu nảy sinh khi ông Chu giữ chức vụ Bộ trưởng Công an Trung Quốc. Khi đó, Chu Vĩnh Khang từng ra chỉ thị cho Cục chính trị Bộ công an hợp tác với Đài truyền hình Trung ương (CCTV) - cơ quan cũng xuất hiện nhiều nhân tình của ông này. Với vai trò là người tình của các tham quan (trong đó có Chu Vĩnh Khang) bà Vương cũng nhúng tay vào nhiều vụ giao dịch tiền-quyền trên quan trường.
Cũng có liên quan đến nội bộ của CCTV, ông Chu Vĩnh Khang đã “tuyển tập” được khác đầy đủ nhân tình của mình khi có tới ít nhất 29 người từ CCTV cho tới quân đội đã từng qua tay ông ta. Thậm chí, giới truyền thông còn tố con số MC, người mẫu... dính líu đến ông này lên tới khoảng... 400 người.
Với thành tích bất hảo này, một lần nữa chúng ta có thể thấy được bộ mặt thật của người được mệnh danh là “con hổ trong ngành an ninh” của Trung Quốc như thế nào!

Bình Toti@

NGUYỄN VĂN HẢI TỪ CHỐI TƯỞNG NIỆM NGÀY 30 THÁNG 4


Đã trở thành thông lệ, trong tâm thức của mỗi con người Việt Nam cả ở trong nước lẫn Kiều bào nước ngoài khi gần đến ngày 30/4 thì trên mọi miền tổ quốc đều nô nức kỷ niệm ngày truyền thống này. Có thể nói, ngày 30/4 là một dấu mốc lịch sử quan trọng, ngày Miền Nam hoàn toàn giải phóng, đất nước non sông thu về một mối, ngày mà Đảng, Bác Hồ cùng muôn triệu người dân hai miền Nam, Bắc mong ước được xum họp một nhà. Mà như một nhà văn đã lấy ngày đó coi như là ngày “đất nước trọn niềm vui”.
Tất nhiên, trải qua bao nhiêu khó khăn gian khổ để giành được chiến thắng “lừng lẫy năm châu, chấn động địa cầu” đó thì cũng không biết bao nhiêu thế hệ cha anh đã anh dũng hi sinh nằm lại chiến trường để đổi lại nền độc lập, thống nhất và toàn vẹn lãnh thổ của Tổ Quốc. Cuộc chiến tranh vệ quốc vĩ đại của dân tộc đã đi vào lịch sử, được những người yêu chuộng hòa bình trên thế giới khâm phục và thừa nhận. Là những thế hệ đi sau tiếp bước cha anh, mỗi cá nhân, tập thể cần phải trân trọng, tự hào và phát huy tinh thần đó để làm sao cho Tổ quốc Việt Nam mến yêu ngày càng phát triển bền vững.
Ấy vậy mà hiện nay, có một bộ phận giới chống cộng cực đoan cho rằng đây là ngày “Quốc hận”, bởi vì theo lý lẽ của họ cho rằng, quyền lợi của họ gắn liền với Mỹ tại miền Nam đã bị cộng sản Việt Nam cướp mất. Đáng chú ý trong số này là đối tượng Nguyễn Văn Hải (tức Hải Điếu Cày) - Người mà mới thời gian gần đây theo chính sách nhân đạo của Nhà nước Việt Nam vừa mới được xuất cảnh sang Mỹ. 
Blogger Nguyễn Văn Hải, ảnh: internet
Vào dịp trước ngày 30/4 này, khi các đối tượng chống cộng cực đoan tổ chức lễ tưởng niệm ngày này, Chủ tịch Hội nhà báo Tự Do Nguyễn Văn Hải đã từ chối thuyết trình một chuỗi sinh hoạt của tuần lễ tưởng niệm 30/4 tại Houston Texas ngày 17/4/1915 đến 30/4/2015. Với hành động này nó thể hiện sự mờ ám trong quan hệ của Hải Điếu Cày với các đối tượng chống cộng cực đoan. Cũng theo tin đồn cho rằng Nguyễn Văn Hải đã tách ly khỏi đảng Việt Tân để tìm chỗ đứng độc lập tại Mỹ. Điều này đang là một ẩn số rất khó có lời giải thích.
Phải chăng, sự mờ ám đó đã khiến cộng đồng Hải Ngoại một lần nữa nghi ngờ Nguyễn Văn Hải, thêm một lần nữa minh chứng cho sự tan vỡ trong sự kết nối vô vọng của ban chống cộng cực đoan.
Cần nhận thức lại rằng, ngày 30/4 là ngày đáng trân trọngm giới chống cộng cực đoan không nên khoét sâu vào sự thù hận, trong thời đại lợi ích dân tộc được đắt lên hàng đầu, mong rằng tất cả những ai con hồng cháu lạc cùng nhau xây dựng, đừng làm “con rối” cho các nước thao túng.
Nguyễn Chiến Thắng

12-04-2015

LỜI BỘC BẠCH CỦA ĐÁM DÂN CHỦ KHI “MẸ NẤM GẤU” ĐƯỢC NHẬN GIẢI THƯỞNG NGƯỜI BẢO VỆ DÂN QUYỀN NĂM 2015


Cách đây mấy ngày, tổ chức Civil Rights Defenders (viết tắt là CRD) vừa mới trao giải thưởng Người bảo vệ Dân quyền năm 2015 với trị giá 50.000 Euros cho blogger Nguyễn Ngọc Như Quỳnh (tức “Mẹ nấm Gấu”). Sự việc này thực sự đã gây sốc cho cộng đồng mạng cả về sự ngạc nhiên lẫn giá trị thực của nó.

Với những người từ trước đến nay biết được bộ mặt thật của Nguyễn Ngọc Như Quỳnh là một kẻ phản dân hại nước, tìm mọi cách để lấy lòng giới chính khách phương Tây thì xem việc Quỳnh nhận được giải thưởng này có chăng chỉ là hình thức để cổ súy cho cá nhân “Mẹ Nấm Gấu” với những thành tích chống chính quyền mà Quỳnh đã thực hiện. Bên cạnh đó, sự việc này cũng đã gây choáng trong giới “phong trào đấu tranh dân chủ” mà Quỳnh đang tham gia.

Có thể thấy trước hết về giá trị của giải thưởng này, với 50.000 Euros (tương đương 1.14 tỷ đồng tiền Việt Nam), đây là số tiền khá lớn mà “Mẹ Nấm Gấu” đã nhận được. Nhưng cũng là “cùng hội, cùng phường”, trong khi những nhà đấu tranh dân chủ cũng gây rối, ăn vạ, chửi bới như Bùi Hằng, Trương Dũng, Trần Thị Nga... đều được điểm tên và lĩnh tiền, mà sao số tiền họ nhân được ít ỏi đến thế. Bây giờ các nhà dân chủ đang nhìn “Mẹ Nấm Gấu” với ánh mắt của sự thèm thuồng.

Rồi cũng từ sự thèm thuồng đó, họ đâm ra cô lập, tẩy chay với “Mẹ Nấm Gấu”, cho rằng Nguyễn Ngọc Như Quỳnh không xứng đáng để nhận được giải thưởng có giá trị này.

Ấy thế mà trên facebook, Nguyễn Lân Thắng đã không ngại ngùng thể hiện sự phẫn uất của mình khi Nguyễn Ngọc Như Quỳnh được nhận giải: “Hô hô, người bảo vệ nhân quyền của năm.... Miễn là người ấy phải đầy đủ chân tay chứ không được vẹo vọ ngồi xe lăn như em Van Thi Nguyen, đm bọn Tây lông có mắt như mù....!”. Nguyễn Lân Thắng còn tuyên bố sẽ dọn dẹp facebook để thanh trừng (block) những đồng bọn chúc mừng Quỳnh nhận giải.

Nguyễn Lân Thắng phẫn uất khi Nguyễn Ngọc Như Quỳnh được nhận giải, ảnh minh họa

Rồi một số gương mặt quen thuộc trong đám “dân chủ” cũng ra sức hùa theo ủng hộ Thắng như: Đinh Nhật Uy, Nguyễn Cẩm Hường, Nguyễn Văn Thạnh..... Họ bình luận với những lời lẽ chứng tỏ sự phẫn nộ gay gắt:

“Hong Thien Le... Đây là một cái sai lầm rất lớn của Civil Rights Defenders.... Thật sự mà nói, về sự cống hiến, hi sinh và cả nhân cách thì ở VN có rất nhiều người hơn hẳn...mụ nầy...”

“ThyNga Nguyen: Đó cũng là do lỗi của những người im lặng không phơi bày sự thật cho mọi người hiểu nên những kẻ cơ hội mới có cơ hội...”.

“Vicky Tran: Mẹ Nấm này từ xưa giờ tôi không thích, bởi vì đi đấu tranh cho nhân quyền mà ăn nói lăn nhăn và dụng chạm rất nhiều hội đoàn, tổ chức và cá nhân ở nước ngoài. Mẹ Nấm là một người không có đạo đức, chỉ muốn mượn bàn đạp để vươn lên lấy danh....Nhưng dù sao tôi cũng chúc mừng Mẹ Nấm nhận được cái giải trao nhầm này.... Nhận giải mà được nhiều cộng đồng VNHN ủng hộ thì mới hành diện, còn nghe Mạ Nấm nhận giải ai cũng trố mắt ngạc nhiên thì đúng là Nấm Mốc”.

“David Nguyen: Tôi tôn trọng tất cả trừu Mẹ Nấm. Cái này Người Buôn Gió đã có bài vạch mặt rồi ko cần nhắc lại nữa. Cái trò đấu tranh nhưng chọn toàn cái không đụng chạm, thỉnh thoảng công an có triệu tập thì la toáng lên như sắp chết để lấy tiếng, ra chợ toàn bà bán hàng mà trương cái giấy A4 nhân quyền bé tí bằng tiếng Anh để chụp ảnh gửi cho bon nước ngoài thì hỏi đấu tranh cái mẹ gì. Kẻ chơi trò đi dây thì trước sau gì cũng bị vạch mặt thôi”.

Xem ra việc “Mẹ Nấm Gấu” - Nguyễn Ngọc Như Quỳnh được nhận giải thường này cũng sẽ diễn ra không được suôn sẻ cho lắm.

Tĩn tò@

11-04-2015

CHỦ TRƯƠNG MỚI TRONG CHÍNH SÁCH NGOẠI GIAO CỦA TRUNG QUỐC

Nếu như trước đây nhiều năm, trong chính sách ngoại giao của mình, Trung Quốc luôn tôn trọng phát triển quan hệ "ngoại giao cường quốc" với các nước lớn, đặc biệt với Mỹ thì trong thời gian gần đây, Trung Quốc đang cho thấy một diện mạo khác trong các chính sách đối ngoại của mình.
Theo phân tích của nhà nghiên cứu về Trung Quốc - Thạc sĩ Shannon Tiezzi, trong mấy tháng trở lại đây đã xuất hiện một sự thay đổi rõ rệt trong chính sách đối ngoại của Trung Quốc, chuyển từ trọng tâm "qua lại" với các cường quốc sang phát triển quan hệ ngoại giao với các quốc gia lân cận. Chuyển biến này có xuất phát điểm từ khi Tập Cận Bình nhậm chức Chủ tịch nước, và theo bà Tiezzi, trong tương lai sẽ tạo ra những hệ quả đáng kể cho khu vực châu Á - Thái Bình Dương cũng như mối quan hệ Trung - Mỹ.
Thực tế trong chính sách ngoại giao của mình trước đây, giới quan sát cho rằng Trung Quốc luôn đặt quan hệ với Mỹ lên làm ưu tiên hàng đầu, và việc bắt tay với Washington là "chìa khóa" mở đường cho các chính sách đối ngoại khác của Bắc Kinh.
Theo bà Tiezzi, không phải ngẫu nhiên mà Tập Cận Bình đã đích thân đến thăm Mỹ vào tháng 2/2012, trước khi nhậm chức Tổng Bí thư đảng Cộng sản Trung Quốc. Tại đây, ông Tập tuyên bố sẽ khởi xướng một "mô hình quan hệ cường quốc" mới giữa đôi bên.
Với lời tuyên bố chắc nịch đó sau này nó đã trở thành cụm từ "cửa miệng" mỗi khi phía Trung Quốc nhắc đến mối quan hệ này. Tháng 12/2013, Bộ trưởng Ngoại giao Vương Nghị tuyên bố ưu tiên đối ngoại của nước này trong năm 2014 sẽ là củng cố "mô hình quan hệ cường quốc".
Nhưng thời thế thay đổi quá nhanh, đầu năm nay, Trung Quốc lại khẳng định ưu tiên đối ngoại hàng đầu trong năm 2015 sẽ là phát triển "Con đường Tơ lụa" về kinh tế cũng như hàng hải, hai phương tiện giúp nước này mở rộng tầm ảnh hưởng trong khu vực. Nói cách khác, thay vì tiếp tục phát triển "quan hệ cường quốc", Bắc Kinh quyết định thay đổi chiến thuật, tập trung nguồn lực vào việc đẩy mạnh trao đổi quan hệ kinh tế, văn hóa và an ninh với các "láng giềng" châu Á. Tất nhiên cần phải nhận thấy rằng, sự thay đổi này không phải bỗng dưng mà có. Vào tháng 10/2013, Trung Quốc từng đóng vai trò chủ nhà trong một hội nghị ngoại giao khu vực. Tại đây, Tập Cận Bình đã thừa nhận tầm quan trọng của mối quan hệ ngoại giao tốt đẹp với các nước láng giềng trong công cuộc phát triển của Trung Quốc.
Để hiện thực hóa chính sách đó của mình, lãnh đạo Nhà nước Trung Quốc đã đẩy mạnh thực hiện các hoạt động cụ thể: Trung Quốc cũng đã chủ động đề nghị xây dựng hành lang kinh tế với Pakistan, Bangladesh, Ấn Độ, và Myanmar, qua đó thể hiện quyết tâm mở rộng ảnh hưởng trong khu vực của đất nước đông dân nhất thế giới; Các tổ chức đa phương trong khu vực cũng được Trung Quốc tận dụng để áp đặt chính sách đối ngoại mới của mình. Trong đó, Hội nghị Thượng đỉnh về Phối hợp và Xây dựng Lòng tin ở châu Á (CICA) và Tổ chức Hợp tác Thượng Hải (SCO) là ví dụ điển hình.
Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình phát biểu tại CICA 2014. Ảnh: internet
Nhận định về những động thái mới này của Trung Quốc, nhiều học giả và các nhà nghiên cứu về Trung Quốc đã nhận xét rằng: Với chính sách đó của mình Trung Quốc trong củng cố quan hệ ngoại giao với các nước láng giềng đang đem lại kết quả và Trung Quốc đang thiết lập một bộ khung cho sự phát triển của khu vực. Bước chuyển biến này đồng nghĩa với nhiều tiềm năng phát triển kinh tế, nhưng đi kèm với đó sẽ là áp lực phải chia sẻ quan điểm với Bắc Kinh trong vấn đề an ninh khu vực.
Còn đối với phía Mỹ thì cho rằng, bước chuyển biến này là một thách thức cho chiến lược "xoay trục sang châu Á" của mình. Tuy nhiên, việc không còn quá chú tâm vào phát triển ngoại giao Trung - Mỹ cũng khiến cho ưu tiên gìn giữ mối quan hệ này khó lòng cản nổi cuộc chiến tranh giành ảnh hưởng giữa hai cường quốc này tại châu Á - Thái Bình Dương.
Với những gì đang thể hiện, Trung Quốc đang muốn “xoay trục” trong thực hiện chính sách ngoại giao của mình. Trước động thái mới này, chắc rằng mỗi quốc gia trong khu vực châu Á - Thái Bình Dương hoặc các khu vực khác đã, đang và sắp tới sẽ có mối quan hệ đối ngoại với Trung Quốc sẽ có sự điều chỉnh trong chính sách ngoại giao với Trung Quốc, bởi hơn ai hết họ đều hiểu và nhận thấy rằng Trung Quốc là một “con bài” rất khó chơi khi hiện thực hóa các chính sách ngoại giao.
                                                                                               Bình Toti@

HAI MẶT CỦA “VĂN HÓA FACEBOOK”

Trong xã hội chúng ta đang sống tồn tại nhiều nét văn hóa như: Văn hóa giao tiếp, văn hóa đọc, văn hóa ẩm thực...Cuộc sống nảy sinh một yêu cầu tồn tại và phát triển thì tương ứng phải có một văn hóa của nó.
          Cuộc sống càng ngày càng cần có nhu cầu tiếp xúc, giao lưu con người với con người trong cộng đồng và xã hội. Nhưng các nhu cầu đó vẫn không làm thỏa mãn cho sự giao lưu trong xã hội. Cho đến bây giờ việc phát triển các mạng xã hội, trong đó có facebook thì phần nào đã đáp ứng các nhu cầu nói trên, vì vậy khi tham gia vào mạng facebook thì chúng ta cần phải biết văn hóa của nó, để sử dụng và sống cùng nó một cách hữu hiệu và văn minh nhất. 
          Mở facebook ra là ta có thể gặp ngay bạn bè trong danh sách, biết được họ đang ở đâu, làm gì hoặc thậm chí đang nghĩ gì mà không phải tốn tiền gọi điện thoại hỏi thăm hay đến tận nơi. Khi nhìn thấy một status của bạn ta chỉ cần ấn like một cái thì bạn cũng hiểu ta đang nhìn thấy họ và đang vào mạng. Khi đã tham gia mạng Facebook hiếm ai mở máy tính mà không vào facebok ngay, khi đã sử dụng nó thì như một thói quen khó bỏ và dần dần thành nhu cầu tất yếu của con người.
          Không chỉ thế, facebook có những điểm còn hơn cả ngoài xã hội thực, đó là khả năng tìm kiếm và kết bạn đơn giản. Bạn dễ dàng liên kết với một người nổi tiếng trong xã hội, như Nghệ sỹ, Họa sỹ, nhà thơ, nhà báo, nhà khoa học, ngôi sao ca nhạc...Khi bạn do điều kiện làm ăn bận rộn, đến khi ổn định gia đình, con cái muốn tìm gặp lại bạn bè kể cả từ hồi học cấp 1, chỉ cần chịu khó điền đầy đủ thông tin trên trang cá nhân của mình tự khắc đến lúc nào đó bạn sẽ thực hiện được giấc mơ tưởng khó trở thành hiện thực nếu không có facebook, làm thỏa mãn tình cảm của một thời "nhất quỷ nhì ma thứ ba học trò".
Tất nhiên facebook có những mặt hay nhưng cũng không phải là ít mặt dở, mọi người khi tham gia facebook sẽ có lúc lúng túng khi không hiểu được văn hóa của nó. Đành rằng mạng xã hội là quyền cá nhân được đưa những thông tin của mình lên, giống như mâm cỗ trong đời, trên facebook là một buổi tiệc buffet, có nhiều món, từ cao lương mỹ vị đến những thứ rẻ tiền, thiếu dinh dưỡng. Việc này đồng nghĩa với việc người thích món này, người thích món khác, không ép nhau những món không hợp khẩu vị, mà trên facebook việc thể hiện sở thích và duy trì  mối quan hệ chủ yếu qua nút like, comment. Chính vì thế nên dễ mất mát tình cảm nếu tham gia facebook mà không biết “Văn hóa facebook”...
Ở ngoài đời, có những điều không dám tâm sự với ai, kể cả những người bạn thân có khi vì sĩ diện, mặc cảm hoặc tự ti...nhưng trên facebook thì thoải mà nói lên tâm sự tâm trạng của mình, khi bạn viết một dòng trên tường là có thể chia sẻ với tất cả mọi người. Nhưng khi chúng ta không hiểu nhiều về facebook thì có khi nó cho bạn kết quả ngược lại vì một ai đó có một lần than vãn mà gặp được nhiều sự ủng hộ (thể hiện qua like, qua comment) thì ta thành thói quen than vãn mãi, đến khi chỉ một lúc khác ta than thở mà không ai like và trao đổi thì có khi sẽ bị stress hơn. Nên ta phải hiểu rằng, những cái like trên mạng ảo chỉ có tác dụng làm ta giảm stress tạm thời, chớp nhoáng sau khi rời khỏi bàn phím thì mọi việc nó vẫn tồn tại như cũ.  
 Có nhiều bạn sống trong một gia đình nặng lễ giáo phong kiến, từ đi đứng, nói năng, ăn mặc phải gò mình từng chút một, có nhiều bạn thiếu tự tin khi ở giữa đám đông cuộc đời thì facebook là sân chơi thật sự của họ, để họ bộc lộ đúng thật bản chất, sở thích của mình, họ cảm thấy thật thoải mái giữa những người bạn ảo. Đã từng có nhiều người thổ lộ: Mỗi lần lên facebook thì mình mới chính là mình.
Như vậy vấn đề này cũng tạo nên mặt trái là ta thỏa mãn những giây phút trên facebook, nên ra ngoài đời thật ta vui lòng chấp nhận những thực tế hiện tại, không cần đấu tranh thay đổi cho nó hay hơn.
          Nhờ facebook, ta có thể biết được thông tin của người thân cách xa, kể cả tận các châu lục. Chỉ cần một phương tiện có tính năng kết nối Internet là ta đã luôn cảm giác những người thân thiết luôn bên cạnh mình, ngược lại tác hại của cảm giác đó là làm cho ta ít có nhu cầu phải gặp nhau hơn, làm cho tình cảm truyền thống thói quen của vùng miền bị phai nhạt. Vì vậy cần xác định rõ thế giới ảo vẫn là thế giới ảo, khi ta sống thế giới ảo nhiều quá thì thế giới thực bị lãng xao đi.    
Ngoài ra văn hóa facebook nó phần nào phản ánh đúng văn hóa đời thường của con người đó. Ví dụ anh là một người nghiêm túc, mô phạm trong cuộc sống thì những status của anh cũng sẽ như vậy, anh cũng không bao giờ like với những điều nhố nhăng, những status nhạt nhẽo, trơ trẽn, like những tiếng thở dài vô duyên, nhưng ngược lại thì facebook là cái vỏ ốc cho kẻ tầm thường, chỉ vài hình  ảnh đẹp, những kiến thức copy trên mạng rồi dán vào tường, những lời comment hoa mỹ đã làm cho bạn bè trên facebook tưởng tượng như là một bậc chính nhân quân tử. Thậm chí có những người ngoài đời kém cỏi, không thành đạt lên facebook mượn cớ ra oai, chửi đời, chửi người như nhân vật anh Chí trong tác phẩm của Nam Cao…
Cũng bởi facebook là mạng xã hội, bạn có thể tự do thể hiện quan điểm cá nhân, bạn tự do yêu cái này ghét cái kia nhiều khi chỉ cần thông qua con chuột nhựa...Nhưng mặt trái của nó là không ít người mượn cớ, xả bức xúc cuộc đời như kiểu mượn gió bẻ măng, theo voi hít bã mía... khi ngoài đời thật bản lĩnh xẹp như cao gián nên mượn facebook làm bãi nôn sau những trận uống phải rượu dởm.
Qua những status trên facebook chúng ta có thể chọn lọc, học hỏi những kiến thức khoa học, những lời hay ý đẹp, được đọc những câu văn, thơ hợp nỗi lòng mình, tìm được những điều mình yêu thích mà không phải mất nhiều công tìm tòi, đỡ tốn thời gian tìm kiếm...
Tất nhiên trong xã hội facebook cũng không ít điều ngang tai gai mắt, biểu hiện kém nhận thức và văn hóa. Cũng gây không ít bực mình cho những người nhìn thấy, mặc dầu không nói ra.

Hải Trang

10-04-2015

CA NGỢI ĐẢNG LÀ CA NGỢI DÂN TỘC ANH HÙNG VÀ NHÂN DÂN VĨ ĐẠI

“Đảng chói lọi Hồ Chí Minh vĩ đại” là câu thơ Tố Hữu viết cách đây 64 năm, đến tận bây giờ vẫn tươi nguyên cảm xúc. Với muôn triệu người Việt Nam nói đến Đảng là nói đến Bác Hồ kính yêu, vị lãnh tụ thiên tài của dân tộc thời hiện đại. Hồ Chí Minh - Đảng - Dân tộc trong tâm thức cộng đồng người Việt là một trong thời đại mới. Vì thế không có gì lạ khi Tố Hữu viết:
“Người ngồi đó với cây chì đỏ
Vạch đường đi, từng bước, từng giờ
Không gì vinh bằng chiến đấu dưới cờ
Đảng chói lọi Hồ Chí Minh vĩ đại”
                                                    (Sáng tháng 5, 1951)
Nhân dân Việt Nam triệu người như một quyết tâm đi theo con đường cách mạng mà Người đã chọn, như lời thơ Tố Hữu trong bài thơ dài Theo chân Bác (1970):
“Đường Kách mệnh sáng người chân lí
Đảng cầm cương lịch sử lên cao”
Ba mươi năm kháng chiến trường kì đánh bại hai đế quốc lớn là Pháp và Mỹ, cả dân tộc cùng ra trận:
“Thời đại lớn cho ta đôi cánh
Không có gì hơn Độc lập, Tự do
Bốn mươi thế kỷ cùng ra trận
Có Đảng ta đây, có Bác Hồ”
“Có Đảng ta đây, có Bác Hồ” vang ngân như một niềm tự hào lớn lao, như một lời kí thác niềm tin tưởng mãnh liệt và son sắt của hàng triệu người Việt Nam đối với công ơn trời biển của Đảng, của Bác đã đem lại độc lập tự do, cơm no áo ấm và hạnh phúc cho nhân dân Việt Nam.
Nhà thơ Chế Lan Viên trong bài thơ Người đi tìm hình của nước (in trong tập Ánh sáng và phù sa, 1960) đã tạo dựng bằng ngôn ngữ thơ hình ảnh tráng lệ về Lãnh tụ - Đảng - Đất nước. Đó là ba phạm trù cố kết trong một hình tượng thơ vừa có sức khái quát cao về tư tưởng vừa có sức biểu cảm lớn, tạo nên những liên tưởng sâu xa. Bài thơ vì thế có dư âm và dư vị dài lâu trong tâm trí độc giả. Mở đầu bài thơ là hình ảnh về một cuộc ra đi, giã từ quê hương:
“Đất nước đẹp vô cùng. Nhưng Bác phải ra đi
Cho tôi làm sóng dưới thân tàu đưa tiễn Bác
Khi bờ bãi dần lui, làng xóm khuất
Bốn phía nhìn không một bóng hàng tre”
Nhà thơ nắm bắt tinh tế cái tâm trạng của người ra đi khi đêm đầu tiên xa nước:
“Đêm xa nước đầu tiên ai nỡ ngủ
Sóng vỗ dưới thân tài đâu phải sóng quê hương
Trời từ đây chẳng xanh màu xứ sở
Xa nước rồi, càng hiểu nước đau thương”
Cuộc hành trình qua năm châu bốn biển của Nguyễn Ái Quốc cuối cùng để tìm đến Lenin như là tìm đến con đường duy nhất đúng để cứu nước:
“Luận cương đến Bác Hồ. Và người đã khóc
Lệ Bác Hồ rơi trên chữ Lenin
Bốn bức tường im nghe Bác lật từng trang sách gấp
Tưởng bên ngoài, đất nước đợi mong tin
Bác reo lên một mình như nói cùng dân tộc
“Cơm áo là đây! Hạnh phúc đây rồi!”
Hình của Đảng lồng trong hình của nước
Phút khóc đầu tiên là phút Bác Hồ cười”
Khi Người đặt chân lên đất nước Liên Xô vĩ đại, năm 1924, thì lãnh tụ Lenin vừa tạ thế. Nhưng tư tưởng của Lenin đã như vầng dương chiếu sáng:
“Luận cương của Lenin theo người về quê Việt
Biên giới còn xa nhưng Bác thấy đã đến rồi
Kìa, bóng Bác đang hôn lên hòn đất
Lắng nghe trong màu hồng hình đất nước phôi thai”
Trong lễ kỉ niệm 30 năm ngày thành lập Đảng (1960), Hồ Chủ tịch đã đọc những vần thơ ấm áp tình đồng chí, đồng bào:
“Đảng ta vĩ đại như biển rộng, như núi cao
Ba mươi năm phấn đấu và thắng lợi biết bao nhiêu tình
Đảng ta là đạo đức, là văn minh
Là thống nhất, độc lập, là hòa bình, ấm no
Công ơn Đảng thật là to
Ba mươi năm lịch sử Đảng là cả một pho lịch sử bằng vàng”
Đảng Cộng sản Việt Nam đã trải qua một chặng đường lịch sử 85 năm đầy phấn đấu và hi sinh gian khổ, nhưng cũng đầy thắng lợi vinh quang và hiển hách. Ca ngợi Đảng quang vinh là ca ngợi lãnh tụ thiên tài Hồ Chí Minh, cũng là ca ngợi dân tộc anh hùng và nhân dân vĩ đại.

Hải Trang

 

Thống kê

  • bài viết
  • bình luận
  • online

Rank Blog

Lượt xem

Chia sẻ