19-08-2014

BẠO LOẠN SẮC TỘC LÀ NHÂN QUYỀN VÀ DÂN CHỦ Ở MỸ?



Một nước tự do, nhân quyền và dân chủ được cho là vào bậc nhất trên thế giới – Mỹ và đi đến đâu Mỹ cũng kiếm cớ và tự cho phép mình được soi vào cái gọi là dân chủ, nhân quyền của các nước khác trên thế giới. Không những thế Mỹ sẵn sàng bảo kê cho các thế lực phản động để lật đổ chế độ chính trị ở các quốc gia đó bằng chiến tranh, bạo loạn, cách mạng màu… 

Vậy mà ở Mỹ khi một thiếu niên da đen tên là Michael Brown, 18 tuổi đã quỳ gối, cúi đầu chịu đầu hàng thì cảnh sát Mỹ vẫn cho anh ta 6 phát đạn vào người trong đó có 2 phát vào đầu. Sự thật đã là như vậy nhưng chính quyền Obama chưa hề lên tiếng xin lỗi người nhà nạn nhân và truy cứu trách nhiệm của những người liên quan. Phải chăng người da đen không được công nhận là 1 công dân ở Mỹ hay người da đen bị tước đi 1 số quyền con người, quyền được sống ở Mỹ? Sự phân biệt chủng tộc diễn ra hàng ngày, hàng giờ ở Mỹ đến khi những người da đen không chịu được nữa họ đứng lên biểu tình, đòi bình đẳng, đòi nhân quyền vào ngày 18/8/2014 thì Thống đốc bang Missouri Jay Nixon lập tức cho triển khai lực lượng Vệ binh Quốc gia đến Ferguson, nhằm dập tắt đàn áp các cuộc biểu tình đã biến thành bạo loạn ở một đất nước dân chủ nhất này.
2014-08-18T235458Z-1114749479-6369-2783-
Vệ binh Quốc gia Mỹ có mặt tại Ferguson hôm 18/8
Vậy người đứng đầu chính quyền Mỹ nói gì? 

"Tôi hiểu sự giận dữ và phẫn nộ bùng nổ sau cái chết của Michael Brown, nhưng thể hiện cơn tức giận bằng việc cướp bóc hoặc mang súng, và thậm chí là tấn công cảnh sát chỉ càng làm gia tăng căng thẳng và kích động hỗn loạn. Nó làm suy yếu chứ không thúc đẩy công lý", Reuters dẫn lời phát biểu trong buổi họp báo của ông Obama. 

Đấy Tổng thống Mỹ nói vậy đấy trong khi ông ta cũng là một người da màu, vậy công lý đâu? Liệu nó có tồn tại không? Nó chỉ là nói mà thôi, còn làm thì còn phải tính. Nhưng khi các nước khác có những vụ việc tương tự thì Mỹ lên tiếng chỉ trích, can thiệp bằng ngoại giao, kinh tế hay thậm chí lấy cớ can thiệp bằng quân sự.
Ferguson-7690-1408411627.jpg
Tình cảnh hỗn loạn tại Ferguson, Missouri
Một việc nhỏ vậy thôi, nhưng nó có châm ngòi cho những bất công và vô nhân đạo đã được tích tụ bấy lâu nay và sẽ biến thành làn sóng có thể nhấn chìm nước Mỹ trong biển lửa và máu.

Vậy các tổ chức nhân quyền đâu, sao không lên tiếng, có những hành động bảo vệ những người dân vô tội này và tại sao chưa thấy một con rận chủ nào lên tiếng để bảo vệ cái nhân quyền, dân chủ đang bị xâm hại nghiêm trọng ở Mỹ đi. Nếu vụ này xảy ra ở Việt Nam chắc hẳn nó chẳng khác nào một món mồi ngon để các vị dân chủ rởm bâu vào cắn xé không thương tiếc

Biểu tình, bạo loạn và đàn áp thẳng tay là cách làm của Mỹ đấy.
                                                         SÓNG BIỂN

18-08-2014

LẠI MỘT HÀNH ĐỘNG KÍCH ĐỘNG THÙ HẰN DÂN TỘC



Chiều 08/8, Người phát ngôn Tòa thị chính Phnom Penh, Campuchia, ông Long Dichman cho biết, tại cuộc họp giữa nhà chức trách thành phố Phnom Penh với đại diện Hội Khmer Kampuchea Krom (KKK) và Liên đoàn thanh niên Khmer vì dân chủ (LKYD) ngày 08/8, Tòa thị chính Phnom Penh đã đồng ý cho phép KKK và LKYD tổ chức biểu tình đòi Người phát ngôn Đại sứ quán Việt Nam phải xin lỗi vì đã tuyên bố Nam Bộ Việt Nam thuộc về Việt Nam từ thời xa xưa. Trong hai ngày 11 và 12/8, có tổng cộng khoảng 600 người Campuchia đã tổ chức biểu tình và có hành động đốt Quốc kỳ Việt Nam trước Đại sứ quán Việt Nam tại Phnom Pênh.

Đây tiếp tục là chiêu bài của những phần tử cực đoan, quá khích thuộc KKK, thể hiện sự thiếu hiểu biết, hòng bôi nhọ hình ảnh Việt Nam, xuyên tạc mối quan hệ giữa Việt Nam và Campuchia, phá hoại tình đoàn kết, gắn bó giữa nhân dân 2 nước, đi ngược lại với xu thế phát triển hữu nghị của 2 dân tộc.

Trong quá khứ, KKK đã nhiều lần xuyên tạc chính sách của Nhà nước Việt Nam và tình hình thực tế của Việt Nam. Mục tiêu của KKK trước sau cũng chỉ nhằm kích động ly khai, chia rẽ giữa các dân tộc, tôn giáo và phá hoại trật tự xã hội ở Việt Nam. Hành động của KKK vi phạm các nguyên tắc cơ bản của Hiến chương Liên Hợp quốc, trong đó có nguyên tắc tôn trọng sự toàn vẹn lãnh thổ, độc lập chính trị của quốc gia. Những hành động đó, sẽ không bao giờ được cộng đồng quốc tế chấp nhận. Còn nhớ, hồi tháng 7/2012, KKK khi đó còn mang tên Liên đoàn Khmer Campuchia Krom đã có đơn xin hưởng quy chế tư vấn với Hội đồng Kinh tế Xã hội của Liên hợp quốc (ECOSOC). Tuy nhiên, cuối cùng ECOSOC đã thông qua bằng bỏ phiếu dưới đề mục “Các tổ chức phi chính phủ” dự thảo quyết định do Việt Nam đệ trình về việc bác đơn của tổ chức Liên đoàn Khmer Campuchia Krom xin hưởng quy chế tư vấn với ECOSOC. Quyết định của Việt Nam khi đó đã được các nước thuộc Hiệp hội các quốc gia Đông Nam Á (ASEAN) đồng bảo trợ.

Thủ tướng Việt Nam Nguyễn Tấn Dũng và Thủ tướng Campuchia Hun Xen


Vừa qua, giới chức Campuchia và Chính quyền thành phố Phnom Pênh cũng đã lên tiếng về vụ việc này. Quốc Vụ Khanh Bộ Ngoại giao và Hợp tác Quốc tế Campuchia, ông Long Visalo cho rằng cuộc biểu tình hôm 11 và 12/8 là trái phép. Phó Đô trưởng Phnom Pênh, ông Khuong Sreng cho biết, Chính quyền Phnom Pênh cho phép KKK được tiến hành biểu tình ở Quảng trường Dân chủ nhưng không được diễu hành. Tuy nhiên, trong các ngày 11 và 12/8, các nhóm biểu tình đã không tôn trọng hướng dẫn của Chính quyền Phnom Pênh. Người phát ngôn Tòa thị chính Phnom Pênh nói rằng những kẻ đốt cờ sẽ bị trừng trị. 

Rõ ràng là những luận điệu vu cáo, bôi nhọ của KKK cũng không thể thay đổi được sự thật lịch sử. Tình hữu nghị tốt đẹp giữa Việt Nam và Campuchia không bị ảnh hưởng bởi những luận điệu miệt thị, bài xích, vu cáo Việt Nam của KKK hay của một số tổ chức đối lập Campuchia. Nhân dân Campuchia luôn khắc ghi những tình cảm của nhân dân Việt Nam trong những giờ phút đau thương nhất, giống như tờ Bruchichun (Campuchia) đã viết: “Trên thế giới này có không biết bao nhiêu kẻ mạnh, kẻ giàu nhưng chỉ có người bạn láng giềng nghèo Việt Nam tới cứu sống dân tộc ta mà thôi”.

                                                               HƯƠNG TIẾN

17-08-2014

TƯỚNG VỊNH : " KHÔNG THỂ CÓ HÒA BÌNH BẰNG SỰ ÁP ĐẶT"



“Việt Nam sẽ không bao giờ chấp nhận hòa bình thỏa hiệp, mọi quốc gia dùng sức mạnh quân sự cưỡng chiếm đều sẽ phải trả giá", Thượng tướng Nguyễn Chí Vịnh, Thứ trưởng Quốc phòng trả lời VnExpress bên lề Hội nghị Đối ngoại đa phương.

- Đối ngoại đa phương có những tác động như thế nào đối với lĩnh vực an ninh Quốc phòng thưa ông?

- Đây là lần đầu tiên chúng ta tổ chức hội nghị về việc Việt Nam tham gia vào các cấu trúc hợp tác đa phương của khu vực và thế giới, do Bộ Ngoại giao chủ trì. Nhiều học giả, chính khách nổi tiếng thế giới được mời tham dự cho thấy độ mở trong chính sách đối ngoại của Việt Nam: Chúng ta công khai minh bạch, hoạch định chính sách có sự tham gia của cộng đồng quốc tế. Về mặt quốc phòng, tác dụng của diễn đàn đa phương là phòng ngừa xung đột, chiến tranh.

Trước hội nghị này, chúng ta đã tham gia nhiều diễn đàn quốc tế. Thực tế cho thấy, tiếng nói của chúng ta có giá trị vì Việt Nam không chỉ quan tâm đến lợi ích quốc gia mình mà còn gắn với lợi ích quốc gia khác của khu vực và thế giới.

Sự kiện Biển Đông vừa qua là một ví dụ: những quan điểm của Việt Nam đưa ra tại các diễn đàn được hầu hết các nước ủng hộ. Không ai phản đối vì chúng ta cho cả thế giới thấy chính nghĩa của chúng ta gắn với lợi ích chung của cả khu vực trên cơ sở luật pháp mà quốc tế đã thừa nhận.
Thượng tướng Nguyễn Chí Vịnh: "Những quốc gia dùng sức mạnh áp đặt lên nước khác, sẽ phải trả giá". Ảnh: Hoàng Thùy.

- Ông có phát biểu “Một quốc gia tự khu biệt, tự áp đặt ý chí của mình lên các vấn đề chung của thế giới thì thế giới sẽ hỗn loạn”, nhưng thực tế, sự hỗn loạn vẫn đang diễn ra, ông phân tích thế nào về thực tế này?

- Trong thế giới phẳng, lợi ích của mỗi quốc gia còn phụ thuộc vào sự phát triển chung của cộng đồng. Nếu một quốc gia tự áp đặt lên chính quốc gia mình và các quốc gia khác vì những lợi ích cục bộ thì sớm hay muộn họ sẽ phải trả giá và chuốc lấy thất bại.

Nhiều người cho rằng, quy luật chung hiện nay là lớn thắng bé, nhưng tôi cho rằng quy luật phát triển này sẽ không đạt được nền hoà bình bền vững cho đất nước. Một quốc gia có thể dùng sức mạnh cưỡng chiếm lợi ích của một quốc gia khác, nhưng nó sẽ mãi trở thành vấn đề nhức nhối mà họ sẽ phải đối mặt giải quyết. Không thể có hòa bình, ổn định và phát triển dựa trên sự áp đặt, cưỡng chiếm.

Nhìn lại lịch sử của chính Việt Nam sẽ thấy, mọi cuộc chiến tranh gây ra ở đất nước chúng ta đều bị bên ngoài áp đặt. Tuy nhiên chúng ta đều thắng. Thắng không phải vì chúng ta mạnh hơn, không chỉ vì nhân dân ta đoàn kết, mà còn bởi thế giới và chính đối thủ của chúng ta nhận ra đó là cuộc chiến tranh phi nghĩa.

- Trong mối quan hệ đa phương, lợi ích các nước rất khác nhau thậm chí mâu thuẫn. Việt Nam sẽ đối mặt với những thách thức nào trong việc bảo vệ chủ quyền, đặc biệt là khi ở nhiều quan hệ đa phương, Việt Nam rơi vào thế là tiếng nói của một nước nhỏ?

- Trong quan hệ quốc tế nói chung, việc cọ xát lợi ích dẫn đến mâu thuẫn là điều hoàn toàn dễ hiểu. Nhưng giữa các quốc gia chắc chắn sẽ có nhiều điểm đồng, lợi ích chung có thể khai thác. Quan hệ đa phương chính là để tìm ra những điểm đồng để hợp tác, đưa những cái khác biệt ra giải quyết. Tìm điểm đồng sẽ làm giảm bất đồng, xung đột. Sau đó xác định được luật chơi, thống nhất những nguyên tắc cơ bản mà các bên phải thực hiện.

Trong hội nghị diễn đàn đa phương vừa qua, Thủ tướng đã nhấn mạnh, chúng ta sẽ chuyển từ tích cực tham gia sang chủ động đóng góp vào việc xây dựng luật chơi. Điều này là hợp xu thế. Những định chế chung sẽ giúp các nước tránh xung đột và leo thang căng thẳng.

Đứng trước những thách thức, chúng ta công khai những hành xử đúng đắn của mình. Tôi muốn nhấn mạnh rằng, hành xử đúng đắn không phải chỉ nêu vấn đề chủ quyền của quốc gia mình mà còn là lợi ích của các nước khác, trong đó đặc biệt là an ninh của khu vực và thế giới. Ví dụ, Biển Đông không phải là của riêng một quốc gia nào, nếu nó bị độc chiếm bởi sức mạnh bất chấp luật pháp quốc tế thì các nước có an toàn không, hàng hải thế giới có được đảm bảo thông suốt, luật pháp quốc tế có còn được tôn trọng và thực hiện nữa hay không? Đó chính là vấn đề của cộng đồng quốc tế, không riêng Việt Nam.

Bài học lớn nhất trong kế sách bảo vệ Tổ quốc là cuộc chiến chỉ giành thắng lợi khi nó bảo vệ chính nghĩa. Chúng ta phải để thế giới nhận thức đầy đủ bài học này, ngăn chặn được những hành động thiếu kiềm chế của những quốc gia có ý định sử dụng vũ lực với Việt Nam. Chính sách trong quốc phòng Việt Nam là hoà bình và tự vệ. Nhưng hoà bình không phải là cầu hoà. Việt Nam sẽ không bao giờ chấp nhận một thứ hòa bình thỏa hiệp và áp đặt.
Tướng Vịnh:"Đây là lúc cần tổ chức, đánh giá lại các lĩnh vực quan hệ song phương".Ảnh: Hoàng Thùy.

- Trong quan hệ đa phương, một Hợp tác quân sự giữa các nước có chung mối quan ngại sẽ có những giá trị nào với Việt Nam trong bối cảnh hiện nay, thưa ông?

- Trong quan hệ đối ngoại nói chung trong đó có đa phương, Việt Nam không nhắm đến một nước nào cùng mình bảo vệ chủ quyền. Chúng ta cần sự đồng thuận của các quốc gia có chung lợi ích, cùng bị ảnh hưởng nếu chủ quyền của Việt Nam bị đe doạ.

Việc tham gia một liên minh với một nhóm nước nào đó cũng có nghĩa là tự khu biệt lợi ích trong một khuôn khổ cục bộ. Thế mạnh lớn nhất của chúng ta chính là lòng dân, là độc lập, tự chủ và quan hệ quốc tế rộng rãi theo phương châm đa phương hóa, đa dạng hóa.

- Mọi sự phát triển đều cần dựa trên lòng tin, vậy mối quan hệ Việt Nam – Trung Quốc có thể được cải thiện như thế nào sau giai đoạn vừa qua?

- Tuy quan hệ song phương giữa Việt Nam - Trung Quốc có một số khác biệt, mâu thuẫn cần giải quyết, nhưng bên cạnh đó Việt Nam và Trung Quốc có nhiều lợi ích rất to lớn có thể dung hoà. Đây là lúc cần tổ chức, đánh giá lại các lĩnh vực quan hệ song phương.

Trung Quốc đưa ra ý kiến: gác tranh chấp để cùng phát triển. Chúng ta chỉ có thể chấp nhận điều này khi cùng thống nhất xác định tranh chấp ở đâu, theo đúng luật pháp quốc tế, không được đơn phương, đặc biệt là không được dùng vũ lực, hoặc vũ lực trá hình.

Lòng tin chiến lược được phát triển trên cơ sở những lợi ích chiến lược. Lợi ích chiến lược càng nhiều thì lòng tin càng có cơ sở. Đúng là có nhiều khó khăn, nhưng tôi thấy có cơ sở để Việt Nam - Trung Quốc đạt được sự hài hòa lợi ích để cùng phát triển.

Nhưng hãy chọn cái "gió không cuốn đi được" để đặt niềm tin.
Nguồn: Vnexpess.net

BIẾN TỌA ĐÀM “THOÁT TRUNG VỀ VĂN HÓA” THÀNH “THOÁT TRUNG VỀ CHÍNH TRỊ”

Những kẻ mang danh “nhân sĩ, trí thức” vừa tổ chức hội thảo "Thoát Trung về văn hóa" với GS Chu Hảo đóng vai chủ lễ tại hội trường tầng 4, tòa nhà Liên hiệp các hội Khoa học kĩ thuật Việt Nam, 53 Nguyễn Du, Hà Nội với sự tham gia của gần 50 người. Đó là những gương mặt từng hiện diện tạo nên bộ mặt từ biểu tình bờ hồ, café nhân quyền cho đến những bang hội được khoác áo "dân sự" như "Diễn đàn xã hội dân sự", "Văn đoàn độc lập", "Mạng lưới blogger Việt Nam".

Chu Hảo cũng vẫn còn đủ tỉnh táo đề phòng trường hợp bị Quang A "cướp diễn đàn" như thường thấy nên đã nhanh tay ra đòn bằng việc nhấn mạnh: "Hội thảo Thoát Trung về văn hóa là bàn cách bài trừ những ảnh hưởng tiêu cực từ văn hóa Trung Quốc chứ không phải kích động tư tưởng bài Trung hay chính quyền…"

Buổi hội thảo quy tụ nhiều thành phần mà ai cũng rõ thuộc các nhóm XHDS nhưng chưa một lần đăng kí và được phép, và oái oăm thay nó lại được tổ chức ngay trong trụ sở của Liên hiệp các hội Khoa học kĩ thuật Việt Nam, một cơ quan trực thuộc Ủy ban Mặt trận Tổ quốc Việt Nam, dưới khẩu hiệu "Đảng cộng sản Việt Nam quanh vinh muôn năm" và tất nhiên, bên cạnh đó là tượng cụ Hồ, Các Mác, Lê Nin cùng Quốc kỳ và Đảng kỳ. 



Hài!

Và chủ đề "Thoát Trung về văn hóa" đã ngay lập tức chuyển thành "Thoát Trung về chính trị". Ngay sau khi Chu Hảo mở đầu là Hoàng Hưng đã lập tức chiếm lĩnh diễn đàn, và nhấn mạnh đến bài viết của Phạm Thành, rằng: “Văn hóa Việt đồng nghĩa với văn hóa Trung Hoa, thoát văn hóa Trung đồng nghĩa với hủy văn hóa Việt” “Vấn đề cấp thiết hiện nay là thoát Trung về chính trị chứ không phải về văn hóa”

Cái sự lạc đề ấy chính là điểm khơi mào cho các bài phát biểu của Quách Hạo Nhiên, Phùng Hoài Ngọc, Nguyễn Khắc Mai, Nguyễn Ngọc Lanh với sự tung hứng của Hoàng Hưng. 

Điểm chung nhất, hội thảo đã không còn bàn đến văn hóa, nói đúng hơn, văn hóa chỉ là cái cớ để hô hào "thoát chính trị" với các luận điểm kiểu: "Thoát Trung là thoát chủ nghĩa Mác - Lênin. “Cách quyết định nhất chính là vòng kim cô mang tên chủ nghĩa Mác - Lênin, từ đây đẻ ra cái gọi là ý nguyện cộng sản mà lãnh đạo chính quyền Việt Nam mê muội không chịu từ bỏ nên là bị Trung Quốc lợi dụng”; “Thoát Trung cần bắt đầu từ việc đổi tên Đảng”, “tôi đề nghị Đảng cộng sản Việt Nam thoát khỏi cảnh danh xưng “cộng sản” để khỏi trùng hợp với cái tên Đảng cộng sản Trung Quốc”, “Thực chất hơn nữa thì rút lại chính là thoát khỏi ý thức hệ độc tài toàn trị.”; hay "Sự giả dối gần nửa thế kỷ trên cả nước đã phá hủy rất căn bản nền đạo đức xã hội của người Việt mà tôi coi đó là một tội ác lớn nhất của chủ nghĩa Stalin và chủ nghĩa Mao đối với dân tộc ta". 

Cực đoan hơn nữa, Nguyễn Ngọc Lanh tuyên bố như đúng rồi: "Truyền thống đền ơn đáp nghĩa là nguyên nhân cản trở tất cả sự phát triển của Việt Nam. Thoát văn hóa Trung để đi đến văn hóa nào? Thứ nhất khôi phục truyền thống văn hóa Việt đã bị xóa bỏ hoặc xói mòn bởi bọn xâm lược Trung Hoa và sự tiếp nhận mù quáng của giới lãnh đạo Việt Nam"

Hoá ra, tầm hiểu biết của các trí thức đểu trong hội thảo này là như vậy đó!

Ngẫm đi, động não đi! Việt Nam - Trung Quốc cũng như với các quốc gia khác có hiệp ước quân sự nào không nhỉ? Lãnh thổ Việt Nam có căn cứ quân sự nào của Trung Quốc hay thằng nào không? Từng người dân và hơn 3 triệu Đảng viên cộng sản Việt Nam có ai phụ thuộc Trung Quốc cái gì không mà phải "thoát"?

Hãy nhìn các đồng minh của Mỹ phải cắn răng thế nào mỗi khi Mỹ choảng nhau để kiếm tiền nuôi mấy thằng tài phiệt Do Thái: Chúng có nghĩa vụ và buộc phải ủng hộ tất tần tật từ mồm, lá phiếu cho tới cả máu xương. Mối quan hệ Việt - Trung khác biệt hoàn toàn mối quan hệ của các nước Philippin, Hàn Quốc, Nhật Bản, Tây Âu đối với Mỹ. 

Và ta có phải như chúng nó mang quân ném vào cối xay thịt Iraq, Afganistan để làm hài lòng đại ca Mỹ và đồng minh không? Đám trí thức cặn bã kia mù hay sao mà không nhận ra?

Rõ chỉ là giọng điệu của những kẻ có tư duy nô lệ nhược tiểu và cơ hội, một biểu hiện bầy đàn của đám ăn theo nói leo.

Hải Trang

16-08-2014

CHÍ NHÂN, ĐẠI NGHĨA CỦA DÂN TỘC

"Đem đại nghĩa thắng hung tàn, lấy chí nhân để thay cường bạo" đây là câu nói nổi tiếng của Nguyễn Trãi danh nhân văn hóa thế giới "thế kỷ 15", với tư thế của người chiến thắng đã thay mặt vua Lê Lợi để bố cáo với bàn dân thiên hạ, đưa ra tuyên ngôn về nghệ thuật đối nhân, xử thế của người Việt Nam. Và suốt chiều dài lịch sử dựng nước và giữ nước cha ông ta đời này qua đời khác đã lấy đây là kim chỉ nam cho văn hóa độc đáo này, thường xuyên vun đắp, thu hút những tinh hoa văn hóa của nhân loại về mình để qua thời gian hình thành nên nền văn hóa "độc đáo" "nền văn hóa tiên tiến nhưng đậm đà bản sắc dân tộc" mà Nghị quyết TW 5 (Khóa VIII) đã đúc kết đánh giá. 


Chúng ta đều biết số phận lịch sử đã đặt nước ta ở vị thế địa chính trị đặc biệt là nằm cạnh một nước láng giềng to lớn đầy tham vọng bậc nhất thế giới, luôn có tư tưởng bành chướng, ăn hiếp nước nhỏ nên đã hình thành cho dân tộc ta cái tinh túy, độc đáo của văn hóa đó, cùng với truyền thống yêu nước của toàn dân vì thế mà chúng ta đã tìm tạo nên sự cố kết của cả dân tộc, là sức mạnh riêng có của dân tộc ta, đê rồi từ đó biến nó thành "sức mạnh mềm" "biên giới mềm" để góp phần vào đánh bại những trận chiến của lũ giặc phương Bắc và các đế quốc, thực dân sừng sỏ nhất thế giới giữ vững độc lập chủ quyền của đất nước, trong khi chúng ta chỉ (là một nước nhỏ) nghèo, lạc hậu do hậu quả của các cuộc chiến tranh triền miên để lại. 


Cũng từ cái tinh túy độc đáo ấy mà dân tộc chúng ta không hèn nhát, biết người biết ta, biết xử thế ở mọi tình huống khó khăn nhất, chúng ta biết tự chủ, biết kìm nén, biết vận dụng thời cơ cho vận hội của dân tộc, đây là một đức tính riêng có của dân tộc ta mà ít có dân tộc khác có được. 

Cái đại nghĩa hôm nay là, chúng ta luôn quang minh chính đại. Chủ quyền đất nước là thiêng liêng đối với tất cả các dân tộc trên thế giới, kẻ thù luôn đe dọa dùng vũ lực để đưa chúng ta vào bẫy của cuộc chiến tương tàn hòng nhằm cơ hội xâm lấn chủ quyền của dân tộc, cái đại nghĩa là chúng ta không dựa (nhờ cậy) vào bất cứ nước này để chống lại một nước khác. Tự đi bằng đôi chân của mình mà chính nghĩa là sự đoàn kết toàn dân tộc, sự ủng hộ trong sáng của quốc tế để bảo vệ độc lập chủ quyền và hiện đang có những bước đi rất thành công. 

Lấy chí nhân để thay cường bạo là, những đức tính, ứng xử mềm dẻo, khéo léo bằng những lý lẽ sắc bén, hành động khôn khéo để chúng ta làm cho kẻ thù phải vào thế bị động, khó xử. Vì thế mà dù yếu chúng ta vẫn chống được mạnh, dù ít vẫn địch được nhiều, thậm chí “chẳng đánh mà người chịu khuất” bởi vì ông cha ta biết phát huy vũ khí lợi hại “mưu phạt tâm công”: đánh vào lòng người. Và khi kẻ thù đã chấp nhận thất bại thì sẵn sàng “mở đường hiếu sinh”. Chí nhân là thế. Đại nghĩa là thế. Văn hóa độc đáo của dân tộc ta là thế!

Hải Trang

15-08-2014

IRAQ, 11 NĂM SAU CUỘC CHIẾN CHỐNG KHỦNG BỐ CỦA MỸ


Những ngày gần đây, dư luận thế giới lại hướng sự chú ý đến Iraq. Quốc gia này tiếp tục chìm trong khói lửa chiến tranh, xung đột sắc tộc. Lợi dụng mâu thuẫn giữa chính quyền với cộng đồng người Sunni thiểu số, lực lượng phiến quân Nhà nước Hồi giáo (IS) đã chiếm được Mosul, thành phố lớn thứ hai ở Iraq. ISIS sau đó tấn công Tikrit và kiểm soát toàn thành phố cùng các thị trấn lân cận. Tổ chức phiến quân Hồi giáo đang tiến về Baghdad với lời đe dọa quét sạch cả thủ đô. Miền bắc Iraq thực sự đang xảy ra thảm họa nhân đạo. Phiến quân IS đã giết hại hàng trăm người, buộc nửa triệu người phải sơ tán. Không lực Hoa Kỳ đã phải tiến hành không kích lực lượng phiến quân IS nhằm ngăn chặn làn sóng Hồi giáo cực đoan lan rộng. Đây là hành động quân sự đầu tiên của Mỹ tại Iraq kể từ khi Washington tuyên bố rút quân khỏi đây vào năm 2011.
Iraq chìm trong đổ nát và hoang tàn

Từng giành chiến thắng trong cuộc đua vào Nhà Trắng nhờ cam kết rút quân khỏi Iraq, giờ đây Tổng thống Obama đã trở thành vị Tổng thống Mỹ thứ 4 ra lệnh không kích quốc gia Trung Đông này. Chúng ta hẳn còn nhớ, năm 2003, Mỹ phát động cuộc chiến mà họ gọi là chống khủng bố ở Iraq, lật đổ chính quyền Saddam Hussein, dựng lên một chế độ dân chủ. Đến năm 2011, ông Obama đã thực hiện cam kết tranh cử của mình khi rút quân chiến đấu ra khỏi Iraq, chuyển giao nhiệm vụ đảm bảo an ninh cho lực lượng nước này. 

Và cho đến hôm nay, 11 năm đã trôi qua, di sản của cuộc chiến chống khủng bố mà Mỹ phát động vẫn là một nước Iraq hỗn loạn, đầy bất ổn, chìm trong bạo lực phe phái. Các cuộc tấn công liều chết liên tục diễn ra; hàng trăm ngàn người Iraq đã chết kể từ năm 2003 đến nay; gần 2.7 triệu người Iraq bị buộc phải bỏ nhà vì bạo lực và rối loạn – nửa số đó tỵ nạn bên ngoài Iraq, trong khi số còn lại vẫn ở trong nước Các nhà lãnh đạo của đất nước này đã thất bại trong nỗ lực tái thiết đất nước và hàn gắn xã hội. Khi phiến quân IS chiếm Mosul, người ta dự đoán lực lượng phiến quân chỉ có vài ngàn người, còn quân đội Iraq có đến 350.000 lính. Tiềm lực tài chính của IS so với một đất nước giàu dầu lửa nhất nhì như Iraq thì vẫn chưa thấm vào đâu. Vậy mà quân đội Iraq vẫn thất bại nhanh chóng ở Mosul, thể hiện một sự yếu kém, bạc nhược trong suốt từ đầu cuộc xung đột. Điều đó cho thấy một chính quyền Iraq yếu kém, phụ thuộc vào bên ngoài. 

Lúc này, mọi chỉ trích nhằm cả vào ông Nouri al-Malikhi, người giữ chức Thủ tướng Iraq 8 năm qua. Tuy nhiên, ông Nouri al-Malikhi cũng chỉ là một trong những chính trị gia Iraq chịu ảnh hưởng nặng nề từ các phe phái cũng như các toan tính từ bên ngoài. Chính phủ Iraq phải kêu gọi sự giúp đỡ của Mỹ để ngăn chặn lực lượng IS. Và như vậy, chiến dịch không kích của Mỹ vào lực lượng IS cũng phần nào bộc lộ sự thất bại trong nỗ lực tái thiết Iraq kể từ khi cuộc chiến chống khủng bố do Mỹ phát động nhằm vào quốc gia Trung Đông này diễn ra. 

Trải qua 11 năm với bao nhiêu tiền của, nước Mỹ đã không thể xây dựng một Iraq dân chủ thì lần này, liệu chính quyền Tổng thống Obama có thể chấm dứt tình trạng bạo lực hiện nay được không? Đến bao giờ cuộc chiến chống khủng bố do Mỹ khởi xướng ở quốc gia này mới có thể chấm dứt?
                                                                  BỐN MÙA

SỰ TRỞ LẠI CỦA PÔN PỐT

Không phải là Pôn Pốt đã chết đi sống lại nhưng nguy hiểm hơn là sự bài trừ, kích động thù oán dân tộc trong một bộ phận cực đoạn của người Campuchia đang nhằm vào Việt Nam trong thời gian gần qua đã trở lại, điều mà chúng ta đã tưởng nó biến mất khi triều đại dã man của Pôn Pốt bị xóa sổ.

Một số phần tử xấu kích động một số phần tử cực đoan Khmer đã đốt quốc kỳ của Việt Nam tại PhnomPenh, Campuchia

Trong những năm gần đây không ít sự việc những người Campuchia gốc Việt và cả người Campuchia chính gốc nhưng bị nhầm lẫn là người Việt trở thành mục tiêu thanh toán của những kẻ cực đoan người Campuchia, có người chết, có người bị thương nặng, bản thân chính phủ Campuchia cũng cảm thấy lo lắng khi họ vẫn chưa kiểm soát được sự kỳ thị đối với người Việt Nam của những kẻ cực đoan này. Và nay khi Đại sứ quán Việt Nam ở Campuchia cũng trở thành mục tiêu, không ít người Việt Nam băn khoăn tự hỏi có khi nào sự bài trừ sắc tộc, dân tộc đang diễn ra ở Iraq, Ukraine đã lan đến Campuchia?

Về bản chất, người Campuchia chẳng có thù oán gì với người Việt Nam, cả hai dân tộc đã cố gắng chung sống hòa bình với nhau kể từ năm 1978 đến giờ, chúng ta cũng đã giúp đỡ Campuchia rất nhiều. 

Tuy nhiên, không thể tránh được những kẻ cực đoan luôn muốn làm rạn nứt mối quan hệ tốt đẹp giữa hai nước như Sam Raisy. Chính vì vậy người dân Việt Nam cần luôn cảnh giác, không nên vì thấy một bộ phận những người Campuchia như vậy mà quay sang chỉ trích cả đất nước của họ, con người họ hay có những hành động sai trái tương tự vì như vậy chỉ càng làm những "đệ tử" của Pôn Pốt có cơ hội để chống lại nước ta hơn.

Victor Charlie - CT03

14-08-2014

SẢN PHẨM CỦA CÁI LƯỠI DỐI TRÁ

Mặc cho cộng đồng thế giới phản đối về những công bố liên quan đến đường lưỡi bò, Trung Quốc vẫn liên tục xuất bản từ bản đồ đến sách vở nói về cái lưỡi bò mà họ tưởng tượng ra. 




Mới đây, Trung Quốc phát hành cuốn sách về chủ quyền đường lưỡi bò 9 đoạn trên Biển Đông. Cuốn sách có tên “Về lịch sử, địa vị và tác dụng của đường 9 đoạn ở Biển Đông”. Sách do Thẩm phán Toà án luật biển quốc tế, Giám đốc Sở nghiên cứu và phát triển biển thuộc Cục Hải dương Quốc gia Trung Quốc Cao Chi Quốc và Thành viên hiệp hội luật pháp Quốc tế, Giáo sư luật Quốc tế thuộc đại học Thanh Hoa Cổ Binh Binh cùng nhau biên soạn.

Các loại giáo sư, thẩm phán, bằng cấp đầy mình, nhưng lại phủ định những chứng cứ khoa học, ra cuốn sách phục vụ mục đích xâm lược của nhà cầm quyền Bắc Kinh.

Tự thân những công bố của Trung Quốc cũng đã nói lên sự lúng túng, mâu thuẫn trong thông tin của họ. Trung Quốc vừa công bố bản đồ dọc với “đường 10 đoạn”, nay lại ra sách được 9 đoạn. Khoa học kiểu gì mà thay đổi xoành xoạch, hôm chín hôm mười, mười rồi lại chín. Trung Quốc cứ xem giới khoa học thế giới như học trò của họ. Cái bệnh kiêu ngạo nước lớn của giới cầm quyền Bắc Kinh ảnh hưởng đến tư duy của giới khoa học cho nên mới cho ra các loại sản phẩm sách vở phi khoa học như cuốn sách trên.

Không chỉ thách thức các nhà nghiên cứu khắp thế giới, các loại sản phẩm công bố đường lưỡi bò của Trung Quốc thách thức cộng đồng quốc tế và các nước trong khu vực. Tại những hội nghị quốc tế vừa qua, các nhà lãnh đạo, học giả của các nước đều lên tiếng phản đối mạnh mẽ về những tuyên bố chủ quyền thiếu căn cứ của Trung Quốc trên biển Đông.

Hay nói một cách hình ảnh hơn như cáo buộc của Ngoại trưởng Philippines Albert Del Rosario hôm 11.8, rằng Trung Quốc “giả mù, giả điếc” về vấn đề biển Đông bất chấp phản ứng của các nước ASEAN.

Họ “giả mù, giả điếc” nhưng thực hiện những âm mưu vô cùng thâm độc. Những cách gặm nhấm biển đảo, ngư trường của họ ai cũng thấy nhưng không dễ chống. Các quốc gia yêu chuộng hòa bình, hướng tới văn minh không bao giờ có những thủ đoạn xấu xa như vậy. Chính vì yêu chuộng hòa bình, Việt Nam và các nước đề cao tinh thần hợp tác, đối thoại, trên cơ sở pháp luật quốc tế. Hòa bình không chỉ cho người dân Việt Nam mà cho chính người dân Trung Quốc.

Có một điều mà Trung Quốc nhầm lẫn rất lớn, đó là họ càng tung ra những chiêu thức, tiểu xảo để tuyên truyền và áp đặt chủ quyền của họ trên biển Đông thì họ càng bị cộng đồng quốc tế cô lập. Hãy nhìn lại những diễn biến ngoại giao và truyền thông thế giới trong suốt mấy tháng qua từ sự kiện giàn khoan Hải Dương 981, sẽ thấy không một ai ủng hộ Trung Quốc trừ chính họ. Ngay cả trong nước Trung Quốc, cũng có nhiều học giả, nhà báo, trí thức phản đối hành động xâm lược của nhà cầm quyền Bắc Kinh.


Thế mới hay, dù Trung Quốc dùng các loại mánh lới như hộ chiếu có hình lưỡi bò, bản đồ hình lưỡi bò, sách hình lưỡi bò thì cũng không ai tin bởi vì tất cả những thứ đó đều là sản phẩm của một “cái lưỡi dối trá”.
Nguồn: Dantri.com.vn

13-08-2014

HẠI 1 LỢI 10 - CHỌN CÁCH NÀO?

UBND TP. Hà Nội vừa đề nghị Quốc hội bổ sung Điều 22 trong Pháp lệnh Phòng, chống mại dâm với nội dung tăng mức xử phạt hành chính đối với người mua dâm, công khai danh tính của người mua dâm đến các đoàn thể, chính quyền địa phương để kiểm điểm, giáo dục.



Tuy nhiên, ngay lập tức việc này đã nhận được sự phản ứng dữ dội từ không ít người dân thuộc đủ mọi tầng lớp với những lí do khác nhau: Hầu hết họ cho rằng vệc công khai danh tính ra như vậy sẽ làm liên lụy lớn đến danh dự gia đình của người phạm tội mua dâm. Còn những người khác cho rằng mại dâm là tất yếu, không thể xóa bỏ, rằng nhiều nước khác còn công khai hợp pháp mại dâm, và không có nước nào đi nêu danh kẻ mua dâm. Họ ngụy biện rằng mại dâm giúp giảm nguy cơ hãm hiếp.




Trên thực tế thì đây là những nhận định sai lầm. Trước hết, ở những nước mà mại dâm hợp pháp (Hà Lan, Đức, New Zealand, Australia...) thì họ đang cực kỳ lao đao bởi tình trạng buôn người, trốn thuế, học sinh phải đi dọn dẹp bao cao su quanh trường học, chi phí khám chữa sức khỏe cho gái mại dâm cao ngất ngưởng vượt quá cả doanh thu có được từ mại dâm. Ở những nước mà bất lực trong việc chống mại dâm như Thái Lan, tỉ lệ bệnh truyền nhiễm cao hơn hẳn các nước xung quanh. Ở bang Nevada của Mỹ, tỉ lệ phụ nữ bị hãm hiếp tại Las Vegas cao nhất trên cả nước Mỹ cũng vì nó là nơi duy nhất hợp pháp mại dâm.

Còn nói đến những liên lụy đối với gia đình người mua dâm khi danh tính của họ bị công bố, đó là điều hiển nhiên. Một hành vi vừa vi phạm pháp luật, vừa vi phạm đạo đức truyền thống tốt đẹp của dân tộc Việt Nam thì không những bị pháp luật trừng phạt, mà xã hội cũng lên án. 

Khi những kẻ thực hiện những hành vi phạm pháp như giết người, cướp của, hãm hiếp, hành hung, tham nhũng, hối lộ... bị phát giác và bị luật pháp trừng phạt, tên của chúng cũng sẽ bị đưa lên báo chí để cả xã hội cùng nhìn vào đó mà lên án và tránh xa, bản thân gia đình của những người đó cũng sẽ bị ảnh hưởng, vậy thì rõ ràng chẳng có lí do nào khiến việc mua dâm lại thoát được cái quy luật tất yếu đó. Nếu những người mua dâm biết nghĩ cho gia đình, họ đã chẳng làm vậy, bởi vì làm vậy thứ nhất là hao hụt tài chính của bản thân và gia đình, làm tan nát hạnh phúc gia đình và dễ làm lây lan bệnh tật nguy hiểm cho chính vợ con họ.

Có cung thì mới có cầu. Nếu chỉ phạt tiền không thôi thì có những kẻ sẵn sàng kiếm cả bạc triệu bằng mọi cách (kể cả phạm pháp) để mua dâm và nộp phạt. Nhưng nếu những kẻ mua dâm một khi đã bị phanh phui toàn bộ cho xã hội nhìn vào thì những kẻ có ý định mua dâm hẳn sẽ phải sợ hãi suy nghĩ lại. Một khi đã không còn ai dám mua dâm nữa thì những kẻ hành nghề mại dâm có đứng công khai ngoài đường cũng không ai dám lại gần, mà chỉ có lực lượng cảnh sát sẽ đến để bắt giữ chúng. Từ đó mại dâm tất sẽ giảm.

Mà ai bảo rằng không có nước nào nêu danh những kẻ mua dâm? Liên Xô trước kia và Thụy Điển ngày nay đều có tỉ lệ mại dâm thấp nhất thế giới vì luật pháp xét xử nghiêm ngặt với sự trừng phạt là nộp tiền, ngồi tù và cả bị bêu rếu danh tính trước xã hội. Nếu Việt Nam mà áp dụng nghiêm túc những cách làm trên thì mại dâm sẽ không còn là vấn đề nhức nhối trong xã hội mà ý thức người dân cũng thay đổi hẳn, dân trí phần nào tăng cao.

Câu hỏi đối với những người phản đối hình phạt trên và những người đòi hợp pháp hóa mại dâm: Các vị nghĩ sao nếu người thân của mình làm cái nghề này hoặc có cái nhà thổ cạnh nhà hoặc trường học con mình? Các vị nghĩ sao nếu chồng con mình cứ dung dăng dung dẻ đi đóng tiền để mua dâm và nộp phạt? Một gia đình chịu điều tiếng còn hơn để cả vạn gia đình tan nát.

Victor Charlie - CT03

12-08-2014

HAI NGƯỜI MUA BÁN TRẺ Ở CHÙA BỒ ĐỀ BỊ KHỞI TỐ



Công an Hà Nội khởi tố Nguyễn Thị Thanh Trang (người quản lý nhà mở ở chùa Bồ Đề) về hành vi mua bán trẻ em khi nhận 35 triệu đồng để giao đứa trẻ 3 tháng tuổi cho người khác nuôi.


muabantre-3320-1407150311-4397-140780376
Trang (phải) và Nguyệt bị khởi tố về tội danh có khung hình phạt cao nhất tới án chung thân.

Phòng Cảnh sát điều tra tội phạm về trật tự xã hội (PC45, Công an TP Hà Nội) cho biết đã khởi tố Nguyễn Thị Thanh Trang và Phạm Thị Nguyệt (người mua trẻ), theo điều 120 Bộ luật hình sự, tội Mua bán, đánh tráo hoặc chiếm đoạt trẻ em. Mức phạt thấp nhất với tội này là 3 năm tù, cao nhất tới chung thân.

Liên quan trách nhiệm về vụ việc này, cơ quan điều tra xác định sư thầyThích Đàm Lan, trụ trì chùa Bồ Đề "cũng nằm trong diện điều tra". Nghi vấn còn nhiều đứa trẻ khác bị "mất tích" đang được làm rõ.

Theo tài liệu điều tra, ngày 25/10/2013, một bé trai vừa chào đời được mẹ mang đến chùa Bồ Đề nhờ nuôi dưỡng. Gặp sư trụ trì Đàm Lan, cô này nói dối là con người khác, do không có điều kiện nuôi dưỡng nên nhờ nhà chùa làm phúc.

Người phụ nữ được hướng dẫn gặp Nguyễn Thị Thanh Trang (36 tuổi) - quản lý nhà mở chùa Bồ Đề để gửi nuôi. Tháng 11/2013, anh Nguyễn Thành Long đến chùa Bồ Đề làm từ thiện, nhận đỡ đầu cháu bé và đặt tên là Cù Nguyên Công.

Trong thời gian này, do có quan hệ từ trước với Trang, Nguyệt nhờ tìm một đứa trẻ khỏe mạnh để làm con nuôi và hứa sẽ bồi dưỡng tiền. Khoảng tháng 1, Trang bảo Nguyệt nếu đồng ý nhận nuôi bé Công phải trả 40 triệu đồng. Nguyệt đồng ý, giao 35 triệu đồng cho Trang. Trang trích lại 10 triệu đồng gửi qua tài khoản cho mẹ cháu bé.

Cuối tháng 6, Nguyệt thông báo với Trang bé trai tử vong sau đợt ốm. Sự việc vỡ lở khi anh Long đến chùa thăm song không thấy Công, những người liên quan trả lời mập mờ về việc "mất tích" của đứa trẻ này. Sự việc được tố giác với PC45 Hà Nội. Ngày 3/8, Trang và Nguyệt bị bắt khẩn cấp.

Nhiều năm nay, chùa Bồ Đề được biết đến là nơi nuôi dưỡng hàng trăm trẻ bị cha mẹ bỏ rơi. Hiện, trong chùa có 106 trẻ em tuổi từ 1 tuổi đến 18 tuổi; cùng hàng chục người được giao chăm sóc các cháu.

Theo Sở Lao động, Thương binh và Xã hội, từ ngày 16/8/2013 Sở đã có công văn yêu cầu chùa Bồ Đề dừng tiếp nhận "đối tượng bảo trợ xã hội". Lý do là Sở nhận thấy hoạt động chăm sóc nuôi dưỡng tại chùa không đúng quy định pháp luật khi chưa có quyết định thành lập cơ sở bảo trợ xã hội, chưa có giấy phép hoạt động chăm sóc người cao tuổi.

Hiện, Sở đã yêu cầu 5 trung bảo trợ xã hội của thành phố chuẩn bị điều kiện cần thiết để sẵn sàng tiếp nhận 145 trường hợp (39 người cao tuổi, khuyết tật; 106 trẻ mồ côi, bị bỏ rơi) được nuôi dưỡng ở chùa.
Nguồn: Vnexpress.net

11-08-2014

VỞ KỊCH NHIỀU MÀU CÓ LẶP LẠI?


Chiếc Boeing 747 mang số hiệu KAL 007 của Korean Air Lines.

Chắc hẳn chúng ta vẫn còn nhớ trong thời kỳ chiến tranh lạnh giữa Liên Xô và Mỹ, đã có một vụ việc chiếc máy bay chở khách của Hàn Quốc bị bắn rơi tại Liên Xô năm 1983 làm xôn xao dư luận thế giới lúc bấy giờ.
Chuyến bay mang số hiệu 007 của hãng hàng không quốc gia Hàn Quốc – Korean Airlines với 269 hành khách trên máy bay đã bị 1 chiếc tiêm kích đánh chặn Su-15 của Liên bang Xô Viết (USSR) thuộc không quân USSR bắn hạ khi tiến quá sâu và không phận đảo Moneron, phía tây Sakhalin vào tối ngày 1 tháng 9 năm 1983.
Và sự thực sau này được làm rõ đó chính là một vở kich nhiều màu do Mỹ dày công dàn dựng, sắp đặt để đạt được mục đích ý đồ nhằm hạ gục Liên Xô.

Đối với MH17 thì sao?

Vừa qua khi cả thế giới bàng hoàng với một tai nạn máy báy vô cùng thảm khốc và thương tâm đã cướp đi sinh mạng của 298 hành khách trên chiếc máy bay MH17 của Malaysia. Một cuộc điều tra với sự tham gia của nhiều nước đã được tiến hành, nhiều lời chỉ trích, tố cáo lẫn nhau đã được đưa ra nhưng vẫn chưa đến hồi kết. Ai là thủ phạm trực tiếp, ai là kẻ đứng sau và ai là kẻ được hưởng lợi nhờ tội ác không thể dung tha này?

Khi cuộc điều tra được tiến hành tại hiện trường máy bay MH17 rơi, thì chính quyền Ukraine đã cho quân đội giao chiến, tấn công ồ ạt với quân li khai Donetsk và chiến trường được chọn chính là hiện trường máy bay MH17 rơi. Việc này khiến cho việc điều tra phải kêt thúc mà không thu được nhiều kết quả. Có trùng hợp quá không hay là để phục vụ mục đích ý đồ gì của chính quyền Ukraine. Họ sợ điều gì sao, nếu các tuyên bố và bằng chứng chính quyền Ukraine đưa ra trước đây là đúng thì sao họ lại vội vàng vậy? 

Mỹ là quốc gia có số vệ tinh quân sự nhiều nhất thế giới và trong khi tình hình Ukraine căng thẳng thì mọi di biến động của Nga hay của phe ly khai tại biên giới Nga – Ukraine Mỹ đều nắm được như việc Nga điều bao nhiêu quân, bao nhiều máy bay…đều được công bố. Vậy mà khi 1 chiếc may bay bị bắn hạ ngay tại khu vực giao tranh của Ukraine thì Mỹ lại im hơi lặng tiếng mà không đưa ra bất kỳ một bằng chứng nào. Có quá là lạ không? Đúng như nhà báo Robert Parry từng làm việc cho AP, và được giải thưởng báo chí Pulitzer, đặt nghi vấn: Vậy, vệ tinh của Mỹ đã nhìn thấy gì? Tình báo Mỹ đã tốn nửa năm nay để tập trung vào vùng đông Ukraina, và khó có lý nào họ không thể phát hiện ra một hệ thống tên lửa đất đối không ‘hầm hố’ và nặng nề như Buk loanh quanh đâu đó tại khu vực này. 
MH17, máy bay rơi, Su-25, Buk
Các chuyên gia tin rằng những lỗ thủng này trên thân máy bay MH17 là do súng 30mm gây nên
Ngoài ra các thông tin tình báo Mỹ đã để lộ ra rằng các chuyên gia kết luận các lỗ hổng trên thân máy bay là do trúng đạn 30mm và nó bị hạ với các tên lửa không đối không. Nó có mâu thuẫn với các tuyên bố được đưa ra của Mỹ và Ukraine?

Và sau khi lợi dụng vụ việc MH17, Mỹ đã thuyết phục được các đồng minh phương tây đưa ra các lệnh trừng phạt lên Nga thì vụ việc MH17 đã được Mỹ cho chìm đi, không hề được nhắc đến nữa. Phải chăng 298 mạng người vô tội chỉ để phục vụ cho mục đích chính trị, để đổi lấy các lệnh trừng phạt? 

Kết quả ai đã được lợi, ai chịu thiệt và 298 mạng người chỉ là một con bài cho ai tiêu khiển, chắc các bạn đã rõ.
                                                             SÓNG BIỂN






ÔNG PHẠM QUANG NGHỊ ĐỐI ĐÁP GIÁO SƯ TRUNG QUỐC


Một cuộc trao đổi rất hay, có ý nghĩa sâu sắc của ông Phạm Quang Nghị với giới trí thức Trung Quốc nói riêng và học giả thế giới nói chung tại Hội Châu Á vừa qua.
Dưới đây là cuộc trao đổi của ông Phạm Quang Nghị tại Hội Châu Á.
Cơ cấu hay vụ việc?
Ngồi cạnh tôi là một vị học giả người Trung Quốc, vóc người cao lớn, tóc cắt ngắn. Đó là giáo sư Zha Daojiong, đến từ Học viện quốc tế, Đại học Bắc Kinh. Cây bút trong tay ông chạy lướt nhanh trên mặt giấy, ghi tỉ mỉ nội dung cuộc đối thoại. Ông không phát biểu gì trong suốt cả cuộc đối thoại.
Phía bên dãy bàn đối diện với tôi, ông Orville Schell, Giám đốc Trung tâm quan hệ Mỹ - Trung Quốc nêu câu hỏi: Cách đây 20 năm, Việt Nam đã hình dung được sự phức tạp của đường lưỡi bò hay đến vừa rồi mới thấy?
Ông Phạm Quang Nghị trả lời: Chúng tôi biết việc này từ nhiều năm trước. Nhưng chúng tôi không nghĩ Trung Quốc lại làm ngang ngược, bất chấp tất cả như vậy.
Về đường lưỡi bò, không có gì mới về thông tin, nhưng không thể vì tính phi lý của nó mà làm ảnh hưởng không chỉ các nước xung quanh mà đến toàn thế giới. Tranh chấp chủ quyền trên Biển Đông, bên cạnh việc nêu các yếu tố lịch sử, quan trọng nhất là các nước phải có chứng cứ. Việt Nam có những bằng chứng vững chắc: Việt Nam quản lý Hoàng Sa, Trường Sa trong thời gian dài, bằng hoà bình, liên tục, thực tế. Có nước trích dẫn thơ ca, nhật ký của nhân vật này người kia để muốn khẳng định chủ quyền…
Trong bối cảnh có tranh chấp như vậy, điều đáng hoan nghênh là ASEAN và Trung Quốc đã đưa ra Tuyên bố về nguyên tắc ứng xử của các bên ở Biển Đông (DOC) trong đó khẳng định: các bên không dùng vũ lực, không đe doạ vũ lực; phải bảo đảm an ninh hàng hải…
Nếu DOC được thực hiện nghiêm túc thì đã không xảy ra vụ Giàn khoan như vừa rồi. Vấn đề cấp thiết bây giờ là phải xây dựng Bộ quy tắc  ứng xử của các bên về Biển Đông (COC) mang tính ràng buộc cao hơn. Các nước, trong đó có Mỹ cũng mong muốn sớm có COC để đảm bảo hoà bình. Về lời nói, Trung Quốc cho biết sẽ tham gia nhưng trên thực tế, Trung Quốc chưa tích cực.
Giáo sư Peter Dutton có nêu câu hỏi: Trong vấn đề này, cái gì là cơ cấu? Cái gì là vụ việc?
Ông Phạm Quang Nghị trả lời: Tôi nghĩ, có cả hai. Có người không muốn chấp nhận những nguyên tắc cơ bản và phổ quát: Nghĩa vụ, bình đẳng, tôn trọng lẫn nhau. Một lần nữa, tôi nhấn mạnh, thiếu tôn trọng những nguyên tắc cơ bản ấy thì từ đó sẽ xảy ra những vụ việc như Giàn khoan 981. Chúng tôi mong muốn cùng Trung Quốc thương lượng.
Phạm Quang Nghị, Mỹ, Harvard, Trung Quốc, Bắc Kinh, biển Đông, học giả, nghiên cứu
Quyền lợi phải đi liền với trách nhiệm
Trước câu hỏi của bà Elizabeth Economy, Giám đốc phụ trách nghiên cứu Châu Á, Hội đồng Quan hệ Đối ngoại Mỹ rằng, Mỹ có vai trò gì trong xử lý quan hệ Việt Nam – Trung Quốc, ông Phạm Quang Nghị nói: Tôi khó trả lời thay. Đây là hai cường quốc gia có vai trò lớn, có sức mạnh kinh tế, quân sự, là thành viên thường trực HĐBA. Tôi nghĩ, hai nước cần thể hiện trách nhiệm đầy đủ vai trò nước lớn. Muốn có lợi ích bình đẳng thì trách nhiệm phải tương xứng.
Bà Lulu Wang,Thành viên Hội đồng Quản trị, Hội Châu Á nêu tiếp câu hỏi: Mỹ hiện diện trong khu vực, nhưng Trung Quốc lại không muốn. Ngài có lời khuyên gì cho Mỹ tham gia mà không ảnh hưởng đến an ninh khu vực?
    - ( Cười) Tôi nghĩ, người đặt câu hỏi đã hiểu vấn đề này rồi- ông Phạm Quang Nghị đáp. Trong cuộc làm việc giữa Mỹ và Trung Quốc mới đây, Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình nói: Thái Bình Dương đủ rộng cho 2 nước Mỹ và Trung Quốc. Tôi nghĩ, các ngài hiểu. Nước nào cũng vậy, không nên chỉ đòi hỏi quyền lợi mà cũng nên nhận lấy trách nhiệm để khu vực này và thế giới ổn định và phát triển
Ông Tom Nagorski quay sang ông Phạm Quang Nghị và nói: Thật ấn tượng, không phải chỉ vì ông trả lời rất tốt mà ông còn nhớ chính xác các câu hỏi. Vậy theo ông, có mối liên hệ gì giữa cuộc đối thoại chiến lược Mỹ - Trung vừa diễn ra ở Bắc Kinh với việc rút giàn khoan không?
  - Giá như có vị lãnh đạo Trung Quốc ngồi ở đây để trả lời câu hỏi này thì tốt hơn- ông Phạm Quang Nghị  nói. Ta thử phán đoán nhé.
Trung Quốc rút giàn khoan trước một tháng so với thời hạn ban đầu là ngày 15-8. Tôi đã đọc nhiều bình luận, nguồn tin dự đoán. Trung Quốc nói: Rút vì đã hoàn thành nhiệm vụ, hiện đang phân tích kết quả để tiếp tục những việc tiếp theo. Ngài hỏi: do đối thoại Mỹ - Trung Quốc tại Bắc Kinh? Hay do Nghị quyết 142 của Thượng nghị viện Mỹ yêu cầu Trung Quốc rút giàn khoan và trở lại nguyên trạng như trước ngày 1-5?
Tôi nói dựa theo nhiều nguồn: Trước hết do có sự đấu tranh kiên trì, kiên quyết, hợp lý,  có hiệu quả của Việt Nam, bằng những biện pháp hoà bình (khi cần kể cả pháp lý). Ngoài hiện trường, tàu chúng tôi tuy nhỏ, số lượng ít, nhưng chúng tôi kiên trì yêu cầu Trung Quốc rút. Trung Quốc đâm, húc làm tàu Việt Nam chìm, méo, vỡ vẫn không làm chúng tôi chùn bước.
Trong khi đó, dư luận thế giới, trong đó có Hoa Kỳ, từ Tổng thống, Phó tổng thống, Ngoại trưởng, Quốc hội, các học giả, báo chí đều lên tiếng phản đối. Chúng tôi công khai sự việc với toàn thế giới. Chúng tôi mời báo chí quốc tế ra hiện trường, gần nơi hạ đặt giàn khoan để chứng kiến, cung cấp thông tin với thế giới. Trung Quốc phải suy nghĩ về những việc ấy. Còn Trung Quốc nói khoan như thế là đủ rồi. Cho dù vì nguyên nhân gì, rút trước một tháng, đó là dấu hiệu giảm căng thẳng, giảm nguy cơ xung đột, đối đầu. Chúng tôi đánh giá tích cực điều đó.
Phạm Quang Nghị, Mỹ, Harvard, Trung Quốc, Bắc Kinh, biển Đông, học giả, nghiên cứu
Ông Phạm Quang Nghị làm việc với Bộ Ngoại giao Mỹ. Ảnh: VOV
Bà Elizabeth Vishnich, Nghiên cứu viên cấp cao, Viện Weatherheard về Nghiên cứu Châu Á, Đại học Columbia lại đặt một câu hỏi về quan hệ Việt – Nga: Việt Nam có dự án dầu khí với Nga trong đường lưỡi bò mà Trung Quốc vẽ, những căng thẳng hiện nay có ảnh hưởng tới dự án đó không?
Ông Phạm Quang Nghị nêu rõ: Quan hệ Việt Nam – Nga là quan hệ truyền thống tốt đẹp. Hai nước đã từng ký một hiệp ước hữu nghị, hợp tác rất quan trọng. Mặc dù bối cảnh chính trị đã thay đổi nhưng quan hệ hai nước vẫn tiếp tục duy trì và phát triển.
Việt Nam xác định đường lối đối ngoại độc lập, tự chủ. Dự án hợp tác dầu khí này nằm trong thềm lục địa, vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam. Mặc dù có sức ép, nhưng phía Nga vẫn kiên định và quyết tâm tiếp tục dự án. Những căng thẳng trên biển Đông không ảnh hưởng tới sự hợp tác này.
Cùng nhau giữ lấy hòa bình và tình hữu nghị
Đến lúc này, ông Thomas Valley, Cố vấn cấp cao, Chương trình Đông Nam Á lục địa, Trung tâm Quản trị dân chủ và sáng tạo, Trường Quản lý Kennedy, Đại học Harvard mới  lên tiếng: Thưa Ngài, tôi rất vui được gặp Ngài. Tôi đã tặng Ngài cuốn sách "Các quốc gia sụp đổ" - một trong những cuốn sách bán chạy nhất ở Việt Nam.
Cách đây 3 thập kỷ, Việt Nam chỉ đạt GDP tính theo đầu người khoảng 150 USD, nay nếu tính theo sức mua thực tế thì Việt Nam đã đạt 4.000 USD, trong khi Trung Quốc đạt  9.000 USD. Vậy Việt Nam làm gì để cạnh tranh thành công với Trung Quốc mặc dù hiện nay Trung Quốc đã giảm mức độ tăng trưởng. Sách tôi tặng không chỉ viết về cải cách kinh tế mà còn cả cải cách chính trị. Sách tôi đọc hơi khó, nhưng đó là quyển sách thành công. (Ông Thomas Valley)
Cuối những năm 80 của thế kỷ trước, Việt Nam thiếu lương thực, Liên Xô sụp đổ. Sau đó, Việt Nam đổi mới thành công, thành điểm sáng. WB đánh giá cao tiến bộ của Việt Nam.
Nhưng tôi nghĩ, trong thập kỷ vừa qua, Việt Nam vẫn phát triển dưới mức tiềm năng.  Có phải Ngài đã đọc được cuốn sách tôi tặng hay sao mà Ngài nắm rõ vấn đề và nhớ tốt như vậy.
Cách đây 3 thập kỷ, Việt Nam chỉ đạt GDP tính theo đầu người khoảng 150 USD, nay nếu tính theo sức mua thực tế thì Việt Nam đã đạt 4.000 USD, trong khi Trung Quốc đạt  9.000 USD.
Vậy Việt Nam làm gì để cạnh tranh thành công với Trung Quốc mặc dù hiện nay Trung Quốc đã giảm mức độ tăng trưởng. Sách tôi tặng không chỉ viết về cải cách kinh tế mà còn cả cải cách chính trị. Sách tôi đọc hơi khó, nhưng đó là quyển sách thành công.
Ông Phạm Quang Nghị đáp: Chúng tôi đúc rút được những bài học sâu sắc từ  những nhược điểm của cơ chế quan liêu, bao cấp và tiến hành công cuộc đổi mới, đạt được những thành tựu quan trọng.
Trong quá trình đó, chúng tôi vừa đi lên bằng nỗ lực bản thân, vừa luôn lắng nghe ý kiến, học hỏi kinh nghiệm của thế giới, trong đó, cuốn sách của Ngài có những gợi mở bổ ích. Mong ngài tiếp tục quan tâm theo dõi. Dù có kinh nghiệm đến đâu, nhưng không ai có thể hình dung được những gì sẽ còn tiếp tục xảy ra. Chúng tôi xin lắng nghe Ngài.
Cuộc đối thoại đã diễn ra tới 2 giờ, mỗi lúc một thêm sôi nổi. Ông Tom Nagorski  kết luận: Thời gian trôi qua quá nhanh. Các câu trả lời của Ngài đã đáp ứng được mong đợi của chúng tôi.
Tôi nhìn thấy gương mặt hồ hởi, phấn khởi của những người dự hội thảo. Họ hài lòng. Ông Tom Nagorski nắm chặt tay chúng tôi, nói: "Ông ấy trả lời rất rõ ràng những câu hỏi phức tạp. Ông ấy làm chủ những điều ông ấy nói. Cách nói thuyết phục. Thú thực, thật lý thú khi chúng tôi được trực tiếp nghe một vị lãnh đạo Đảng cộng sản Việt Nam nói chuyện cuốn hút như vậy".
Trước khi bước ra khỏi hội trường, ông Phạm Quang Nghị dừng lại nói chuyện với Giáo sư Zha Daojiong, Đại học Bắc Kinh- người Trung Quốc duy nhất có mặt trong cuộc hội thảo này. Vị giáo sư này không ngần ngại nhận xét: Ông trả lời rõ ràng các câu hỏi. Ông nói ngắn và hay. Tôi đã từng là chuyên gia trong lĩnh vực bán điện cho Việt Nam.
Vừa rồi nhiều tờ báo nói về sự lệ thuộc của Việt Nam vào Trung Quốc, rằng Trung Quốc sẽ gây khó cho Việt Nam. Tôi nghĩ, tình hình không xấu như vậy đâu. Anh em trong nhà còn có lúc mâu thuẫn, cãi vã nhau…
Thân mật bắt tay vị giáo sư Trung Quốc, ông Phạm Quang Nghị nói: "Mong ông và giới trí thức Trung Quốc có thêm tiếng nói để nhân dân Trung Quốc hiểu đúng tình hình. Việt Nam luôn muốn cùng Trung Quốc giải quyết tranh chấp bằng  biện pháp hòa bình. Việt Nam không mong muốn gì hơn là hai nước láng giềng chúng ta cùng giữ gìn hòa bình, ổn định, tình hữu nghị, cùng nhau xây dựng và phát triển mối quan hệ hợp tác bền vững".
Giáo sư  Zha Daojiong gật đầu tỏ ý tán thành.

New York tháng 7-2014
Nguồn: Vietnamnet.vn

 
Chia sẻ