26-02-2015

SỂNH RA LÀ CẮN PHÁ !


Gần đây có lẽ nhiều người đang xôn xao bàn tán về hình ảnh giáo sư Vũ Khiêu thơm lên má của hoa hậu Kỳ Duyên khi cô tới thăm chúc tết giáo sư Vũ Khiêu. Không những thế một số trang web, blog như viettan, blog nguyenxuandien, blog huynhngocchenh… lại nhân cơ hội này đứng ngoài nhìn tấm ảnh mà đưa ra các nhận xét, bình luận thô tục, bẩn thỉu.
Hoa hậu Kỳ Duyên đến chúc tết giáo sư Vũ Khiêu
Nhìn lại hành động của hoa hậu Kỳ Duyên đầu năm mới đến chúc tết giáo sư Vũ Khiêu đồng thời chúc mừng cụ tròn 1 trăm tuổi và  bày tỏ sự ngưỡng mộ và cảm phục trước tấm gương học tập và nghiên cứu không ngừng nghỉ của ông. Chúng ta có thể thấy đây là một hành động rất phù hợp với thuần phong mỹ tục, đạo lý uống nước nhớ nguồn – là một truyền thống tốt đẹp của dân tộc Việt Nam. Hành động này rất đáng được ca ngợi và học tập.

Còn về việc giáo sư Vũ Khiêu thơm vào má hoa hậu Kỳ Duyên chúng ta có thể thấy nó là một việc hết sức bình thường như là sự cảm ơn của giáo sư đối với tình cảm của con cháu dành cho cụ. Nó thể hiện tình cảm gần gũi, thân thiện giữa cụ, ông với các con các cháu như là trong một gia đình. Ắt hẳn chúng ta đều nhớ hình ảnh Bác Hồ ôm và thơm lên má của các thiếu niên nhi đồng, các thanh niên khi các thiếu nhi, thanh niên lập được các thành tích tốt đến thăm Người. Chỉ có những người Việt Nam yêu thương đồng bào, nhân dân như con, cháu mình mới làm được như vậy.Liệu nó có là gì đó xa vời trong văn hóa của người Việt không? Phải khẳng định rằng nó luôn hiện hữu hàng ngày trong đời sống của người Việt Nam.

Vậy tại sao một hành động tốt đẹp vậy lại bị một số trang web, blog bình luận một cách thô tục, phán xét một cách vô cớ như những kẻ nhận thức kém, trình độ non nớt. Nhiều người sẽ đặt câu hỏi, tại sao những trang web, blog đó lại làm như vây? Phải chăng là để câu view, câu like rẻ tiền, phải chăng không đủ trình để viết các thông tin khác đành phải “cắn xé” bức ảnh đó, trà đạp lên truyền thống tốt đẹp của người Việt Nam, sẵn sàng xuyên tạc, nói xấu bất kỳ ai để kiếm chút tiền, để được các tổ chức phản động ghi công.


Liệu có phải cứ để cái gì sểnh ra là có bọn cơ hội vào “cắn xé” ngay được không và trả tha cho cái gì hết.
                                                                      BỐN MÙA

ĐẦU XUÂN MẸ NẤM GẤU VẠCH MẶT ĐÁM VIỆT TÂN

Trong con mắt của người dân Việt Nam, Việt Tân là một tổ chức khủng bố, chuyên ăn không nói có, gắp lửa bỏ tay người không hơn không kém. Đã có nhiều bài viết của tác giả trong và ngoài nước nói về ổ vi trùng này. Mới đây, blogger Mẹ Nấm Gấu – Nguyễn Ngọc Như Quỳnh – một người cũng đã có thời gian gắn bó sâu đậm với đám ô hợp này đã có những lời lẽ gay gắt, hằn học nhất dành cho bản thân Việt Tân trên trang facebook cá nhân của mình ngày 23/2: 
Blogger Mẹ Nấm Gấu. Ảnh: Internet
"Việt Tân – nói một lần rồi thôi
Trước giờ tôi viết nhiều status thể hiện thái độ với đảng Việt Tân (tên gọi đầy đủ là Việt Nam Canh Tân Cách Mạng Đảng), khá nhiều người khuyên tôi là nhịn, là “bỏ qua vì mục đích chung”.
Lẽ ra, đầu năm không nên nói những chuyện này, nhưng khi thấy hình ảnh cá nhân mình bị Việt Tân sử dụng tôi sẽ nói rõ ràng một lần nữa – để đừng ai khuyên tôi và tôn trọng sự lựa chọn của tôi.
- Thứ nhất, tôi không có gì chung với Việt Tân hết. Tôi là cá nhân, và họ là đảng phái chính trị, những thứ nghe có vẻ là chung như “tự do, dân chủ” đều phải đấu tranh mà giành lấy, và quan điểm của tôi: cuộc đấu tranh ấy phải xuất phát từ những người bị mất tự do ý thức được mà đứng lên, không phải do một đảng phái bên ngoài cầm tay chỉ việc.
- Thứ hai, Việt Tân nên chấm dứt các trò tiểu xảo, mập mờ khi giương cờ đấu tranh bất bạo động và nhập nhằng các hoạt động chung nhằm xây dựng hình ảnh của mình. Tôi là người chứng kiến khá nhiều lần, việc người ta làm sẵn phong trào, và các bạn tiến gần đến lấy tiếng. Tôi cũng biết, có các đảng viên Việt Tân công khai, các đảng viên giấu thân phận và một bộ phận gọi là thân hữu. Tôi cũng biết các bạn giỏi trong việc khiến đám đông quan sát nghĩ người này là người của Việt Tân. Tôi đã đứng ở trong đó, đã nếm trải đủ đòn mà các bạn bày ra và tôi hiểu: Chính trị là thủ đoạn, và nếu dấn thân vì đảng phái, thì mục tiêu mà đảng đề ra là cao hơn bất kỳ lợi ích chung nào. Vì vậy, tôi yêu cầu các bạn: chấm dứt việc sử dụng hình ảnh của tôi trên bảng “Đối đầu bất bạo động” có credit của đảng Việt Tân – chấm dứt việc sử dụng hình ảnh cá nhân, bài viết của tôi khi chưa hỏi ý kiến tôi. Và một lần nữa tôi nhắc lại ở đây, những gì tôi làm, con đường tôi đi là do tôi nhận thức, các bạn hoàn toàn không hề có bóng dáng ở trong này. Tôi cám ơn các bạn, đã dạy tôi biết thế nào là thủ đoạn chính trị để có thể trang bị kiến thức thêm cho bản thân hòng bảo vệ mình và bảo vệ những người tin mình đang sống ở trong nước.
- Thứ ba, những gì tôi viết về Việt Tân, các bạn nếu có đọc, hãy suy nghĩ kỹ và đừng cho đó là hiềm khích cá nhân. Tôi viết vì mong mỏi sự thật, và nếu các bạn chống Cộng sản mà các bạn cũng bao biện, dối trá một cách tinh vi thì không bao giờ thắng họ được.
Việt Tân có thể đổi tên đảng – nhưng không thể xoá được việc đã bưng bít về cái chết của ông Hoàng Cơ Minh trong nhiều năm để lừa gạt niềm tin của đồng bào hải ngoại.
Việt Tân đã xoá các bài viết của mình khi bị phát hiện ra sai lầm và chọn cách sử dụng số đông côn đồ mạng để bảo vệ đến cùng các sai lầm ấy. Những việc này, tôi là người chứng kiến và tôi hoàn toàn chịu trách nhiệm về các phát ngôn của mình...”.
Đọc những lời lẽ cay cú trên của Mẹ Nấm Gấu, người ta càng hiểu rõ hơn bản chất của đám lưu manh Việt Tân và thấy được cái kết tất yếu của những kẻ như Nguyễn Ngọc Như Quỳnh vốn đã từng tung hô Việt Tân và được Việt Tân “bệ đít” ra sao.                                                                                                                       BÚT LÔNG

25-02-2015

ĐOAN TRANG HẾT THỜI NÊN TẠO SCANDAL SEX

Không biết tự bao giờ, trong suy nghĩ của một bộ phận nhỏ người Việt chúng ta lại cho rằng để nổi tiếng, để hút khách, để câu like, câu view, cần phải tạo ra các scandal hấp dẫn. Mỗi ngày trôi đi, chỉ cần lướt qua các trang mạng xã hội, công chúng không khỏi bất ngờ khi đọc được toàn những chuyện... trời ơi đất hỡi, lẫn chấn động giật mình, vì những scandal tự tạo của cả người có chút tiếng tăm đến người chưa ai biết. Tùy trình độ cao hay thấp, có điều kiện hay không có điều kiện mà những scandal đó rẻ tiền hay sẽ quá... rẻ rúng đến cỡ nào. Các scandal len lỏi trong làng showbiz, và tất nhiên làng “dân chủ biz” cũng không hề thua kém mà mới đây là một “scandal” do một blogger khá tiếng tăm tạo ra. Người mong muốn được người ta chú ý đến nhiều hơn, đó là Đoan Trang.
Blogger "tự sướng" Đoan Trang. Ảnh: Internet
Chuyện rằng, trong dịp Tết vừa qua, Đoan Trang đã “dốc hết bầu tâm sự” vào bài viết “lời tự thú trước đêm giao thừa” (xin xem thêm tại trang http://www.phamdoantrang.com/2015/02/loi-tu-thu-truoc-em-giao-thua.html). Theo như bài viết này thì trong tương lai, dù rằng không biết gần hay xa, người đọc sẽ có khả năng được xem những bức ảnh rất mùi mẫn của Trang Đó là những hình ảnh ghi lại cảnh quan hệ của tôi- vào cái thời mà tôi cho mình là lãng mạn nhất và cũng ngây thơ nhất. Thời mà tôi quan niệm yêu là phải hết mình” Thời mà tôi quan niệm sống trong một thế giới đầy hình ảnh đẹp đẽ, những giai điệu huyền ảo của tình yêu… Tôi đi đâu, trong đầu cũng rực sáng những hình ảnh ấy… Tôi đã nghĩ về tình yêu (và tình dục) như cái gì đó thật sự thiêng liêng, rất đỗi thiêng liêng”.
Tuy tạo ra cái scandal mùi mẫn này nhưng nếu đọc kỹ thì người đọc sẽ thấy Đoan Trang đang mang đạo đức giả. Đoan Trang thừa nhận là mình đã quan hệ tình dục rồi tự chụp ảnh và lưu vào máy, nhưng vẫn tự nhận mình là “một đứa con gái nhà lành”. Tự thú nhưng lại lôi cả cơ quan Công an rồi đội hình dư luận viên vào mà chụp mũ.
Sau hai năm lang thang bên trời Tây với mục đích kêu gọi các tổ chức, cá nhân bên đó có các hoạt động chống lại Việt Nam nhưng chẳng nên cơm cháo gì, giờ quay lại Việt Nam, Trang cũng chẳng nghĩ ra được hoạt động gì cho ra ngô ra khoai nên để vớt vát lấy một tí tiếng tăm, Đoan Trang bèn nghĩ ra chiêu trò này.    

Mấy năm qua, người dân Việt Nam và cộng đồng mạng đã quá ngán ngẩm với việc các nhà dân chủ cuội tạo scandal nhằm đánh bóng tên tuổi. Và với “scandal” mới này chắc gì Đoan Trang đã kiếm được mấy like từ những người có hiểu biết.
                                                     BÚT LÔNG

18-02-2015

NHÌN UCRAINA CÀNG THẤM NHUẦN LỜI DẠY CỦA CHỦ TỊCH HỒ CHÍ MINH


Từ Lybia đến Syria, và bây giờ là U-crai-na, một cuộc cách mạng thực sự đang diễn ra trên đất nước xinh đẹp này. Ngay giờ phút này đây, chúng ta đang đọc những tin tức dồn dập về xung đột giữa quân đội chính phủ và phe ly khai. Những người Ucraina không còn sử dụng băng rôn hay lời nói, hai bên đã dùng đến cả xe bọc thép và đại pháo để chặn bước tiến của nhau trên những đường phố mà mới cách đây vài năm mọi người còn nắm tay sôi nổi hát hò trong không khí của những trận cầu của giải bóng đá Châu Âu.
Hình ảnh thể hiện xung đột giữa quân đội chính phủ và phe ly khai tại U-crai-na
Kể từ cuộc giao tranh diễn ra, U-crai-na luôn mong manh trong các tính toán chính trị kéo theo hệ quả tồi tệ về kinh tế. Nạn tham nhũng hoành hành, tỷ lệ thất nghiệp tăng cao. Thâm hụt ngân sách luôn nằm trong mức báo động. Mất tính cạnh tranh, các nhà đầu tư nước ngoài lần lượt rũ áo chào tạm biệt. Nền kinh tế U-crai-na đang đứng trong tốp đội sổ ở châu Âu.
Theo thống kê của UNHCR kể từ tháng 2 năm 2014 U-crai-na đã có 2,5 triệu người mất nhà ở, 1 triệu người phải bỏ chạy sang khu vực khác ở Ukraina ,600.000 người phải bỏ chạy sang các nước: Nga, Belarus, Moldava, Balan, Hungary và Rumani, 2800 dân thường bị thiệt mạng, trong đó có 700 trẻ em và 60 người tàn tật. Ngoài ra, đồng Griwna mất 60% giá kể từ tháng 2 năm 2014, lạm phát phi mã, ở các cửa hàng nhân viên phải thay bảng giá nhiều lần trong ngày. lương bình quân hiện nay tại Ukraina chỉ ở mốc 3000 Griwna, tức là chưa tới 115 USD.
Hàng trăm người chết và hàng nghìn người bị thương, cùng với hàng tỷ USD thiệt hại kinh tế là một cái giá đã được trả. Người Ucraina vẫn đang chìm đắm trong sự điên cuồng, của kích động, của sợ hãi mà chưa hề nghĩ về tương lai mà mình sẽ phải gánh chịu. Nhiều thành phố, vùng lãnh thổ đã ngấp nghé ý định tuyên bố li khai, khơi mào cho sự chia rẽ không gì có thể hàn gắn trong nội bộ quốc gia này. Ai sẽ giúp họ tái thiết đất nước? Và ai sẽ đảm bảo sự yên bình cho sự tái thiết ấy diễn ra? Rồi Ucraina sẽ đi về đâu? Bản thân người dân Ucraina chẳng biết. Những người dân xứ sở này có lẽ cũng sẽ hỏi câu hỏi của Ai Cập, của Tuynidi là: “Tại sao chúng ta lại gây ra tình trạng còn tồi tệ hơn những gì đã có trước đó?”
Câu trả lời có lẽ phải bắt nguồn từ câu hỏi khác: “Tại sao người Ucaina lại để đất nước mình thành vật hi sinh trong trò chơi mà phương Tây vẫn quen dùng khi họ thấy mình “thiệt thòi” trong lợi ích?”
Nhìn tình hình của Ukraine trước tình trạng nội chiến, chia cắt và bị các cường quốc "tranh giành", ngẫm lại thì nhận ra câu nói của Chủ tịch Hồ Chí Minh luôn đúng trong mọi trường hợp: "Không có gì quý hơn độc lập tự do", “khi một quốc gia không biết tự đứng lên bằng chính sức của mình, chưa thống nhất trong chính sách, đường lối và thiếu đoàn kết dân tộc, mà ngược lại phải luôn "lệ thuộc" vào các cường quốc thì sớm muộn gì cũng xảy ra tình trạng bất ổn.” Các cường quốc rất giỏi trong việc lợi dụng biểu tình để kích động bạo động nhằm hướng theo chiều có lợi cho họ. Hãy nhìn vào tình hình bất ổn tại Ai Cập, Syria, Irag, Ukraine.....để hiểu được giá trị của sự bình yên, ổn định tại Việt Nam hiện nay. Đương nhiên đất nước nào, xã hội nào cũng có mặt trái, mặt tiêu cực của nó, nhưng thà có được ổn định, hoà bình để từng bước khắc phục, hơn là chiến tranh loạn lạc rồi rốt cuộc mất hết tất cả.

                                                                                Hải Trang

BÁO CHÍ - NHỮNG MẢNG TỐI SÁNG SAU MỘT NĂM NHÌN LẠI

Trong mấy năm trở lại đây, khi mà công nghệ thông tin được sử dụng phổ biến, rộng rãi trong hầu hết mọi lĩnh vực thì trong đó, lĩnh vực báo chí cũng có những sự nâng cấp, tính cập nhật ngày càng được đặt lên hàng đầu đối với mọi trang báo. Trên các trang mạng xã hội, xuất hiện những trang như Quan làm báo, Dân làm báo, chân dung quyền lực và nhiều blog cá nhân khác đưa những thông tin trái sự thật, sặc mùi phản động. Chính vì thế, sự kiểm soát, quản lý của các cơ quan, lực lượng chức năng thì thực sự rất cần thiết. Báo chí vốn luôn được xem như là phương tiện có thể tuyên truyền thông tin hiệu quả nhất, là một trong những cách giúp nâng cao nhận thức cho nhân dân, là người đưa tin, đóng góp cho sự phát triển chung của xã hội.
Trong những năm qua, báo chí bên cạnh đã có nhiều sự khởi sắc và nhiều thành tích, kết quả đáng khen ngợi, đóng góp không nhỏ cho sự phát triển của đất nước thì vẫn tồn tại nhiều sai phạm, nhiều vấn đề, vụ việc đáng tiếc xảy ra dẫn đến những hậu quả không nhỏ. Vẫn biết rằng báo chí luôn có nhiệm vụ truyền tải thông tin đến người dân, phản ánh những hoạt động thường ngày trong đời sống, nhất là trước và sau các sự kiện chính trị lớn của đất nước, cũng như là những vấn đề nóng hổi trên thế giới. Báo chí vì thế mà luôn cần đáp ứng tính kịp thời, chính xác, khách quan về thông tin. Điều đó cũng đã được Bộ trưởng Bộ Thông tin và Truyền thông khẳng định : “báo chí là bộ lọc, thanh lọc đấu tranh chống hiện tượng sai trái thông tin mạng”. 
 Chính vì thế mà lĩnh vực báo chí cần tiếp tục phát huy những gì đã làm tốt, đáng được ghi nhận trong thời gian qua, và hơn thế, báo chí cũng cần có sự chủ động trong công tác phòng ngừa khi mà nhiều thế lực thù địch luôn lợi dụng những sự kiện chính trị lớn để chống phá. Như nhiều người luôn ví  “nhà báo là những người cầm bút để chiến đấu” cả trong thời kỳ chiến tranh cũng như trong quá trình công nghiệp hóa - hiện đại hóa đất nước, thì cùng với việc thông tin tuyên truyền, phổ biến các đường lối, chính sách của Đảng, pháp luật Nhà nước thì cũng cần tập trung vào việc đấu tranh chống các nguồn thông tin sai trái. Việc đấu tranh với các nguồn thông tin sai trái đó có thể là bằng nhiều hình thức, hoặc là đưa những thông tin chính thống, hoặc là phản bác lại những luận điệu sai trái của các thế lực thù địch, hoặc có thể là thông qua việc tuyên truyền giúp nhân dân nhận thức được thông tin đúng, sai.

Trong thời đại thông tin như hiện nay, nước ta đã luôn tạo điều kiện thuận lợi cho các hoạt động của báo chí. Tuy nhiên vẫn tồn tại những hiện tượng tiêu cực không đáng có, không ít các trường hợp lợi dụng thông qua báo chí để thực hiện những mưu đồ đen tối.  Trong nhiều thời điểm nhạy cảm nhất định, thì thỉnh thoảng vẫn có sự nhiễu loạn của thông tin, làm cho người dân hoang mang, khó để phân biệt thông tin chính thống với thông tin bịa đặt.
Một năm nhìn lại thì có thể thấy được vai trò to lớn của lực lượng chức năng trong việc theo dõi sát, kịp thời phát hiện sai phạm, kịp thời xử lý một cách nghiêm khắc để có tác dụng răn đe trong lĩnh vực báo chí, rất cần thiết có sự sàng lọc những cái xấu, giữ lại những gì tinh túy, đúng bản chất của báo chí. Sắp bước sang một năm mới, thì những gì đã làm được trong năm vừa qua thì cần phải phát huy, còn những gì chưa làm được thì cần phải rút kinh nghiệm. Với báo chí nói riêng, thì việc công khai các thông tin thì phải biết được công khai cái gì? công khai thế nào? thời điểm nào? hướng đến đối tượng nào? Và điều quan trọng hơn nữa là phải tuân thủ theo đúng quy định của pháp luật, của luật báo chí cũng như là các quy định có liên quan khác.

Nguyễn Chiến Thắng

17-02-2015

SỰ KIỆN 17/02 CHÚNG TA KHÔNG QUÊN QUÁ KHỨ MÀ CHỈ LÊN ÁN HÀNH ĐỘNG PHI DÂN TỘC


Ba mươi sáu năm trước, một dân tộc Việt Nam nhỏ bé, nghèo đói vừa thoát ra khỏi chiến tranh đã dám anh dũng đứng lên chống lại gần như cả thế giới (gồm cả các nước Cộng Sản - Tư Bản - Quân chủ - khắp Âu Á Mỹ Úc) vì lẽ sống, vì danh dự sống của mình và vì cứu một dân tộc khác thoát khỏi họa diệt chủng. Trên thế giới với biết bao là kẻ giàu kẻ mạnh, là văn minh và lịch sự nhưng họ đã tạo ra và nuôi dưỡng cái quái thai nhất của nhân loại đó là POLPOT - KHMER ĐỎ. Khoảng 120 nước ủng hộ Khmer Đỏ bằng mọi mặt và công khai chống Việt Nam. Những kẻ tàn bạo nhất trong lịch sử nhân loại đã giết ngót nửa số dân của chính đất nước mình (giết 3.5 - 4 triệu người trên 7 triệu người Khmer).
Và thế là thế giới văn minh ấy, mà đi đầu là Trung Quốc được Mỹ ủng hộ đã tiến hành cái gọi là  "Dạy cho Việt Nam một bài học". Khi những người lính tinh nhuệ của Quân đội nhân dân Việt Nam đi cứu một dân tộc khác, hơn 600 000 Trung Quốc quân được trang bị vũ khí hiện đại không hề tuyên chiến vượt biên giới đánh vào Việt Nam, nơi chỉ còn phụ nữ, thanh thiếu niên chưa lớn, người già và một ít lực lượng vũ trang địa phương, công an.
Với tất cả lòng tự hào về dân tộc mình, những thanh thiếu niên chưa lớn, những người phụ nữ mềm yếu ấy đã anh dũng cầm súng tiến ra mặt trận, đánh cho chúng tan tác, tỏ rõ khí phách của một dân tộc vĩ đại, một dân tộc yêu chính nghĩa và anh hùng. Họ ngã xuống khi tuổi đời còn quá trẻ, phần nhiều người chưa qua 18 tuổi.
Hình ảnh biểu trưng về cuộc chiến tranh biên giới, ảnh minh họa
Những trận đánh ví dụ như ở Đồng Đăng: Việt Nam chỉ có dưới 200 bộ đội biên phòng (khi đó thuộc Bộ Công An) cố thủ bị vây chặt, chưa nhận được chi viện. Trung Quốc huy động tấn công Đồng Đăng: tới 2 sư đoàn bộ binh  khoảng 20 000 quân; 1 trung đoàn xe tăng  khoảng70 xe; nhận được chi viện pháo cấp chiến dịch của 6 Trung đoàn khoảng 180 khẩu pháo hạng nặng. 200 người, họ đã chiến đấu đến người cuối cùng, 7 ngày Trung Quốc mới vượt qua được Đồng Đăng để tiến đánh thị xã Lạng Sơn. Sau đó để dứt điểm, Trung Quốc tung tiếp 1 Quân đoàn dự bị vào đánh và dùng đạn khí độc, 22 ngày chúng mới dứt điểm được Đồng Đăng và tấn công Lạng Sơn. Còn vô số các trận khác trên toàn tuyến biên giới 1200km này.
Đó là những điều phi thường thật khó tưởng tượng nổi. Có lẽ chỉ có thể giải thích bằng lòng tự hào và trung thành vô hạn với dân tộc mình.
Quân dân ta, dưới sự lãnh đạo của Đảng, Tổng Bí thư Lê Duẩn và sự tham mưu của Đại tướng Võ Nguyên Giáp đã đánh bại và đẩy lùi hơn 50 vạn quân Trung Quốc xâm lược, gây cho chúng những tổn thất vô cùng lớn lao. Kết quả là chúng phải đơn phương lui binh về nước sau những thiệt hại nặng nề. Nhục nhã chuồn nhanh trước khi quân chủ lực Việt Nam ra Bắc.
Sau 1 tháng thử lửa, Bắc Kinh thừa biết rằng nếu ngay cả những tân binh địa phương, bạch đầu quân, nữ du kích, dân quân, tự vệ mà họ còn không vượt qua nổi, thì chắc chắn họ không có cơ hội nào cầm cự nổi với lực lượng đại quân, tinh binh, các lực lượng chủ lực, thiện chiến, nhiều kinh nghiệm chiến đấu, nhiều chiến công của Việt Nam, những sư đoàn vừa mới giao chiến và đánh bại đạo quân vô địch Hoa Kỳ cách đây không lâu.
Đó là lý do Trung Quốc phải bắt đầu rút quân từ ngày 5 tháng 3. Việt Nam nói rằng sẽ thả cho Trung Quốc rút về, nhưng sau đó bất ngờ đón đánh, truy kích, phục kích nhiều nơi để răn đe, trả đũa. Do đó mà chiến sự tiếp diễn nhiều nơi. Và phải đến ngày 18 tháng 3 năm 1979 thì Trung Quốc mới hoàn thành việc rút quân sau 13 ngày lui binh "trầy da tróc vẩy".
Tưởng nhớ đến công lao và sự hi sinh đó, là lẽ rất tự nhiên và nên làm, như cách mà chúng ta đã làm với tất cả những sự hi sinh vì đất nước và công lao của tiền nhân.
Tuy nhiên, trong dòng hồi tưởng về quá khứ ấy, lại xuất hiện cái đám “dân chủ” giả cầy, thường ngày miệng mồm rằng "Cộng sản hèn với giặc, ác với dân", cách đây mấy ngày còn rêu rao rằng "ban tuyên giáo không cho nhắc đến chiến tranh biên giới phía Bắc", rồi tìm đủ cách moi móc chửi bới chính quyền. Trong khi chính Đảng Cộng Sản Việt Nam đã lãnh đạo cuộc chiến ấy và bao nhiêu người Cộng Sản đã ngã xuống ở mặt trận ấy.
Thế mới hiểu hơn về tư cách của đám "dân chủ", bù bựa, lếu láo và tởm lợm này.

 Hải Trang

15-02-2015

GIỮA BIỂN GIÁO RỪNG GƯƠM


Bịa đặt thô bỉ, xuyên tạc vô liêm sỉ, đổi trắng thay đen, đánh tráo chính - tà là thủ đoạn mà các thế lực phản động, thù địch và đám rận chủ, nhơn sĩ, chấy thức gần đây vẫn làm trên internet. Thật đúng như cụ Nguyễn Du viết "thằng bán tơ kia giở giói ra", những kẻ táng tận lương tâm dám thoá mạ cả Chủ tịch Hồ Chí Minh như Hồ Quang, sống trên Tổ quốc mà ông Cụ dày công xây đắp nhưng lại chỉ muốn cõng rắn Mỹ về để được xơi tiền xanh.
Ngoài thủ đoạn bịa đặt nói xấu các lãnh tụ, gần đây, họ còn xuyên tạc, giở bài đưa ra những thông tin lệch lạc về cả những nhân vật nổi tiếng có công lao lớn với sự nghiệp giải phóng dân tộc , đánh đuổi đế quốc là hai nhà tình báo chiến lược: Đại tá Phạm Ngọc Thảo, nguyên mẫu nhân vật chính trong bộ phim Ván bài lật ngửa và Thiếu tướng Phạm Xuân Ẩn, điệp viên hoàn hảo.
Hai nhà tình báo Phạm Xuân Ẩn và Phạm Ngọc Thả. Ảnh: Internet
Sự thật nào ở những lời ba sàm "Phạm Ngọc Thảo không phải là tình báo cộng sản", "Phạm Xuân Ẩn" yêu cầu khi chết "không được chôn gần cộng sản"?
Xét cho cùng, các mục tiêu mà những người cộng sản Việt Nam hằng theo đuổi, như Cụ Hồ từng chỉ ra, không khác gì bổn phận một giáo dân kính Chúa, yêu nước. Các bồi bút cũng cố đánh lạc hướng dư luận sang hướng các quan hệ của ông Phạm Ngọc Thảo với tình báo Mỹ, mà về thực chất là một trận tuyến lợi hại của phe cách mạng, như các tài liệu của CIA đã vô tình phản ảnh được phần nào.
Nhưng kẻ thù đã thất bại ngay cả trong mưu đồ này. Các nguồn tin của Sài Gòn sau đó cho biết, chịu một cái chết đau đớn nhất, link đây: http://genk.vn/quan-su/giai-mat-tai-lieu-mat-cua-cia-ve-huyen-thoai-tinh-bao-viet-nam-20131002092104026.chn ông Thảo đã không hé môi về bất cứ cái tên nào của những quân nhân hay chính khách của chế độ Sài Gòn, từng là đồng minh trong đảo chính của ông, hay bất kỳ một thông tin gì khác. Trong mắt các tín đồ, Albert Phạm Ngọc Thảo đã chịu đựng mọi cực hình tàn khốc đến chết. Theo chuẩn mực của tôn giáo, ông đã trở thành bậc Thánh, chịu thống khổ để cứu nước nhà - savior of the nation. Danh hiệu này, cùng chữ martyr (thánh tử vì đạo), vô hình trung, đã được CIA dùng chỉ ông Thảo trong công văn ngày 4-6-65 nói trên. (Giải mật 12-8-1987. Nguồn: 00780 Col. Pham Ngoc Thao (June 4, 1965) Memorandum; SECRET; SANITIZEDDeclassified: September 1, 1987.)
Cách đây gần 2 năm, tôi đã dày công tìm hiểu, có nhiều tài liệu về nhà tình báo huyền thoại Phạm Ngọc Thảo nên đủ lập luận để "đập vào mặt" những kẻ bậy bạ. Còn về nhà tình báo Phạm Xuân ẩn cũng tương tự.
Tôi mong các bạn quan tâm và có chính kiến, thông tin thổi ngay những luồng gió độc bậy bạ của các thế lực phản động, thù địch và đám rận chủ, nhơn sĩ, chấy thức!

Hải Trang

SỰ TỬ TẾ - CÓ CÒN KHÔNG???


khi nào ai đó trong chúng ta tự hỏi: Vì sao câu chuyện từ một ThượngCảnh sát giao thông  nghỉ hưu đến tình hình sức khỏe sự ra đi của một quan đại thần ủy viên Trung ương Nguyễn Thanh lại làm hội xôn xao đến vậy… Anh Cảnh sát giao thông ấy cũng chỉ một trong hàng nghìn Cảnh sát giao thông, hàng vạn cán bộ chiến sĩ Công an vẫn ngày đêm làm nhiệm vụ… Và sau mấy chục năm công tác, anh ấy đến tuổi nghỉ, an dưỡng tuổi già như hàng triệu người lao động khác cũng chuyện thường tình. Rồi ông quan đại thần kia cũng chỉ một trong số hàng trăm, hàng nghìn quan chức, lãnh đạo các cấp ngành, trung ương, địa phương… có lúc yếu, lúc khỏe, lúc sung, lúc bệnh hay có khi phải từ giã cõi đời như tất cả con người sinh ra trong đời này đương nhiên. Toàn những chuyện tất lẽ ngẫu chẳng ai quyền năng để thay đổi hay tránh né… Vậy tại sao trăm họ lại quan tâm, xúc động? Phải chăng đó những sự tử tế hiếm hoi mà quốc dân đồng bào nhìn thấy được trong một đời sống hội đang bị che mờ bởi muôn vàn điều không tử tế. Phải chăng sự ttế đang nguy trở thành quý hiếm hay có thể “tuyệt chủng” nếu không được bảo tồn phát huy tốt.
Không phải vậy!
Sự tử tế vẫn màu mỡ phì nhiêu trong cuộc đời này trong chính mỗi con người chúng ta không chịu nhìn thấy khai phá nó. Dư luận, báo chí, truyền thông cứ luôn chăm chăm vào những chuyện thị phi, hủ hóa, thớ lợ, những tội ác, âm mưu đen tối xấu xa… mà quên đi cả một bầu khí quyển vẫn còn đó lòng tốt, sự yêu thương của trăm triệu con người. Nhiều người hay chỉ trích, phê bình rằng hội hiện nay thiếu đi sự tử tế, cái xấu lấn át cái tốt, người ngay sợ kẻ gian, rồi vàn những thói xấu của người Việt bị bỉu, châm biếm. 
ai tự nghĩ rằng, lòng tốt, sự tử tế không thể được khi ta không cho đi lòng tốt sự tử tế của chính mình. Đừng đòi hỏi những người xung quanh giúp đỡ bạn khi bạn chẳng giúp đỡ, quan tâm tới ai bao giờ. Lúc bản thân hay người thân của mình buồn chán hoặc hoạn nạn, ta than thở, thất vọng chẳng ai giúp đỡ, sẻ chia khi chính ta cũng cho qua những chuyện thường gặp trên đường đều cho đó chuyện của ai đó, không liên quan tới mình. Để rồi ta lại buông lời kêu ca, phàn nàn rằng hội bây giờ thiếu đi sự tử tế, thiếu đi lòng tốt! Ta ích kỉ trước người tốt, ta sợ hãi trước kẻ xấu, ta lừa dối trước chính bản thân mình. Vậy nên cuối cùng, ai kia mất cái tiền, nhưng ta mất đi nhân tính.
Sinh thời danh nhân Nguyễn Trãi từng nói: “Việc nhân nghĩa cốt ở yên dân, đẩy thuyền dân, lật thuyền cũng sẽ dân”. Kẻ nào "Thui dân đen trên bạo ngược. Hãm con đỏ dưới hố tai ương. Dối trời lừa người, kế gian đủ muôn nghìn khóe..."thì trước sau cũng sẽ bị trừng trị. rằng đem đại nghĩa để thắng hung tàn, lấy chí nhân thay cường bạo, muốn thế nước được yên thì phải đem lòng nhân nghĩa. Ông dạy chúng ta bài học rằng, chính quyền nào cũng đều tồn tại trên sức mạnh của quần chúng nhân dân thế trên hết hãy làm thế nào cho thuận lòng dân, không đến nỗi lấy điều muốn của một người ép muôn người không muốn phải theo, để làm phép hay của một đời. Sự thật hòa thuận tôn thân, phải giữ một lòng hữu ái, thương yêu dân chúng, nghĩ làm những việc khoan nhân. Chớ thưởng bậy ân. Chớ phạt bừa nộ. Đừng thích của tiền buông tuồng, xa xỉ, đừng gần thanh sắc bừa bãi, hoang dâm. Cho đến những việc dùng nhân tài, nghe can gián, ra một chính sách, một mệnh lệnh, phát một lời nói, một việc làm, đều giữ chính trung thì trên thể đáp thiên tâm, dưới thể thỏa nhân vọng, quốc gia mới được yên vững lâu dài.
Sự tử tế trong mỗi người, mỗi nhà, mỗi dòng họ, mỗi dân tộc.Chúng ta phải bền bỉ đánh thức nó, đặt lên trên bàn thờ tổ tiên hay trên lễ đài của quốc gia. Bởi thiếu nó, một cộng đồng nỗ lực tột bậc chí hướng cao xa đến mấy, thì cũng chỉ những điều vớ vẩn. Chúng ta phải hướng trẻ con và cả người lớn đầu vào việc học làm người tử tế, trước khi mong muốn chăn dắt họ trở thành những con người quyền hành, giỏi giang, siêu phàm. Như Albert Einstein đã từng nói: "Đừng cố gắng để mình trở thành ai hãy cố gắng để mình sống ích!"
Sự tử tế vẫn còn nguyên đấy thôi!

Hải Trang

 

Thống kê

  • bài viết
  • bình luận
  • online

Rank Blog

Lượt xem

Chia sẻ