31-10-2014

SỰ ẢO TƯỢNG CỦA RFA - KẺ MÊ PHIM MỸ !



Cuối tuần rảnh rỗi lướt mạng chợt thấy có bài viết giật tít về cái gọi là “Quyền im lặng!” trên trang http://www.rfa.org/vietnamese chợt nhớ mới gần đây cũng có vài cái tít gần tương tự về “ Quyền được biết !”. Và cái kẻ hay mở mồm là đòi quyền này không ai khác là mấy kẻ rận chủ và bọn RFA là một trong số đó. Nếu so sánh một chút chúng ta sẽ thấy được cái buồn cười của lũ rận chủ này, chúng vừa đòi được biết nhưng lại không thích mở mồm mà lại thích “im”. Kiểu như không thích làm nhưng vẫn thích có cái ăn, đúng là nực cười.



Bạn có biết lũ dân chủ rởm đòi quyền im lặng từ đâu ko? Chắc hẳn không ai có thể nghĩ được, đó là nhờ xem nhiều phim của Mỹ. Mà chúng ta đều biết Mỹ là ông vua của kỹ xảo, dàn dựng, giả tưởng, viễn tưởng… Thế mà ối kẻ từ thần tượng phim Mỹ thành ra ảo tượng: “Trên nhiều bộ phim hình sự của Mỹ người xem thường thấy cảnh sát Mỹ bắt một nghi can với một câu nói bắt buộc phải đọc cho chính nghi can đó nghe trước khi giải giao về đồn cảnh sát như sau:
“You have the right to remain silent; Anything you say can be used against you in a court of law; You have the right to consult with a lawyer and have that lawyer present during the interrogation; If you cannot afford a lawyer, one will be appointed to represent you”.” (Trích từ bài viết của RFA)

Có lẽ vài hôm nữa bọn chúng lại sinh thêm vài quyền nữa sau khi xem phim Mỹ như: Quyền được phân biệt chủng tộc, quyền được ném boom tùy ý vào nước khác, quyền dàn dựng các vụ việc rồi vu khống….

Chỉ cần nghe đến vậy chúng ta cũng đủ biết được trình độ nhận thức của cái lũ RFA này ra sao rồi. Đúng là rất nông cạn, thiển cận.

Cái thiển cận còn thể hiện ở chỗ trên bài viết thì chúng khăng khăng là đòi quyền im lặng, dưới thì lại mượn tay Trần đình Triển khẳng định là trong các luật đã thể hiện quyền im lặng : “…quyền im lặng cũng là đã thể hiện một cách tổng thể trong các đơn lẻ của hệ thống pháp luật Việt Nam cũng như là điều ước quốc tế mà Việt Nam….”. Vậy có phải ông Triển này đã tát vào mặt lũ RFA rồi sao hay chúng tự vả vào mặt chúng.

Còn nếu bạn cũng là một fan của phim Mỹ bạn sẽ thấy những kẻ im lặng sẽ có kết cục thế nào, nếu không nói, không khai ra đồng bọn thì nào là tra tấn tình dục, nào là dìm đầu xuống nước, nào là cho lên ghế điện….có thể nói là không thiếu một hành động tra tấn nào, còn việc đánh đập thì như cơm bữa.

Vậy chắc hẳn là lũ rận RFA đang muốn Việt Nam phải áp dụng các biện pháp tra tấn như của Mỹ để cho các bị can được quyền im lặng như kiểu Mỹ.
                                                   BỐN MÙA





TRANH CHẤP TRÊN BIỂN : " YÊU NHAU CŨNG PHẢI RÀO GIẬU THẬT KỸ"




 “Chúng ta phải tự cảnh giác, không nên nhẹ dạ cả tin. Nghĩ cho cùng thì yêu nhau cũng cứ phải rào giậu thật kỹ đừng để đối phương đánh lạc hướng...”, đại biểu Thích Thanh Quyết (Quảng Ninh) nêu quan điểm về tình hình trên biển Đông.
Ngày 31/10, đề cập đến vấn đề biển Đông tại hội trường Quốc hội trong phiên thảo luận về tình hình kinh tế - xã hội, đại biểu Huỳnh Ngọc Đáng (Bình Dương) cho rằng, việc giàn khoan Hải Dương 981 của Trung Quốc rút đi chỉ làm tình hình biển Đông lắng dịu tạm thời, thời gian tới có thể nhiều sự việc còn phức tạp hơn. Do vậy, đại biểu đề nghị phải có cách đối phó lâu dài với các sự kiện thường xuyên ở biển Đông.

Đại biểu Thích Thanh Quyết: Yêu nhau cũng cứ phải rào giậu thật kỹ đừng để đối phương đánh lạc hướng!

Theo đại biểu, mọi chính sách bảo vệ biển Đông phải lâu dài, bền bỉ và quan trọng nhất trong đó là cách phân bổ nguồn lực. Trước hết phải khéo léo tập hợp người Việt trong nước và trên toàn thế giới. Đó sẽ là nguồn lực vô tận và lâu bền cho nhiệm vụ bảo vệ biển Đông lâu dài.

“Chúng ta phải tự cảnh giác, không nên nhẹ dạ cả tin. Nghĩ cho cùng thì yêu nhau cũng cứ phải rào giậu thật kỹ đừng để đối phương đánh lạc hướng. Nước lớn toàn chơi mẹo vặt thôi! Việc này Phật giáo chúng tôi rất hiểu”, đại biểu Thích Thanh Quyết (Quảng Ninh) nêu quan điểm.

Đại biểu Thích Thanh Quyết cho biết, từ xưa cha ông ta đã cho xây dựng đền, đình chùa miếu mạo, ở các vùng biên giới, hải đảo. Các vị chức sắc, tôn giáo có tư tưởng yêu nước ra đó trụ trì giữ dân, giữ nước. Đại biểu cho rằng, hiện nay cũng phải làm như vậy. Đại biểu đề nghị Đảng, Nhà nước khen ngợi lực lượng quân đội, công an trong thời gian vừa qua đã quyết tâm xây dựng một lực lượng vững mạnh.

Theo đại biểu Trương Trọng Nghĩa (TP Hồ Chí Minh), “cú đấm” giàn khoan Hải Dương 981 của Trung Quốc đã được chúng ta hóa giải. Công lao lớn nhất thuộc về 90 triệu đồng bào. Song đại biểu Nghĩa cũng chỉ ra mối lo tiếp đó là sự lệ thuộc vào kinh tế Trung Quốc. Đại biểu cho rằng, dùng chữ “lệ thuộc” theo nghĩa là muốn dứt ra mà không dứt được. Biết không tốt, không hay, nhưng vẫn phải tiếp tục.
Theo đại biểu sự lệ thuộc diễn ra trên nhiều lĩnh vực xuất nhập khẩu, nguyên phụ liệu, đấu thầu thi công, năng lượng, viễn thông, khai thác khoáng sản, trang thiết bị công nghệ, nhân công, hàng tiêu dùng… “Tại kỳ họp 7 tôi có chất vấn về sự lệ thuộc về tài chính thì được trả lời là không đáng kể, nhưng một số cử tri không đồng ý, cho rằng đã có sự lệ thuộc vào vốn và tài chính đang ẩn giấu”, đại biểu Nghĩa nói.
Đại biểu Trương Trọng Nghĩa cho ý kiến tại hội trường trong buổi thảo luận về tình hình kinh tế - xã hội.
Đưa ra vấn đề trên, đại biểu Nghĩa cho biết, không phải để nói đến âm mưu, thủ đoạn của Trung Quốc với nền kinh tế Việt Nam. Điều đại biểu muốn nói đến là Trung Quốc như một đối tác trong cộng đồng kinh tế toàn cầu, doanh nghiệp Trung Quốc như các đối tác Mỹ, Nga, Ấn Độ và các nước ASEAN...

Đại biểu cho rằng, có được một nền kinh tế mạnh, núi liền núi, sông liền sông trước hết không phải chỉ là thách thức mà là cơ hội. Chỉ riêng tiết kiệm chi phí vận chuyển đã đem lại cho doanh nghiệp Việt Nam lợi thế cạnh tranh không nhỏ so với các nước khác. Trong quan hệ với Trung Quốc, Việt Nam không chỉ có yếu kém mà còn có những thế mạnh, vậy thì vì sao lại trở nên lệ thuộc?

Đại biểu Trương Trọng Nghĩa nhìn nhận không thách thức khó khăn nào lớn hơn hai cuộc chiến tranh mà chúng ta đã trải qua, nhưng chúng ta đã biết biến những thách thức khó khăn thành thuận lợi, chuyển bại thành thắng nhờ biết trọng dụng và sử dụng những cán bộ hữu tài và hữu đức.

“Nếu chúng ta giao quyền, giao tài sản cho những người kém cỏi về năng lực và đạo đức, lại tham lam, người ta chưa mua thì đã chủ động chào bán, thậm chí buộc người ta phải hối lộ như một điều kiện làm ăn với mình thì làm sao tránh khỏi lệ thuộc, thậm chí là mất nước”, đại biểu Trương Trọng Nghĩa nói.

Cùng vấn đề trên, trước đó, đại biểu Lê Nam (Thanh Hóa) cho biết, ngay trong khi giàn khoan Hải Dương 981 khoan thăm dò phi pháp trên vùng biển Việt Nam, Trung Quốc đã khẩn trương xây dựng công trình trên các đảo Hoàng Sa, Trường Sa của Việt Nam mà Trung Quốc đã dùng vũ lực cưỡng đoạt. “Giàn khoan rút đi nhưng những công trình kiên cố của Trung Quốc trên biển Đông của Việt Nam mãi còn ở lại”, đại biểu Lê Nam nói.

Đại biểu đồng tình với chính sách đối ngoại, giữ gìn hòa bình hữu nghị của Đảng và Nhà nước. Đồng hành nhất quán chủ trương bảo vệ thiêng liêng của Tổ quốc. Do vậy, cần phải kiên định thực hiện các chủ trương, giải pháp để thực hiện việc bảo vệ chủ quyền quốc gia.

Đại biểu nhớ lại, tại kỳ họp thứ 7 đầu năm nay, nhân dân cả nước sôi sục trước việc Trung Quốc đưa giàn khoan Hải Dương 981 xâm phạm chủ quyền lãnh thổ Việt Nam. Ngay tại kỳ họp Quốc hội, Chính phủ đã đề nghị Quốc hội những quyết sách mạnh mẽ, kịp thời, như quyết dành 16 ngàn tỷ đồng đầu tư cho cảnh sát biển, kiểm ngư và ngư dân.

Ngay trong những ngày Quốc hội đang họp, đích thân Thủ tướng Chính phủ đã kiểm tra nhà máy đóng tàu Hạ Long, kết luận về việc đóng tàu cảnh sát biển, tàu kiểm ngư hiện đại và đóng mới thí điểm 10 tàu vỏ sắt cho ngư dân. Ngày 7/7/2014, Chính phủ đã ban hành Nghị định 67 về một số chính sách phát triển thủy sản dành ưu đãi cho ngư dân và hỗ trợ nghề cá, nhân dân từ Nam đến Bắc hết sức vui mừng. Đến nay, Chính phủ đã triển khai thực hiện nghị định đến các tỉnh, thành phố. Một số ít nơi ngư dân đã được vay vốn, xúc tiến đóng tàu.

Dù vậy, đại biểu cũng băn khăn rằng việc triển khai thực hiện nghị quyết của Quốc hội dành 16 ngàn tỷ đồng để tăng cường đầu tư, bảo vệ chủ quyền quốc gia trên biển đã thực hiện như thế nào, chưa thấy báo cáo nào của Chính phủ gửi đến Quốc hội.

“Tôi không lo ngại việc Chính phủ sẽ sao nhãng việc bảo vệ chủ quyền trên biển đi liền với hỗ trợ ngư dân, nhưng những cử tri là ngư dân đề nghị Quốc hội, Chính phủ phải tích cực hơn, quyết liệt hơn nữa trong việc tổ chức chỉ đạo, thực hiện chính sách quá đúng đắn, hợp lòng dân”, đại biểu nói.
Nguồn: Dantri.com.vn

29-10-2014

GIÁO XỨ THÁI HÀ LỢI DỤNG "ĐÒI ĐẤT" ĐỂ CHỐNG CHÍNH QUYỀN

Xoay quanh việc giáo xứ Thái Hà có hoạt động  kích động biểu tình đòi đất ở Hồ Ba Giang trong mấy ngày hôm nay được các báo, đài chống cộng tích cực tung hô nhằm gây mâu thuẫn giữa tôn giáo với chính quyền. Bản thân, dưới phương diện là công dân Việt Nam đang mong mỏi bình yên cho đất nước có đôi lời chia sẻ:

Tại Hiến pháp Việt Nam năm 1992 (sửa đổi 2013) tại Điều 53, 54 quy định:

Điều 53
Đất đai, tài nguyên nước, tài nguyên khoáng sản, nguồn lợi ở vùng biển, vùng trời, tài nguyên thiên nhiên khác và các tài sản do Nhà nước đầu tư, quản lý là tài sản công thuộc sở hữu toàn dân do Nhà nước đại diện chủ sở hữu và thống nhất quản lý.
Điều 54
1. Đất đai là tài nguyên đặc biệt của quốc gia, nguồn lực quan trọng phát triển đất nước, được quản lý theo pháp luật.
2. Tổ chức, cá nhân được Nhà nước giao đất, cho thuê đất, công nhận quyền sử dụng đất. Người sử dụng đất được chuyển quyền sử dụng đất, thực hiện các quyền và nghĩa vụ theo quy định của luật. Quyền sử dụng đất được pháp luật bảo hộ.
3. Nhà nước thu hồi đất do tổ chức, cá nhân đang sử dụng trong trường hợp thật cần thiết do luật định vì mục đích quốc phòng, an ninh; phát triển kinh tế - xã hội vì lợi ích quốc gia, công cộng. Việc thu hồi đất phải công khai, minh bạch và được bồi thường theo quy định của pháp luật.

Vậy lấy cớ gì mà giáo xứ Thái Hà tự nhận đất đai là của mình và có quyền tự quyết "lãnh địa" của "nhà thờ"? Phải chăng giáo dân Thái Hà không mang quốc tịch Việt Nam nên không cần tuân thủ luật pháp Việt Nam? Nếu là công dân của Giêsu thì hãy lên thiên đường mà đòi đất!


Tôi không muốn bới móc quá khứ nhưng hãy nhìn lại xem, lịch sử truyền đạo Thiên Chúa giáo vào Việt Nam gắn liền với các cuộc xâm lược của bọn đế quốc, thực dân. Bắt đầu từ việc Nguyễn Ánh bắt tay với Bá Đa Lộc rước voi về rày mả tổ, rồi đến Ngô Đình Diệm đàn áp Phật giáo để Thiên Chúa giáo lên ngôi. Các người thử nghĩ xem, có được ngày hôm nay, các người đã gây nên biết bao tội ác với dân tộc Việt Nam.

Bọn cờ vàng nói chung và Thiên Chúa giáo các người nói riêng luôn ra rả luận điệu rằng học thuyết Mác Lê là học thuyết ngoại lai. Vậy phải chăng Thiên Chúa giáo là tôn giáo xuất phát từ trong lòng dân tộc? Các người luôn cho rằng cộng sản bỏ cả tổ tiên ông bà để đi thờ Mác Lê nhưng các vị sao không nhìn lại mình đi. Ai mới là kẻ bỏ tổ tiên ông bà để đi thờ một ông râu xồm?

Dân tộc Việt Nam sinh ra từ bọc trứng của mẹ Âu Cơ chứ không phải do ông nào đó tạo ra như các người thường nói. Các người định làm 1 cuộc thập tự chinh ở Việt Nam sao? Đừng có mơ!!!

Chuyện “đòi đất” tôn giáo ở các nhà thờ là một câu chuyện lịch sử dài, liên quan đến nguồn cội đất đai và đầy rẫy những “đúng sai” còn nằm trong đó. Cụ thể khi thực dân pháp xâm lược Việt Nam, chúng đã đốt phá nhiều làng mạc và giết hại những người bên lương, phá hủy chùa chiền, rồi những thừa sai Vatican giúp Pháp xâm lược được thực dân pháp cấp những mảnh đất đó cho họ xây nhà thờ. 

Vậy chúng ta thử hỏi đất xâm chiếm, cướp để xây nhà thờ đó là đất của ai?

Các người có thể "cướp" được đất ở đâu đó chứ đất nước Việt Nam này đổ bao xương máu mới giành lại được. Trong chiến công đó các người đóng góp được bao nhiêu? Hay trong khi cả nước ra trận thì nhà thờ bắt tay với ngoại bang hoặc trốn chui trốn lủi để tránh binh đạo?

Hải Trang

28-10-2014

CÔNG AN TP HỒ CHÍ MINH PHÁT TỜ RƠI CẢNH BÁO TỘI PHẠM - CÁCH LÀM HAY HAY DỞ?



Vừa qua, để chống các tệ nạn trên đường phố Công an phường Phạm Ngũ Lão, quận 1 TP.HCM đã tổ chức phát tờ rơi cảnh báo khách du lịch, đặc biệt là người nước ngoài phải tự bảo vệ tài sản cá nhân khi đi lại nơi công cộng.
Hình ảnh Tờ rơi bị xem là bôi nhọ đất nước trong mắt du khách ngoại số 3
Nội dung tờ rơi được công an đưa đến tận tay những du khách nước ngoài, ảnh internet

Khi những hình ảnh này được đăng tải trên các phương tiện truyền thông thì đã nhận được nhiều ý kiến trái chiều khác nhau:

- Có ý kiến cho rằng đó là cách làm rất hay, rất thiết thực cho công tác đấu tranh phòng chống tội phạm trộm cắp, cướp giật cho nhân dân và đặc biệt là những người nước ngoài.

- Có ý kiến cho rằng đây là hành động bôi nhọ hình ảnh TP Hồ Chí Minh, hay làm ảnh hưởng đến du lịch của thành phố. Và các nhà dân chủ rởm như Nguyễn xuân Diện cũng mượn đây để xuyên tạc, nói xấu, kiếm trác…

Vậy hành động phát tờ rơi này là tốt hay là không tốt, là hay hay là dở và chúng ta nhìn nhận nó như thế nào?

Mỗi người dân chúng ta đều biết mọi công dân đều có trách nhiệm và nghĩa vụ trong công tác đấu tranh, phòng chống tội phạm. Trước hết là để bảo vệ tính mạng, tài sản, các quyền lợi hợp pháp của mình, gia đình mình rồi mới đến cho xã hội. Lực lượng Công an chỉ là lực lượng nòng cốt trong công tác này mà thôi. Để đấu tranh, phòng chống tội phạm có hiệu quả thì biện pháp phòng ngừa luôn được đặt lên hàng đầu. Chính vì vậy các cấp chính quyền nói chung và lực lượng công an nói riêng luôn tuyên truyền cho quần chúng nhân dân về các phương thức, thủ đoạn của bọn tội phạm và để người dân nâng cao nhận thức, ý thức đề phòng tội phạm. Từ đó không tạo ra các kẻ hở cho tội phạm xảy ra, đồng thời cùng với lực lượng công an đấu tranh với các loại tội phạm.

Và như ông Đỗ Văn Đương – Ủy viên Ủy ban Tư pháp của Quốc hội, đại biểu Quốc hội đoàn TP.HCM nói : “Ở nước nào mà chẳng có tội phạm. Phải tuyên truyền để người dân và du khách nước ngoài biết mà nâng cao cảnh giác, nếu không người dân rất dễ sa bẫy tội phạm”.

Việc phát tờ rơi cảnh báo tội phạm nói riêng và các biện pháp tuyên truyền khác nói chung không phải là bây giờ mới có. Nếu mọi người dân, đặc biệt là người nước ngoài khi nhận thức được thì họ sẽ cảnh giác hơn, có biện pháp đề phòng và lực lượng công an tích cực trấn áp, đấu tranh thì các loại tội phạm sẽ được hạn chế đi rất nhiều. Và việc cho biết ở đây có tội phạm này kia không phải là cái gì xấu mà chính hành động du khách nước ngoài bị móc túi mới làm xấu hình ảnh Việt Nam.

Nếu mỗi chúng ta không có ý thức phòng chống tội phạm, không nhận thức được các phương thức thủ đoạn của các loại tội phạm thì chính chúng ta đã góp phần tạo điều kiện, cơ hội cho các loại tội phạm xảy ra và khi đó lực lượng công an không thể đấu tranh, phòng ngừa được hết các loại tội phạm.

Chính vì vậy hình thức thông báo cảnh giác, tuyên truyền này không ảnh hưởng đến quan hệ kinh doanh của các thành phần khác mà vẫn huy động sức mạnh của toàn thể nhân dân, của mọi thành phần trong xã hội góp phần bảo vệ an ninh quốc gia và trật tự an toàn xã hội.
                                                              SÓNG BIỂN

26-10-2014

KÍNH TRỌNG CHỦ TỊCH HỒ CHÍ MINH LÀ TẬP QUÁN VĂN HÓA VIỆT

Có những người gốc Việt tại Mỹ hiểu biết rất sai lệch về tình cảm nhân dân Việt Nam dành cho Chủ Tịch Hồ Chí Minh.




Âm mưu hạ bệ hình tượng Chủ tịch Hồ Chí Minh trong lòng quần chúng nhân dân của bè lũ phản động Dân làm báo

Người Việt Nam gọi Hồ Chủ Tịch là "Bác". Trong cách xưng hô phổ biến "bác" là một người thân trong gia đình, họ hàng có vai vế là anh của cha, mẹ. Những người ngang tuổi nhau thì có lối xưng hô bác bác - em em, "bác" ở đây là người lớn hơn. Người Việt Nam gọi chủ tịch Hồ Chí Minh là "Bác” là vì họ yêu mến kính trọng Bác Hồ. Bác Hồ chưa bao giờ xưng "bác" với nhân dân cả. Trong cương vị chủ tịch, các văn kiện Bác viết cho đồng bào, bác dùng chữ "Tôi". 

Nhân dân Việt Nam kính trọng Bác Hồ vì Bác dành cả cuộc đời đấu tranh cho Độc Lập Tự do cho Việt Nam. Bác Hồ là một vị anh hùng giải phóng dân tộc, một nhà ái quốc vĩ đại. 

Người Việt Nam kính trọng Bác Hồ là do họ muốn thế chứ không phải bị ép buộc. Bạn có thể treo hình Bác Hồ trong nhà bạn nếu muốn, không ai ép bạn cả. Trong thời chiến người dân Trà Vinh đã xây nhà tưởng niệm Bác Hồ trong tầm pháo của địch, ngôi đền bị bắn phá, đốt sạch nhiều lần, đến hôm nay vẫn sừng sững uy nghiêm. 

45 năm sau khi Bác Hồ mất, kính trọng Bác Hồ là một tập quán văn hóa của nhân dân Việt Nam. Ở Việt Nam không ai dám phỉ báng chủ tịch Hồ Chí Minh nơi đông người, không phải sợ công an bắt bớ mà vì đó là một hành vi phản cảm, vô văn hóa. Công An làm sao giám sát hết các nơi công cộng quán xá, lề đường,công viên ...? Khi một người buông lời phỉ báng chủ tịch Hồ hí Minh, người đó sẽ nhận được thái độ khó chịu của người xung quanh hoặc các phản ứng mạnh hơn. Bạn có thể chửi rủa Chủ tịch Hồ Chí Minh trong phòng ngủ nhà bạn nhưng không thể làm điều đó nơi công cộng vì bạn sẽ được xem là vô văn hóa. 

Những nhà chống Cộng có tư tưởng "phải đánh đổ hình ảnh Hồ Chí Minh" nên biết rằng mình đang thực hiện hành vi vô văn hóa.

Hải Trang

25-10-2014

TREO BIỂN XIN LỖI – CÁCH ỨNG XỬ VĂN HÓA




Nếu bạn sống, làm việc ở các thành phố lớn trên cả nước đặc biệt là ở Hà Nội, TP Hồ Chí Minh hay Đà Nẵng thì chắc hẳn cảnh tượng tắc đường sẽ rất quen thuộc vào mỗi giờ tan tầm và có lẽ chúng ta đã quen với điều đó. Đặc biệt là trên các tuyến đường được xây dựng các công trình thì việc tham gia giao thông càng trở nên khó khăn hơn so với thường ngày. Do có các trình xây dựng đang diễn ra nên sẽ khiến cho việc đi chuyển chậm chạm hơn, không khí nóng bức hơn, khói bụi nhiều hơn và điều dễ hiểu là sẽ khiến nhiều người cảm thấy bực mình, khó chịu khi tham gia giao thông trên các tuyến đường đó.

Và trong thời gian qua, chúng ta có thể bắt gặp trên các tuyến phố, con đường có các công trình xây dựng các hình ảnh về việc các nhà thầu xây dựng căng biển xin lỗi người dân. 
Hà Nội: Những tấm biển xin lỗi ở các điểm ùn tắc khiến người dân "bớt mệt mỏi" 3
Trên đường Hồ Tùng Mậu, Hà Nội, ảnh internet
Hà Nội: Những tấm biển xin lỗi ở các điểm ùn tắc khiến người dân "bớt mệt mỏi" 2
Tại đường Xuân Thủy (Cầu Giấy, Hà Nội) , ảnh internet
Hà Nội: Những tấm biển xin lỗi ở các điểm ùn tắc khiến người dân "bớt mệt mỏi" 9
Tại công trình hầm chui Thanh Xuân, ảnh internet
Dù các cơ quan chức năng đã có rất nhiều các biện pháp để giúp cho người dân khi di chuyển qua các khu vực xây dựng được dễ dàng như tăng cường các cán bộ, chiến sỹ cảnh sát giao thông tại các điểm hay ùn tắc, không thi công vào các giờ cao điểm, hạn chế một số phương tiện di chuyển qua đó vào một thời gian nhất định…Thế nhưng với mật độ dân số cao thi việc ùn tắc là không thể tránh khỏi.

Chính vì thế chỉ cần một hành động nhỏ của các nhà thầu – treo biển xin lỗi người dân đã thể hiện cái nét văn hóa, văn minh ở trong đấy. Đây không phải là một việc làm gì mới nhưng nó đã tạo được sự thông cảm của người dân khi tham gia giao thông. Điều này đã được kiểm chứng trên các trang mạng và đã được lan truyền rộng rãi trên các diễn đàn.

Dù có thể là đi sau, bắt chước làm theo nhưng ông bà ta có dạy, điều gì hay thì nên học hỏi, rất mong các đơn vị thi công công trình trong cả nước sẽ học tập cách ứng xử văn hóa, văn minh này.
                                                             BỐN MÙA





24-10-2014

ĐẠI BIỂU VÀ CÁI ỐC VÍT

Sau entry Chuyện cái ốc vít  báo chí và các diễn đàn chống cộng “đắng nội tạng” với chuyện Việt Nam không sản xuất nổi con vít. Và mấy hôm nay, cộng đồng như "được mỡ" khi đại biểu Trần Quốc Tuấn (Trà Vinh) băn khoăn về sự yếu kém của công nghiệp hỗ trợ đến mức không đủ sức tham gia vào chuỗi giá trị để cung cấp ốc vít cho doanh nghiệp nước ngoài: “Ta đào tạo được tiến sĩ sao không làm được con ốc vít?” - Ông Tuấn nói.

 

Một đại biểu Quốc hội mà phát biểu một cách hàm hồ, không chịu tìm hiểu kỹ điều mà mình đang thảo luận. Tôi không biết ông đang nói đến ốc vít loại nào, vì tôi có một link từ Bộ công thương xin gửi ông và tất cả các bạn đọc. Link Đây

Thế nào khi đọc link trên, ông và có lẽ nhiều người nữa sẽ hỏi: Thế sao không làm nổi ốc vít cho Samsung?
Với sự hiểu biết của hai lúa như tôi xin trả lời ông rằng: 

Ốc vít mà Samsung yêu cầu là loại ốc vít dùng cho điện thoại, và để sản xuất những con ốc vít đấy thì cần phải có dây chuyền, máy móc hiện đại có tính chính xác cao, nhưng do trước đây Việt Nam không sản xuất điện thoại nên không nhà máy nào đầu tư, nên nay khi Samsung yêu cầu thì không có nhà máy nào đáp ứng được yêu cầu của Samsung. Thiết nghĩ đó cũng là điều bình thường, chả có gì to tát mà các báo phải làm lớn lên để giờ một vị đại biểu quốc hội dựa vào đấy mà đem ra nói trong buổi thảo luận tổ ở quốc hội sáng ngày 21 tháng 10.

Ốc vít nhà sản xuất Samsung yêu cầu là loại ốc vít dùng cho điện thoại, đòi hỏi yêu cầu kỹ thuật rất cao

Vậy thử hỏi Việt Nam có thể sản xuất ốc vít cho điện thoại như Samsung yêu cầu không? Câu trả lời là có. Điều kiện là có công ty nào có tiền và mạo hiểm sự phát triển của công ty mình vào Samsung!

Thời buổi này chỉ cần có tiền bạn có thể mua tất cả chứ huống gì một dây chuyền sản xuất mấy cái ốc vít cho điện thoại, nhưng khi bạn sản xuất được rồi, và bán được cho Samsung rồi thì sức khỏe công ty bạn hoàn toàn phụ thuộc vào Samsung, để một ngày nào đó Samsung nổi hứng bảo: không nhập ốc vit công ty bạn nữa vì giá cao, vì không phù hợp nữa hay không đạt yêu cầu… thì công ty bạn ra sao tự hiểu! Câu chuyện nhãn tiền là bài học của công ty GT Advanced Technologies, công ty chuyên cung cấp kính sapphire cho Apple, chỉ cần một động thái của Apple công ty trị giá khoản 1,5 tỷ gần như phá sản chỉ sau một đêm.

Một số báo mạng hình như đang có phong trào bôi xấu hình ảnh của Việt Nam bằng cách moi móc những cái xấu, những cái yếu kém của Việt Nam trưng lên mặt báo, không biết có phải để tiêm nhiểm thói tự ti dân tộc cho đám trẻ trâu hay không? Không biết nó tác động đến đâu nhưng qua phát biểu của một ông đại biểu quốc hội thì theo mình có thể hiểu tác động cũng không hề nhỏ!

Hải Trang

23-10-2014

HÓA RA LÀ VÌ NHÂN ĐẠO!

Mấy ngày hôm nay đọc đâu cũng thấy Điếu Cày, chả biết cái điếu cày dùng để hút thuốc lào thối rình rình ấy có cái gì đặc biệt mà sét trên google là ra hàng loạt. Hóa ra là ông Nguyễn Văn Hải với Blog Điếu cày, ông sinh năm 1952, làm việc tại Công ty Kim khí Hải Phòng một thời gian, sau đó anh vào TP Hồ Chí Minh học nghề sửa chữa điện tử và làm nghề sửa chữa điện tử tại Công ty Dịch vụ Thương mại Sài Gòn.
Là một thợ điện tử nhưng ông Hải không chú tâm vào làm việc mà thường xuyên thọc mạch chuyện của người khác, đặc biệt là nổi hứng tham gia các hội nhóm chống phá nhà nước, hô hào biểu tình, gây mất trật tự công cộng. Ông nổi lên như một đám lục bình từ khi lập ra Blog Điếu cày với những bài viết lá cải, lá tre xuyên tạc, chém gió chém bão về đủ thứ chuyện trên đời.

Sau một thời gian, ông đã nhanh chóng lập thành tích trốn thuế với 30 tháng tù giam vào năm 2008. Năm 2012, ông bị tòa án xét xử thêm về tội "Tuyên truyền chống Nhà nước" cùng với các blogger Tạ Phong Tần và Phan Thanh Hải (Anh Ba Sàm) ông bị tuyên án 12 năm tù. Trong giai đoạn tù tội, ông được anh em đồng đảng tôn sùng, cổ súy, nên ông đã không ít lần bỏ cơm vì thèm phở, có lúc vợ ông bảo ông bị mất một cánh tay do tra tấn, hóa ra chỉ là trẻ trâu đùa thôi.

Vừa rồi ông được phóng thích và đi sang Mỹ, không biết nguồn cơ sự nào mà mọi người tung hô ông như người hùng, khi đáp máy bay tới Lot- an- gơ -lét báo đài phỏng vấn, quy pin chụp ảnh lia lịa. Người thì bảo Mỹ mời ông sang, người lại bảo Mỹ ép Việt Nam thả ông,… loạn hết cả lên, cứ như ông là thánh hiển linh.



Cũng may là sáng nay (23/10) Phó phát ngôn Bộ Ngoại giao Việt Nam Phạm Thu Hằng cho biết, Nhà nước Việt Nam đã quyết định tạm đình chỉ chấp hành hình phạt tù đối với Nguyễn Văn Hải và cho phép xuất cảnh sang Hoa Kỳ vì lý do nhân đạo.
“Tại Việt Nam không có cái gọi là “tù nhân lương tâm”. Nhà nước Việt Nam đã quyết định tạm đình chỉ chấp hành hình phạt tù đối với Nguyễn Văn Hải và cho phép Nguyễn Văn Hải xuất cảnh đi Mỹ vì lý do nhân đạo”, bà Phạm Thu Hằng tuyên bố.

Đấy, chỉ có thế thôi mà các trang báo lề trái viết như Trâu húc mả. Làm tôi cũng húc bài này cho anh em rõ, khỏi phải đồn đoán về Điếu cày Điếu bừa này nữa.

Hải Trang

BLOGGER “ĐIẾU CÀY’’ QUA MỸ!


Theo tin mới nhất vào ngày 21/10 vừa qua, Nguyễn Văn Hải - tức Blogger “Điếu cày” đã xuất cảnh sang Mỹ sau khi được chính quyền Việt Nam chấp nhận.
Blogger Hải "điếu cày", Ảnh: Internet
Cũng theo nguồn tin đáng tin cậy, Hải “điếu cày” cũng thuộc diện xuất cảnh sang Mỹ giống với trường hợp của Cù Huy Hà Vũ cách đây không lâu. ‘Điếu cày” được đưa từ nhà tù ở Nghệ An ra thẳng sân bay Nội Bài và đích đến cuối cùng là Los Angeles, Hoa Kỳ.
Như vậy, sau khi trải qua thời gian từ năm 2008 - 2011, sau khi lần lượt phạm các tội “Trốn thuế” và “Tuyên truyền chống Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam”, Nguyễn Văn Hải đã bị tuyên án 12 năm tù giam cùng các nhà dân chủ khác như Tạ Phong Tần, Phan Thanh Hải....
Quá trình “nổi tiếng” của Nguyễn Văn Hải là từ việc thành lập nên cái gọi là “Câu lạc bộ nhà báo tự do”. Đây là tổ chức hoạt động chống phá chính quyền Việt Nam mạnh mẽ ở trên cả thực tế cũng như trên danh xưng là các Blog. Chính vì sự chống đối mang tính chất trắng trợn này, Nguyễn Văn Hải cùng một số đối tượng khác đã bị bắt, truy tố trước pháp luật.
Đối với riêng Blogger Hải “điếu cày” sau khi bị tòa tuyên án, y còn đưa ra các chiêu trò khác để đánh bóng tên tuổi của mình, mong nhận được sự giúp đỡ từ phía các “anh chị” ở nước ngoài. Quá trình chấp hành án phạt tù, Hải đã liên tiếp đòi tuyệt thực (nhưng chỉ là tuyệt thực đểu mà thôi). Chính từ những sự kiện này nên tên tuổi của Blogger Hải “điếu cày” nổi như cồn trong suốt một thời gian dài. “Điếu cày” còn được mệnh danh là nhà đấu tranh dân chủ kiệt xuất trong thời gian đó. Đến nay, với việc Hải “điếu cày” được thả tự do và xuất cảnh sang Mỹ, chắc chắn bè lũ các “nhà đấu tranh dân chủ” sẽ được dịp hả hê tung hô và anh “điếu cày” cũng sẽ được dịp dương dương tự đắc. Nhưng cho dù có thế nào đi chăng nữa, trong nay mai đây thôi kịch bản đấu tranh chống đối mới lại sẽ được Hải “điếu cày” dựng nên chả khác nào anh ban Cù béo vừa gấy hấn với nhà nước Việt Nam trong thời gian vừa qua.
 Hãy cứ chờ xem!
Bình Toti@



21-10-2014

TRUNG QUỐC KHÔNG THAY ĐỔI ÂM MƯU ĐỘC CHIẾM BIỂN ĐÔNG


“Âm mưu thực hiện hóa đường lưỡi bò, độc chiếm biển Đông của Trung Quốc là không thay đổi. Chỉ có điều chuyển sang giai đoạn đấu tranh khác, thậm chí quyết liệt hơn, phức tạp hơn”, Thượng tướng Đỗ Bá Tỵ, Thứ trưởng Bộ Quốc phòng, nói.


Nêu ý kiến tại buổi họp tổ Đại biểu Quốc hội tỉnh Điện Biên về vấn đề kinh tế - xã hội sáng ngày 21/10, Thượng tướng Đỗ Bá Tỵ - Thứ trưởng Bộ Quốc phòng - cho rằng, điều tiên quyết tạo ra môi trường phát triển thuận lợi cho kinh tế - xã hội là lĩnh vực ngoại giao và quốc phòng an ninh phải làm thật tốt.


Thượng tướng Đỗ Bá Tỵ - Thứ trưởng Bộ Quốc phòng - phát biểu tại buổi họp tổ

Theo Thượng tướng Đỗ Bá Tỵ, âm mưu thực hiện hóa đường lưỡi bò, độc chiếm Biển Đông của Trung Quốc là không thay đổi. Chỉ có điều chuyển sang giai đoạn đấu tranh khác, thậm chí quyết liệt hơn, phức tạp hơn. Chính vì vậy, chúng ta phải lường trước để chuẩn bị thật tốt ở tất cả các mặt, kể cả vấn đề pháp lý, ngoại giao, an ninh quốc phòng và kinh tế.

Thượng tướng Đỗ Bá Tỵ đưa ra ví dụ cụ thể như Triều Tiên, dù là nước bé nhưng không ai bảo họ là nước yếu. “Họ sở hữu khối lượng vũ khí lớn, hiện đại. Nói ra như thế không phải để so sánh với người ta mà cho thấy lĩnh vực quốc phòng an ninh mạnh là vấn đề nhất thiết. Nếu không mạnh sẽ không còn yếu tố răn đe các nước khác. Vì trước khi tấn công mình họ phải đánh giá khả năng quân sự, an ninh quốc phòng đến đâu”, Thượng tướng Đỗ Bá Tỵ phân tích rõ.

Thứ trưởng Bộ Quốc phòng cũng cho rằng, vấn đề đối ngoại rất quan trọng vì nhiều khi chiến tranh hay hòa bình xuất phát từ công tác này. Việt Nam có thế mạnh trong công tác đối ngoại vì có quan hệ với nhiều nước. Tuy nhiên, chúng ta phải đấu tranh mềm dẻo trên cơ sở giữ vững độc lập chủ quyền, không đi với bên nào, nước thứ ba nào để chống lại nước khác. Chúng ta là bạn với tất cả các nước, trên cơ sở tôn trọng độc lập chủ quyền, chế độ chính trị, nội bộ của nhau.

Từ khi Mỹ chuyển trọng tâm chiến lược sang châu Á - Thái bình Dương, cạnh tranh chiến lược giữa các nước lớn với nhau rất quyết liệt. Việt Nam có một vị trí địa lý - chính trị rất quan trọng, được nhiều nước để ý, trong đó có cả Mỹ, Trung Quốc, Nhật Bản, Nga, Ấn Độ… Vì vậy, theo Thượng tướng Đỗ Bá Tỵ, trong lúc này chúng ta phải giữ vững đường lối đối ngoại độc lập, tự chủ để tăng cường đoàn kết hữu nghị, trước hết là với các nước láng giếng.

Nói thêm về vấn đề biển Đông, Thượng tướng Đỗ Bá Tỵ cho rằng, đây là vấn đề lâu dài chứ không phải là vấn đề ngày một ngày hai. “Quyết liệt nên phải hết sức bình tĩnh. Kiên trì, mềm dẻo, nhưng đằng sau đó phải chuẩn bị điều kiện thật tốt để nếu có xung đột quân sự là sẵn sàng chủ động”, Thượng tướng nhấn mạnh.

Các địa phương cũng cần tích cực hơn nữa trong việc xây dựng khu vực phòng thủ địa phương vững chắc, trang bị vũ khí cho quân đội để đủ sức hoàn thành nhiệm vụ được giao trong tình huống xấu nhất.

“Chúng ta không thể lơ là mất cảnh giác. Các tiền nhân đã nói: Nếu không muốn chiến tranh thì phải chuẩn bị thật tốt cho chiến tranh. Khi chúng ta chuẩn bị thật tốt, đó sẽ là một yếu tố để người ta tính đến khi muốn tấn công mình”, Thứ trưởng Bộ Quốc phòng nói thêm.
Nguồn: Dantri.com.vn

20-10-2014

Ý THỨC KÉM CÒN MANH ĐỘNG !



Gần đây có rất nhiều các vụ việc như các cá nhân tham gia giao thông đã vi phạm luật hay những cá nhân có những hành vi làm ảnh hưởng đến an ninh trật tự khi được lực lượng chức năng xử lý, giải quyết thì liền có những hành động chửi bởi, nhục mạ thậm chí còn hành hung. Nhiều trường hợp các đối tượng còn sử dụng các vũ khí nóng như dao, kiếm, súng…để tấn công, thách thức lượng lượng chức năng làm nhiệm vụ. Ví dụ như:

-Tối 5/10, sau khi va chạm với một xe máy ở đầu cầu Chương Dương (Hà Nội), tài xế taxi Lê Ngọc Minh đã dừng xe và cãi vã với người đi xe máy. Đúng lúc đó tổ công tác thuộc đội Cảnh sát giao thông số 5 ra can ngăn và phân luồng giao thông. Trong lúc cảnh sát yêu cầu hai người vào bên trong để quyết, tài xế Minh liên tục văng lời thóa mạ rồi nhảy lên đấm vào mặt viên cảnh sát. Nhiều người dân có mặt ở hiện trường chạy ra ôm chặt tài xế và khuyên ngăn, tuy nhiên Minh vẫn tiếp tục nhảy vào đấm, đá cảnh sát.
Hình ảnh lấy từ clip thanh niên tấn công cảnh sát tại cầu Chương dương ngày 5/10
- Khoảng 16h30 ngày 2/10 công an thị trấn nhận được tin báo có ôtô 30 chỗ ghé vào quán nhậu hải sản Ngân ở sát nhà thi đấu đa năng của huyện (thuộc khu Phước Hải, thị trấn Long Thành) cán sập một số nắp cống của nhà thi đấu. Khi công an viên thị trấn và cán bộ của Trung tâm văn hóa tiến hành lập biên bản thì nhóm cán bộ ngồi trong quán lao ra la ó, xô xát, nhục mạ, thách thực lực lượng chức năng: ''Mày tưởng có súng mày ngon. Ngon thì bắn tao đi".

Và còn rất nhiều các ví dụ khác, nếu bạn ở Hà Nội sẽ thấy có rất nhiều đối tượng khi bị lực lượng 141 kiểm tra thì kiên quyết chống trả, chửi bới, thách thức trong khi đã vi phạm luật, trong người, phương tiện tàng trữ ma túy, các vũ khí nóng…

Điều này cho thấy ý thức của một số bộ phận người tham gia giao thông và chấp hành pháp luật còn kém, không những thế nhiều hình ảnh, clip bị các đối tượng cơ hội chính trị, phản động lợi dụng xuyên tạc, lừa dối, nói xấu, thêm bớt khác hẳn với các sự thật thực tế để tác động lên dư luận, ảnh hưởng đến lòng tin của nhân dân.

Đồng thời nhiều tờ báo lá cải muốn câu khách dựa vào các thông tin không chính thống để giật tít, hay thêm bớt để thu hút độc giả làm ảnh hưởng đến nhận thức của một bộ phận nhân dân.

Trên thực tế thì sao?

Trong vụ việc xảy ra tối 5/10 tại câu Chương Dương, nguyên nhân do taxi Lê Ngọc Minh (35 tuổi, ở huyện Chương Mỹ, Hà Nội) đang va chạm với người tham gia giao thông, để tranh ùn tắc giao thông thiếu úy Mạnh đã ra can ngăn nhưng tài xế Minh không chấp hành mà còn lăng mạ, xô đẩy, vung tay vào người cảnh sát. Thấy hành vi của Minh có thể gây nguy hiểm, tổ công tác đã khống chế tạm thời anh này. Sau khi được nhắc nhở, anh Minh đã nhận thức rõ sai phạm và mong được tha thứ. Không những thế xét hoàn cảnh của lái xe này đang ở một mình với con nhỏ không ai chăm sóc nên tổ công tác đã cho Minh viết bản tường trình sự việc, cam kết không tái phạm rồi cho về.

Còn nếu các vị rân chủ rởm xem được các clip này chắc sẽ giật ngay tít “công an đánh người”…

Và còn rất nhiều vụ việc khác chúng ta đều thấy được những cử chỉ, hành động kịp thời của các lực lượng công an để cứu tính mạng của người dân, đảm bảo an ninh trật tự, tấn công trấn áp tội phạm. Còn bạn mà ở Mỹ thì chỉ cần bạn có hành động chống đối là đã có thể bị bắn hạ mà không cần phải xin phép.

Chính vì vậy chúng ta cần phải nâng cao ý thức chấp hành pháp luật và tiếp thu các thông tin một cách nhiều chiều để tránh những sự hiểu sai và tìm ra được sự thật của vấn đề.
                                                 THIÊN BÌNH


19-10-2014

NGÀY 20/10 - NÊN NGHĨ GÌ VỀ NHỮNG NGƯỜI THUỘC THẾ GIỚI THỨ BA


Chắc hẳn trong xã hội hiện nay vấn đề về những người đồng tính không phải là cái gì quá mới mẻ với mọi người nữa, mà thậm chí nó là một cái gì đó trở thành tâm điểm cho các cuộc xì xào, bàn tán. Biết là thế nhưng khi đi vào thực chất của vấn đề này thì ít người có cái nhìn thực sự đồng cảm, chia sẻ về những mảnh đời này.
Có thể trong số họ - những người được cho là đồng tính không phải hoàn toàn họ muốn tự biển bản thân mình thành ra như vậy. Một số rất lớn trong số họ từ khi sinh ra và lớn lên đã gắn chặt với kiểu cách “yểu điệu thục nữ” mặc dù cơ thể nhìn bên ngoài là một nam nhân mạnh mẽ. Cái cách họ thể hiện bên ngoài đã làm cho mọi người trong xã hội nhìn nhận họ là những người thuộc vào thế giới thứ ba. Đối với họ hiện nay đang nhận được nhiều cái nhìn khác nhau từ xã hội, trong đó có cả sự đồng cảm và sự kỳ thị, nhưng trên hết, những nhân vật này họ vẫn luôn mong mỏi xã hội công nhận họ đúng với giới tính mà họ đang hướng tới.
Trong bản thân họ đối với những ngày lễ như: 8/3; 20/10... họ cũng muốn có nhu cầu như bao nhiêu người con phụ nữ khác. Đó là được ai đó quan tâm, chia sẻ; đó là việc được nhận những món quà, những bó hoa tươi thắm từ người thân yêu của mình... Ước muốn nhỏ nhoi đó có gì là quá đáng.
Có thể nhận thấy rằng vấn đề về thế giới thứ ba vẫn đang là một thực tế tồn tại hiện nay nhưng chưa có được tiếng nói chung trong xã hội. Thậm chí một số quốc gia còn đang trong một cuộc bỏ phiếu công nhận hay không công nhận người đồng tính, chấp nhận hay không chấp nhận cho các cuộc hôn nhân đồng giới… Tuy nhiên, với cách nghĩ của riêng bản thân, chúng ta không nên có cái nhìn kỳ thị, không nên nhìn nhận, đánh giá về những con người này ở thái độ chế giễu, mỉa mai, bởi trước hết họ cũng là con người, họ cũng có quyền ước mơ, có quyền được sống, sinh hoạt cộng đống...chúng ta không hà cớ gì mà lại có thể đi hạn chế quyền lợi của họ cả.
Nói như Vblogger nổi tiếng An Nguy khi bàn về vấn đề của những người thuộc thế giới thứ ba: “Sẽ có người tổn thương, sẽ có kẻ giận dữ, thất vọng, bạn sẽ mất đi những người bạn, những người thân nhưng bạn sẽ được thanh thản. Sự thật có thể sẽ đập tan những thứ tươi đẹp màu hồng mà người ta muốn vẽ nên, sẽ khiến người ta đau lòng nhưng rồi nó sẽ đem đến cho bạn sự tự do”. Vậy nên, dù không biết ngoài sáng có điều gì đang chờ đợi, thì cũng hãy là bản thân mình, nếu muốn người khác sống thật với mình thì mình cũng hãy thật với người ta. Thẳng thắn và rõ ràng, đúng, sự thật có thể tàn nhẫn, nhưng đừng cố gắng lái nó sang hướng khác để người ta bớt đau lòng. Và điều cuối cùng, khi bạn đã mở lòng, người ta đón nhận nó ra sao, cảm thấy thất vọng hay giận dữ với bạn, đấy là chuyện của người ta”.
Xin gửi lời chúc tốt đẹp nhất đến họ - những người thuộc thế giới thứ ba trong ngày 20/10 này!

Bình Toti@

17-10-2014

AI NỠ ĐÁNH THUẾ ƯỚC MƠ!

Vâng! đúng vậy, đánh thuế ước mơ tàn nhẫn lắm. Và đây là mơ ước của một rận chủ: "anh ấy ước gì Việt Nam được như Ucraina."





 Người ta chưa biết Ucraina đi đâu, về đâu nhưng kẻ mang danh "nhà đấu tranh dân chủ" quả quyết là "thành công". Người thường  không hiểu nổi tại sao Ucraina cháy nhà, chết người, vô chính phủ, tạm thời chia cắt lại là "thành công"? Đối với dâm chủ mà nói như vậy là thành công rồi còn gì, đó là điều họ mong muốn cơ mà.



Họ - Những kẻ mang danh "nhà dân chủ" muốn "thắp lên ngọn nến hy vọng". Vậy ai sẽ là người thắp nến? Tất cả những nhà dâm chủ hồ hào "thắp nến" đều hy vọng rằng có thằng khác thay mình "thắp nến" chứ mình ngu gì "thắp nến" cho toi mạng. Mấy năm đã trôi qua, Bùi Hằng cứ là Bùi Hằng chứ đã thành Hằng quay như lời thị thề thốt đâu, dù rất nhiều người xin tài trợ xăng.


Cơ bản là dân Ucraina khác biệt với các anh dâm chủ nhà mình. Dân Ucraine (hay Thái Lan) nói "nằm xuống" nghĩa là chấp nhận đụng độ với phe biểu tình khác hay cảnh sát và có nhiều người nằm luôn không bao giờ dậy. Dâm chủ xứ mình tuyên bố "nằm xuống cho đất nước đứng lên" nghĩa là nằm la liệt ở nơi công cộng như heo bò ....đến khi trời mưa mạnh ai nấy đứng dậy chạy.




Nhát gan, sợ chết nên các nhà đấu tranh dâm chủ đâu dám đích thân xuống đường chấp nhận máu lửa như dân nước khác. Các vị mơ ước Việt Nam có một "Thiên An Môn" nhưng các vị nghe hơi công an hay mấy bác cựu chiến binh đã sợ vãi đái nói gì đến chuyện dám dang tay cản xe tăng như dân Tàu. Anh nào chẳng may xộ khám thì khai báo rất thành thật, khai tuốt luốt đồng bọn mình ra để mong giảm án !!!!

Mấy ảnh chỉ to mồm và hy vọng quần chúng người ta dại dột nghe lời các vị xúi mà làm "cách mạng dân chủ". Dân Việt Nam có thể nào tin tưởng lời nói của các anh dâm chủ không? Làm sao tin tưởng được các "lãnh đạo biểu tình" tư cách lèm nhèm quanh năm suốt tháng dính vào mấy vụ bất đồng chia tiền dân chủ, bê bối tình dục, trai gái đực cái loạn cào cào.

Bởi vậy Việt Nam giống như Ucraina là chuyện rất xa vời. Xa vời vì ngay cái chuyện "thắp nến hy vọng" các anh dâm chủ toàn đùn đẩy cho nhau.

16-10-2014

TRỊNH KIM TIẾN VÀ BÈ LŨ RÂN CHỦ RỞM CÓ BIẾT....!



Lướt mạng chợt thấy cái hội gì gọi là “chúng tôi muốn biết” mấy hôm nay đang tụ tập chém gió tràn lan trên mạng nên tò mò cũng muốn biết xem chúng thế nào. Nhưng sau khi xem đi xét lại thì những kẻ như Trịnh Kim Tiến,Kim Chi, Nguyễn Văn Viên, Nguyễn Văn Lịch, Lê Hồng Phong, Nguyễn Tường Thụy, Trương Văn Dũng, Ngô Duy Quyền, Vũ Quốc Ngữ, Nguyễn Thanh Thuỷ, Lê Hùng, Hà Thanh…chỉ là những kẻ miệng lúc nào mở ra cũng nói cũng đòi quyền này, quyền kia và đòi "I want to know".
Trịnh kim Tiến mở mồm là đòi quyền
Nhưng nhìn vào hình ảnh của những con người này chúng ta sẽ tự hỏi chúng mở mồm ra đòi quyền thế nghĩa vụ của chúng ở đâu. Hay chúng chỉ quen hưởng thụ mà không chịu bỏ sức lao động ra. Như chúng ta đều biết đã là một công dân dù ở bất kì quốc gia nào đi chăng nữa thì đã có quyền ắt phải có nghĩa vụ, trách nhiệm đối với đất nước đó. Bạn phải có cống hiến, có đóng góp, có thực hiện nghĩa vụ, trách nhiệm của mình với đất nước thì mới có thể đòi hỏi được hưởng các quyền.
Chúng chỉ biết chụp ảnh post hình kiếm cơm
Thế nhưng chúng ta hãy xem những kẻ trên đã làm được gì cho đất nước, cho gia đình họ mà lúc nào cũng đòi quyền này quyền kia trong khi nghĩa vụ, trách nhiệm của mình lại không dám một lần nhắc đến. Phải chăng chúng đang sợ?

Chúng có biết khi mọi người dân đều đi làm, học tập, lao động để cống hiến, đóng góp xây dựng đất nước thì chúng đi tụ tập, chém gió, chụp ảnh, post hình kiếm cơm gây tắc nghẽn giao thông, ảnh hưởng đến an ninh trật tự. Nếu có cơ quan chức năng nhắc nhở thì chửi bới, kêu gào, ăn vạ vu khống…

Chúng có biết mọi công dân đều sống và làm việc theo pháp luật, đi đâu, làm gì nó cũng có quy định, có tổ chức của nó không phải theo kiểu vô tổ chức, vô kỷ luật thích làm gì thì làm. Thế nên mới có chuyện cái lũ rân chủ phi đến văn phòng Quốc hội đòi gặp ông này, ông kia trong khi nơi nhà nước quy định để tiếp dân thì không đến. Văn phòng Quốc Hội là cái chợ mà ai thích vào thì vào, ai thích ra thì ra sao, có phải lũ rân chủ này ngu quá không.

Chúng có biết sau mỗi lần bọn rân chủ như chúng tụ tập chém gió, chụp choẹt tung lên mạng xong là xả rác ra nơi công cộng như mấy cái tờ "I want to know" thì chúng đã làm hỏng mỹ quan thành phố, làm khổ các người công nhân vệ sinh môi trường, ảnh hưởng đến bộ mặt của đất nước.

Chúng có biết con cháu của chúng, gia đình chúng sẽ tủi nhục thế nào khi bố mẹ chúng không chịu lao động kiếm sống mà chỉ thích đi phá hoại đất nước mong chút bố thí của các tổ chức nước ngoài. Nếu mỗi tháng không có vài bức ảnh, không có mấy cuộc tụ tập chắc bọn chúng sẽ chết đói cả với nhau.

Có lẽ chúng chỉ biết cứ tụ tập đi, cứ chém gió đi mà không cần phải làm gì cho mệt người là đã được tài trợ cho ít USD để sống rồi. Đúng là nhà cư vi bất thiện.
                                                              SÓNG BIỂN



15-10-2014

CHIÊU TRÒ MỚI CỦA MẤY NHÀ RÂN CHỦ


 Sau khi thất bại thảm hại trong việc kêu gọi người dân biểu tình vào đúng thời điểm Hà Nội bắn pháo hoa chào mừng ngày giải phóng thủ đô, các nhà rân chủ không để chân tay mình được yên, đã tiếp tục ra ngay lời kêu gọi mới: đưa kiến nghị đến chính quyền đòi “bạch hóa” Hội nghị Thành Đô vào sáng ngày 15/10. Đứng đầu lời kêu gọi này là ba nhà rân chủ Nguyễn Phương Uyên, Phạm Thanh Nghiên và Nguyễn Xuân Nghĩa - những người đã từng vào tù ra tội vì những hành động chống phá chính quyền.
Nhưng thật đáng thất vọng, có thể khẳng định các nhà rân chủ đã “treo đầu dê bán thịt chó”. Bản kiến nghị đăng trên facebook được rêu rao chủ trì là Phương Uyên, Thanh Nghiên và Xuân Nghĩa nhưng trên thực tế sáng ngày 15/10, theo một số người có mặt tại 22 Hùng Vương, Hà Nội  thì cả 3 nhân vật này đều không xuất hiện. Điều này cho phép nhận định: các nhà rân chủ này vốn có nhiều kinh nghiệm “thương đau” nên không dám lộ diện, chỉ có anh nào hăng máu, chưa có kinh nghiệm thì phải “lãnh đủ” thôi. Ngay đến những tên tuổi vốn nổi đình nổi đám thời gian vừa qua như “Thánh nữ” Lê Thị Công Nhân, Mẹ Nấm Gấu - Nguyễn Ngọc Như Quỳnh cũng không thấy tăm hơi đâu cả, thay vào đó là Nguyễn Tường Thụy dẫn đầu cùng hai bà “dân oan” (mà không ai biết họ oan cái gì, oan ra sao và vì sao bị oan - chắc chỉ có họ mới trả lời được) cùng vài ông luôn tự xưng là “nhân sĩ trí thức”.  Theo một số người cho biết, nhà rân chủ Trương Văn Dũng đã thăm dò từ trước và được cảnh vệ trực trước cửa Văn phòng Quốc hội báo rằng “Ban Dân nguyện ở đây không tiếp đơn của công dân” và khuyên Dũng “chú vào Ngô Thì Nhậm ở Hà Đông thì đồng ý, ở đây chỉ làm việc và họp thôi”. Mặc dù đã biết trước nhưng họ vẫn cố tình mò đến, rõ ràng không vì mục đích tốt đẹp gì. Thêm nữa, tại khu vực này có 1 số biển cấm “Cấm quay phim chụp ảnh, cấm tụ tập đông người” nhưng Dũng vẫn vận động số ít người đến là để… kiếm một vài pô ảnh. Cho nên có thể thấy đây mới là mục đích chính, kiến nghị hay bạch hóa gì gì đó chỉ là cái cớ để các ông bà này tụ tập làm một cuộc “biểu tình” nho nhỏ rồi chụp hình gửi đi đâu đó, chắc là cho quan thầy ở bên ngoài, đặng ghi công và kiếm tí đô la.
Sau khi kiếm được vài bức ảnh và bị lực lượng có chức năng tại đây dùng loa yêu cầu giải tán, đoàn “kiến nghị” tự rút đi. Vậy là, cuộc đưa “kiến nghị” diễn ra hết sức chóng vánh trên vỉa hè trong vòng chưa đầy 15 phút.
Mọi người có thể hình dung cụ thể hơn về buổi kiến nghị ngắn ngủi trên qua cuộc phỏng vấn ngắn mà một số bạn trẻ đã hỏi mấy vị “dân oan” khi họ tham gia đoàn “kiến nghị” này:
“- Hôm nay cô đến đây làm gì vậy ? 
- Hôm nay tôi tới đây để đòi quyền làm người, đòi tự do, dân chủ. Tôi là “dân oan” bị mất đấy mất chục năm nay, tôi đến để kiện lên trung ương.
- Vậy cô có biết Hội nghị Thành Đô là gì không ?
- Không, tôi không biết Thành Đô, Thành điếc gì hết sất cả”.
- Thế cô có phải người của nhóm Tôi muốn biết không ?
- Không, tôi không liên quan đến cái nhóm gì hết, tôi đến đây để đòi tự do dân chủ, đòi đất, đòi quyền công dân. 
Khi bị các bạn trẻ hỏi dồn về lý do xuất hiện tại đây, các bà “dân oan” đã sồn sồn lên chửi “Đả đảo chính quyền cướp đất…ớ…ớ…ớ… Đả đảo bọn công an áo đỏ ….ớ….ớ…ớ”. (Trích từ facebook của Hoàng Thị Nhật Lệ).
Xem ra các nhà rân chủ còn phải mất công tập dượt dài dài cho mấy quân bài (các nhà “dân oan” rởm) mà họ vẫn thường đưa ra để đôi co với chính quyền.
BÚT LÔNG


 

Thống kê

  • bài viết
  • bình luận
  • online

Rank Blog

Lượt xem

Chia sẻ