21-04-2014

NHỮNG CON SỐ BIẾT NÓI....!



Theo các tờ báo lớn của Nhật thì Tổng thống Mỹ Barack Obama sẽ thăm Nhật Bản từ ngày 23/4 đến ngày 25/4/2014. Có lẽ đây là một chuyến thăm hết sức bình thường của một nguyên thủ quốc gia đến một nước khác nhưng một vài con số sau đây có thể khiến chúng ta giật mình.
(Một chuyến công du của Tổng thống Mỹ Barack Obama, ảnh internet)

Nhật Bản dự tính sẽ phải huy động 16.000 cảnh sát bảo vệ Obama, bổ sung 10.000 camera giám sát tại các địa điểm quan trọng của thành phố Tokyo như ga tàu hỏa và ga tàu điện ngầm. Một câu hỏi được đặt ra là vì sao một con người đứng đầu của một nước dân chủ hang đầu, nhân quyền hàng đầu theo như các tổ chức nhân quyền hay nói và các nhà dân chủ “rởm” nước ta cũng hay ca ngợi mà phải cần nhiều người bảo vệ đến vậy??? Trong khi đó Nhật Bản là một nước đồng minh thân cận của Mỹ hơn thế nữa tổng thống Mỹ là một “người tốt”, “yêu chuộng hòa bình” có nhất thiết phải cần chi phí lớn cho một chuyến thăm vài ngày vậy không, khoản tiền lớn như vậy (có thể đến vài triệu đô) có thể dung vào nhiều việc cho xã hội, nhân dân chứ? 

Đây không phải là lần đầu tiên những con số về Tổng thống Mỹ làm chúng ta giật mình. Một ví dụ khác đó là vào hội nghị thượng đỉnh của Liên minh Châu Âu (EU) và NATO ở Brussels, Bỉ diễn ra vào ngày 26/3/2014 Tổng thống Mỹ - Barack Obama cùng với đoàn tùy tùng hùng hậu gồm 900 người, 45 phương tiện vận chuyển và 3 máy bay, đã đến tham dự. Do thủ đô Brussels là nơi đặt trụ sở EU và NATO, an ninh thành phố này luôn được thắt chặt cao độ mỗi khi có những nhân vật quan trọng tới thăm. Tuy nhiên, chuyến công du của Tổng thống Obama tới Brussels đã khiến Bỉ phải tăng cường an ninh hơn bao giờ hết. Chưa bao giờ Bỉ phải chi tới 10 triệu Euro (10,4 triệu USD) để đảm bảo an ninh cho đoàn đại biểu cấp cao Mỹ chỉ trong 24 giờ Tổng thống Obama lưu lại ở đất nước này. 

Đoàn tùy tùng hùng hậu gồm khoảng 900 người, 45 phương tiện đi lại và 3 chiếc máy bay chở hàng phục vụ ông Obama trong chuyến thăm. Trước đó, các đội an ninh tinh nhuệ đã lùng sục mọi ngóc ngách của thủ đô Brussels, kiểm soát từ hệ thống cống rãnh thoát nước đến những bệnh viện lớn. Trực thăng quân sự Mỹ được bật đèn xanh bay do thám trên không phận Bỉ từ trước đó. Brussels đăng cai tổ chức ít nhất 4 hội nghị thượng đỉnh EU mỗi năm, trong đó mỗi lần hội họp ngốn của thành phố này khoảng 500.000 Euro, chỉ để tăng cường cảnh sát, quân đội và giao thông. “Nhưng riêng lần này, chi phí đội lên khoảng 20 lần” . Với số tiền lớn như vậy có lẽ nước Bỉ hay nước Mỹ sẽ có thể đầu tư cho các phúc lợi xã hội, giảm bớt người nghèo đói, hay đỡ phải tạo nên các cuộc cách mạng màu, chiến tranh để bán vũ khí, chuộc lợi. 
Một con số khác đã được quân đội Mỹ xác nhận rằng Air Force One, tên thông dụng của chiếc chuyên cơ 747 Boeing VC-25A chở Tổng thống Mỹ Barack Obama đi khắp thế giới, tốn chi phí cho một giờ bay là 181.575 USD. 
Và nếu chúng ta chịu khó để ý thì còn rất nhiều các hoạt động khác của Tổng thống Mỹ tiêu tốn hàng chục triệu đô tiền thuế của nhân dân Mỹ. Tại sao cũng là một cường quốc chả thua kém gì nhiều so với Mỹ như Nga, Nhật, Trung Quốc… thì các nguyên thủ quốc gia này đâu có cần nhiều người bảo vệ đến vậy, đâu có cần tiêu tốn nhiều tiền thuế đến vậy??? Phải chăng vì bản thân đất nước, con người ấy không được nhân dân thế giới ủng hộ mà còn bị lên án vì quá nhiều hành động sai trái nên cần phải phòng bị như vậy. 
                                                             BỐN MÙA

20-04-2014

[NHỤC MẶT CHƯA] LỪA NGƯỜI DÂN ĐẾN CAFE NHÂN QUYỀN ĐỂ CÓ TIỀN MUA BÒ


Lộ bộ mặt lừa đảo của kẻ luôn tự xưng là "người đấu tranh cho dân chủ"

Hứa hẹn cho tiền ăn ở, tiền trang trải cuộc sống, mua bò… nhưngkhi người ta đến lại tìm cách thoái thác, không cho, thế là xảy ra cãi vã, xô xát. Khi công an mời về làm việc mới lộ rõ bộ mặt lừa đảo của một kẻ luôn vỗ ngực tự xưng là “người đấu tranh cho dân chủ”.


Khoảng 8g15 sáng 19-4, tại một quán cà phê trên đường Lý Tự Trọng, phường Lộc Thọ, TP. Nha Trang xảy ra vụ gây rối trật tự công cộng của một nhóm người. Công an phường Lộc Thọ và dân phòng của phường đã có mặt kịp thời mời cả nhóm về trụ sở làm việc. Tại cơ quan công an, nhóm người này khai nhận gồm: Nguyễn Hồ Nhật Thành, Trịnh Kim Tiến (vợ Thành), cả hai cùng từ TP. Hồ Chí Minh ra Nha Trang ngày 18-4-2014 và thuê trọ tại khách sạn Hương Nam, số 13B, đường Hoàng Hoa Thám, Nha Trang; Dương Hiểu Dũng (trú TP. Hồ Chí Minh ); Nguyễn Ngọc Như Quỳnh và Phạm Văn Hải (cùng trú tại Nha Trang) cùng hai phụ nữ đến từ tỉnh Phú Yên. Kiểm tra tư trang, cơ quan công an đã tiến hành tạm giữ 18 áo màu đen, mặt trước áo có ghi dòng chữ STOP POLICE KILLING CIVILIANS và mặt sau áo ghi dòng chữ JUSTICE FOR ALL; 1 quyển sách “Câu chuyện về con người”; 14 tập tài liệu có in ngoài bìa bằng tiếng Anh dòng chữ STOP POLICE KILLING CIVILIANS, bên trong in bằng tiếng Việt nội dung phản ánh trường hợp bị chết tại các đồn Công an…

Theo trình bày của chị Ngô Thị Ánh Tuyết (sinh năm 1969, trú huyện Đông Hòa, tỉnh Phú Yên) và chị Trần Thị Tâm (sinh năm 1985, trú tại Hòa Đồng, Tuy Hòa, Phú Yên, em dâu của Ngô Thị Ánh Tuyết) tại cơ quan công an, họ là chị ruột và vợ của Ngô Thanh Kiều vi phạm pháp luật bị Công an Phú Yên bắt và chết trong nhà tạm giữ (vụ án “dùng nhục hình” vừa được Tòa án nhân dân thành phố Tuy Hòa, Phú Yên đưa ra xét xử). Cách đây ít ngày, vợ chồng Nguyễn Hồ Nhật Thành móc nối và mời họ đến Nha Trang dự cái gọi là “Cà phê Nhân Quyền lần 3” với lời hứa cho tiền đi lại, ăn ở khách sạn, khi về còn có tiền trang trải cuộc sống và mua bò. Ngày 18-4, hai người phụ nữ lặn lội từ Phú Yên vào Nha Trang gặp Nguyễn Hồ Nhật Thành, Trịnh Kim Tiến, Dương Hiểu Dũng, Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, Phạm Văn Hải. Đợi mãi chẳng thấy Thành cùng nhóm người trên thực hiện “lời hứa” mà chỉ thấy họ giao giảng mớ lý luận gì đó rất khó hiểu nên chị Tuyết và chị Tâm “nổi sung” dẫn đến cãi vã, lời qua tiếng lại.

Qua làm việc với Nguyễn Hồ Nhật Thành, Trịnh Kim Tiến, Dương Hiểu Dũng, Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, Phạm Văn Hải, cơ quan Công an bước đầu xác định Nguyễn Ngọc Như Quỳnh là đối tượng xướng xuất tổ chức cái gọi là “Cà phê Nhân Quyền lần 3” , gửi thư mời, “sáng tác” logo in trên áo. Để cho “Cà phê Nhân Quyền lần 3” có “sức nặng” nhằm gây tiếng vang, nhóm này đã dùng “tiền ảo” mời chị Tuyết và chị Tâm. Chỉ tội cho hai người phụ nữ nông dân chân chất, tin vào “lời hứa hão” mà bỏ cả ruộng vườn để vào nghe những “nhà dân chủ” rao giảng.

“Hứa thật nhiều, thất hứa cũng thật nhiều” – bộ mặt của những “nhà dân chủ” Nguyễn Hồ Nhật Thành, Trịnh Kim Tiến, Dương Hiểu Dũng, Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, Phạm Văn Hải là như vậy. Khoác trên mình cái áo với những câu “sologan” rất kêu, suốt ngày rao giảng “dân chủ - nhân quyền” nhưng lại đi lừa cả những người nông dân chân chất chỉ nhằm mục đích tạo scandal cho mình nổi tiếng.
------
Nguồn: Hòn Đá Nhỏ

19-04-2014

SAU VỤ NỔ SÚNG: 21 NGƯỜI TRUNG QUỐC LẠI ĐỊNH VƯỢT BIÊN VÀO VIỆT NAM


(NLĐO) - Một nhóm gồm 21 người Trung Quốc bị bắt khi đang định vượt biên vào Việt Nam qua đường biển ở Móng Cái (Quảng Ninh) vào đêm ngày 18-4, ngày nhóm 16 người Trung Quốc gây ra vụ nổ súng tại cửa khẩu Bắc Phong Sinh, làm 7 người thiệt mạng.




Bộ đội biên phòng đồn biên phòng Trà Cổ (Quảng Ninh) tuần tra giữ vững an ninh vùng biển. Ảnh: VOV
Bộ đội biên phòng đồn biên phòng Trà Cổ (Quảng Ninh) tuần tra giữ vững an ninh vùng biển. Ảnh: VOV

 Chiều 19-4, tin từ Đồn biên phòng số 3 Trà Cổ (TP Móng Cái, tỉnh Quảng Ninh) cho biết đêm 18-4, đơn vị đã kịp thời phát hiện ngăn chặn và bắt giữ một nhóm người Trung Quốc xâm nhập trái phép vào Việt Nam, nghi có liên quan đến nhóm 16 đối tượng gây ra vụ nổ súng tại của khẩu Bắc Phong Sinh, huyện Hải Hà, Quảng Ninh vào trưa 18-4, khiến 2 sĩ quan biên phòng Việt Nam hi sinh và 5 người Trung Quốc thiệt mạng..

Theo đó, vào khoảng 22 giờ ngày 18-4, trinh sát Đồn biên phòng số 3 đã nhận được thông tin từ biên phòng Trung Quốc về việc có một nhóm đối tượng người Trung Quốc đang có biểu hiện nhập cảnh trái phép vào Việt Nam thông qua đường biển.

Ngay sau đó, lực lượng biên phòng cửa khẩu Móng Cái đã tổ chức phối hợp với cơ quan chức năng Trung Quốc tuần tra, kiểm soát khu vực nghi các đối tượng trên có thể xâm nhập.

Sau nhiều giờ tổ chức lực lượng cảnh giới, Đồn biên phòng số 3 Trà Cổ đã chặn đứng âm mưu nhập cảnh trái phép của nhóm đối tượng này. Cùng với đó, 21 người Trung Quốc đã bị cơ quan chức năng Trung Quốc bắt giữ

Nhóm 21 người Trung Quốc âm mưu vượt biên trái phép vào Việt Nam ngay trong đêm diễn ra vụ nổ súng tại cửa khẩu Bắc Phong Sinh.

Như Báo Người Lao Động đã thông tin, vào trưa 18-4, trong khi làm nhiệm vụ tại cửa khẩu Bắc Phong Sinh, cán bộ chiến sĩ Đồn biên phòng Quảng Đức (huyện Hải Hà) đã phát hiện, bắt giữ nhóm người Trung Quốc gồm 16 người vượt biên trái phép, xâm nhập vào Việt Nam để trốn đi nước thứ ba.

Trong khi chờ làm các thủ tục bàn giao trao trả cho phía cơ quan chức năng Trung Quốc, các đối tượng đã manh động, đánh và cướp súng của chiến sĩ biên phòng, lấy chân bàn ghế tấn công các chiến sĩ đang làm nhiệm vụ. Sự manh động của các đối tượng người Trung Quốc đã khiến 7 người thiệt mạng, trong đó 2 sĩ quan biên phòng Việt Nam hi sinh là Thiếu tá Nguyễn Minh Đãi và Thiếu úy Lê Vũ Việt Khánh.

Ngoài ra, một số người bị thương, trong đó có 4 chiến sĩ biên phòng Việt Nam.
                                                                            nld.com.vn

18-04-2014

NHÓM NGƯỜI TRUNG QUỐC CƯỚP SÚNG, XẢ ĐẠN Ở CỦA KHẨU VIỆT NAM.


Đã có 7 người thiệt mạng và nhiều người khác bị thương trong vụ nhóm người Trung Quốc nhập cảnh trái phép, nổ súng tại của khẩu Bắc Phong Sinh, Quảng Ninh. Vụ việc đã tạm được chấm dứt, chờ sự giải quyết tiếp theo của hai bên theo đúng thông lệ quốc tế.

Cửa khẩu Bắc Phong Sinh - nơi xảy ra vụ hỗn loạn (Ảnh: Báo Quảng Ninh)

UBND tỉnh Quảng Ninh vừa công bố thông tin chính thức về vụ việc 16 người Trung Quốc nhập cảnh trái phép vào Việt Nam. Theo đó vào hồi 4h20 sáng ngày 18/4/2014, một nhóm 16 người Trung Quốc gồm 10 nam, 4 nữ và 2 trẻ em đã nhập cảnh trái phép vào Việt Nam qua khu vực cửa khẩu Bắc Phong Sinh (huyện Hải Hà, tỉnh Quảng Ninh). Trên đường thâm nhập sâu vào nội địa nhóm người này đã bị các cơ quan chức năng của Việt Nam phát hiện, bắt giữ và dẫn giải ra cửa khẩu để tiến hành làm các thủ tục trao trả lại phía Trung Quốc theo quy định và thông lệ quốc tế.


Tuy nhiên đến khoảng 12h cùng ngày, trong khi đang làm thủ tục, bất ngờ một vài người đàn ông của nhóm người lợi dụng sơ hở của các lực lượng chức năng đã manh động cướp súng và bẻ gẫy chân bàn làm việc, xả súng tấn công, khống chế lực lượng biên phòng Việt Nam. Vụ nổ súng đã khiến 1 chiến sỹ biên phòng Việt Nam hy sinh ngay tại chỗ.

Trước tình thế cấp bách, lực lượng biên phòng Việt Nam phải thực hiện các biện pháp tự vệ chính đáng. Mặc dù lực lượng chức năng phía Việt Nam và Trung Quốc đã kêu gọi, thuyết phục các đối tượng giao nộp vũ khí và đầu hàng nhưng các đối tượng vẫn kiên quyết cố thủ, đập phá trụ sở của lực lượng biên phòng. Trước tình hình đó, lực lượng biên phòng đã phối hợp với cơ quan công an Hải Hà siết chặt vòng vây và tiến hành các biện pháp nghiệp vụ để tiếp cận, khống chế và bắt giữ các đối tượng Trung Quốc quá khích này. Không buông súng, các đối tượng đó còn tiếp tục chống trả lực lượng biên phòng, đồng thời tự gây sát thương, một số nhảy lầu tự tử.

Tính đến nay đã có 7 người thiệt mạng và nhiều người khác bị thương vì vụ nổ súng gây náo loạn này. Trong đó có 2 chiến sỹ biên phòng Việt Nam đã hi sinh khi khống chế nhóm người nhập cảnh trái phép. Hiện đã có thêm 4 chiến sỹ biên phòng Việt Nam bị thương bởi tính manh động và hung bạo của nhóm người trên.
Bộ đội Biên phòng Việt Nam bàn giao nhóm đối tượng cho phía Trung Quốc. 
Ngay sau khi nhận được thông tin, Thường trực Tỉnh ủy Quảng Ninh đã báo cáo kịp thời các cấp lãnh đạo Trung ương xin ý kiến chỉ đạo và họp khẩn cấp, khẳng định đây không phải là một vụ khủng bố; nhanh chóng chỉ đạo các cơ quan chức năng khẩn trương giải quyết các vấn đề liên quan nhằm đảm bảo an ninh trật tự, tính mạng của chiến sỹ, công nhân viên chức và nhân dân tại khu vực cửa khẩu. Đồng thời công tác cấp cứu người bị thương; đảm bảo tài sản của nhà nước và nhanh chóng lập lại trật tự tại cửa khẩu Bắc Phong Sinh, chấm dứt náo loạn.

Tỉnh Quảng Ninh đã thành lập tổ công tác đặc biệt do ông Nguyễn Văn Đọc, Phó Bí thư Tỉnh ủy, Chủ tịch UBND tỉnh nhanh chóng đến hiện trường, trực tiếp chỉ đạo các cơ quan chức năng xử lý sự việc.

Đến 15h15 cùng ngày, tình hình an ninh trật tự tại khu vực đã được ổn định. Hiện nay, các cơ quan chức năng của tỉnh Quảng Ninh đang tích cực phối hợp với cơ quan biên phòng phía Trung Quốc để giải quyết các phần việc tiếp theo theo đúng pháp luật Việt Nam, Trung Quốc và thông lệ quốc tế.

( Trích nguồn : http://dantri.com.vn/)

17-04-2014

NHÌN NHẬN VỤ VIỆC ĐẠO VĂN Ở VIỆN VĂN HÓA - ĐẠI HỌC VĂN HÓA HÀ NỘI !


Những ngày qua, "nghi án" hàng trăm triệu đồng kinh phí Nhà nước cấp phục vụ nghiên cứu khoa học, đã bị chi sai mục đích để "tư túi", đã gây xôn xao dư luận tại Viện Văn hóa - Trường ĐH Văn hóa Hà Nội. Mặc dù Viện không có chức năng xuất bản, nhưng từ nhiều năm nay một cán bộ trẻ được "chỉ thầu" dịch hàng chục tác phẩm lớn từ tiếng Trung, tiếng Anh ra tiếng Việt. Và rồi hàng nghìn trang sách mang tính học thuật cao, đã được chuyển ngữ với một tốc độ "chóng mặt", gây sửng sốt cho các GS, TS bậc thầy.
(ảnh internet)

Gửi đơn tố cáo tham nhũng là bà Trần Bình Minh - Trưởng Ban Văn hoá thế giới, Viện Văn hoá -Trường ĐH Văn hoá Hà Nội, cùng một cây "đại thụ" trong làng Sử học, đã tố cáo bà Nguyễn Thùy Vân - cán bộ Ban Văn hoá thế giới là người "đạo văn chuyên nghiệp" tốt nghiệp chuyên ngành tiếng Trung tại trường ĐH Dân lập Phương Đông Hà Nội, vào làm việc tại Viện Văn hóa chưa lâu. Đọc danh mục các đề tài nghiên cứu khoa học của Viện Văn hoá, thấy từ năm 2006 đến năm 2013, bà Vân đã thực hiện được 17 đề tài, trong đó có 14 đề tài theo loại hình dịch thuật từ chữ Hán sang chữ Việt, 1 đề tài dịch tiếng Anh sang tiếng Việt và 2 đề tài nghiên cứu. Vì các "sản phẩm" của bà Vân sau khi "ra lò", đều được cất kỹ trong kho, nên đến nay chưa có thống kê chính xác về số lượng trang và chữ của 14 đề tài này.
Nhưng theo người tố cáo cho biết, thì quy mô các đề tài khoa học tối thiểu là 200 - 300 trang, đề tài có số trang hơn 1.000 khá phổ biến. Tính bình quân đề tài mà bà Vân thực hiện có độ dày khoảng 500 trang. Với số trang như vậy, thì 7 năm qua Vân đã chuyển ngữ khoảng 7.000 trang sách từ tiếng nước ngoài sang tiếng Việt, với hơn 3 triệu chữ. Tốc độ dịch sách như vậy có thể nói là "thần kỳ", vì mỗi ngày cán bộ này sẽ dịch không dưới 3 trang sách (khổ A4) với 1350 chữ.
Trong khi đó, theo một học giả chuyên dịch sách tiếng Hán ra tiếng Việt, thì để chuyển ngữ được một công trình khoa học, nhất là để chuyển ngữ được các tác phẩm mang tính học thuật cao, cần phải có kiến thức nền tảng về lĩnh vực đó, còn để dịch hay, buộc phải có sự am hiểu sâu sắc, tinh thâm và một phông văn hóa đủ lớn, cần phải có một đội ngũ chuyên gia làm nhiệm vụ cố vấn, hiệu đính, thì tác phẩm dịch mới có thể được công bố.
Do đó, việc một cán bộ trẻ, trình độ tiếng Trung hệ đại học, kinh nghiệm công tác và trải nghiệm cuộc sống chưa nhiều, lại thường xuyên xin nghỉ việc để sinh con, nghỉ ốm, nghỉ ôn thi Cao học… nhưng vẫn thường xuyên cho ra đời các đề tài khoa học mang tính chuyên khảo đồ sộ, khiến các vị "mũ cao, áo dài" trong làng học thuật không khỏi kinh ngạc. Từ chỗ thán phục, sửng sốt về lao động của bà Vân, họ đã tìm đọc, rồi bàng hoàng nhận ra các đề tài mà bà này đã "nộp quyển", phần nhiều là "đạo", mà là "đạo" một cách trắng trợn, từ các công trình mà các GS,TS, các học giả đã công bố, xuất bản.
Xin đơn cử, vào năm 2010, bà Vân "trúng" hợp đồng dịch thuật hai tác phẩm có tên: "300 vấn đề văn hoá sử Trung Hoa" (phần kinh tế) và: "300 vấn đề trong văn hoá sử Trung hoa" (phần đời sống) viết bằng tiếng Hán. Đối chiếu giữa công trình bà Vân đã bàn giao lại cho Viện Văn hóa, với tác phẩm của nhóm dịch giả Trần Ngọc Thuật, Đào Huy Dật, Đào Phương Chi dịch và công bố năm 1999, thấy giống nhau một cách bất thường, giống cả đến dấu chấm, dấu phẩy. Hay tại các đề tài mà bà Vân được giao thực hiện trong các năm 2009-2010 như: "Ý nghĩa văn hoá của thành ngữ tiếng Hán có yếu tố chỉ con số (đối chiếu với thành ngữ tiếng Việt có yếu tố con số", và: "Văn hoá xưng hô trong gia đình người Việt có so sánh với gia đình người Hán".
Kết quả đối chiếu với Luận văn Thạc sĩ của Giang Thị Tám và Luận án Tiến sĩ của Phạm Ngọc Hàm, Khoa Ngôn ngữ học, Trường ĐH Khoa học xã hội và Nhân văn Hà Nội, thấy Vân đã sao chép cẩu thả đến mức không phát hiện ra lỗi chính tả. Không chỉ "copy - paste" nguyên văn, bà Vân còn "lập lờ đánh lận con đen", khi biến tên của tác giả thành tên chủ biên, tác phẩm 100% của người Việt, lại biến thành sách dịch từ tiếng nước ngoài. Chẳng hạn, năm 2008, bà Vân dịch cuốn: "Văn hoá cổ điển Trung hoa", ở ngoài bìa đề tài bà Vân ghi chủ biên là Nguyễn Tôn Nhan (một học giả người Việt đã mất).
Thực tế, đây chính là cuốn sách tiếng Việt do ông viết có tên: "Bách khoa thư văn hoá cổ điển Trung Quốc". Hay cuốn: "Điển cố Trung hoa" dịch năm 2009 của bà Vân cũng là một tài liệu có bản gốc bằng tiếng Việt. Mặc dù chỉ được đào tạo tiếng Trung, nhưng bà Vân vẫn "dịch" sách tiếng Anh ra tiếng Việt "ngon ơ", trong đề tài: "Tiếng nói của quá khứ - lịch sử truyền miệng"...
Bà Trần Bình Minh cho biết: "Chúng tôi đã phát hiện 6 trong số 15 đề tài dịch của bà Vân là sự sao chép nguyên bản các đề tài, luận văn, công trình nghiên cứu của các tác giả lớn. Nếu kiểm tra hết, chắc chắn sẽ không dừng lại ở con số 6. Vụ việc đang tiếp tục được xác minh làm rõ".
Viện Văn hoá, Trường ĐH Văn hoá Hà Nội không có chức năng xuất bản, việc chuyển ngữ tài liệu tiếng nước ngoài ra tiếng Việt, chỉ để tham khảo phục vụ công tác nghiên cứu của Viện. Tuy nhiên, trong những năm qua bà Đỗ Thị Minh Thuý - Viện trưởng đã giao cho bà Vân dịch 15 công trình khoa học. Theo quy định, khi cán bộ nhân viên có đề tài nghiên cứu sẽ đề xuất lên lãnh đạo. Căn cứ báo cáo đề xuất, lãnh đạo Viện sẽ tổ chức một hội đồng khoa học để xét duyệt đề tài. Nếu đề tài được duyệt, cá nhân đó tiếp tục lập đề cương trình hội đồng thẩm định và triển khai thực hiện đề tài. Khi hoàn thành, đề tài phải qua bước trình hội đồng khoa học nghiệm thu.
Quy trình là thế, nhưng việc giao đề tài và nghiệm thu đề tài của bà Thúy đối với bà Vân theo cách "chẳng giống ai". Trong đơn tố cáo, bà Minh cho biết: "Hội đồng khoa học của Viện có như không, bởi nhiều đề tài bà Thúy tự ý giao cho bà Vân thực hiện, phớt lờ Hội đồng. Nếu có đưa ra mà bị phản đối, thì bà Thuý vẫn cứ giao bà Vân thực hiện. Thành thử, hầu hết các đề tài mà bà Vân đã thực hiện, đều không báo cáo đề cương và thông qua nghiệm thu đánh giá chất lượng trước Hội đồng khoa học. Chỉ khi bà Vân "nộp quyển", chúng tôi mới biết".
Vẫn theo tố cáo, bà Minh cùng một số nhà khoa học trong Viện đã chịu áp lực buộc phải ký vào phiếu nghiệm thu đề tài khi mà bà Vân đã lấy tiền công, với lý do để hợp thức hóa chứng từ trước các đợt kiểm toán. Ước tính số tiền thực hiện đề tài mà bà Vân được trả đã lên đến hàng trăm triệu.
Năm 2009 - 2010, việc bà Vân sao chép công trình của người khác đã bị phát giác, lãnh đạo ban yêu cầu kỷ luật, nhưng trong các cuộc họp bà Vân thường vắng mặt, nếu có thì quanh co, không thừa nhận khuyết điểm.
Bức xúc trước những vi phạm của bà Vân, ngày 28/1/2013 và ngày 24/6/2013, bà Trần Bình Minh đã có đơn kiến nghị gửi lên Ban Giám hiệu Trường Đại học Văn hóa, đề nghị cho thẩm định lại toàn bộ số đề tài của bà Vân và xem xét các biểu hiện sai phạm của bà Thúy trong quản lý khoa học, quản lý cán bộ, quản lý tài chính.
Ngày 5/9/2013 tại Thông báo số 543 của Trường ĐH Văn hóa Hà Nội đã xác định: "Qua một vài cuốn được kiểm tra, bước đầu đã phát hiện có hiện tượng sao chép, trong đó cuốn bà Nguyễn Thuỳ Vân dịch nhưng bản gốc lại được viết bằng tiếng Việt và của tác giả Việt Nam".
Được biết, trong Bản kiểm điểm ngày 4/11/2013, bước đầu bà Vân thừa nhận đã "dịch" sách từ tác phẩm "Điển cố Trung Hoa" sang tiếng Việt. Hiện Tổ Thanh tra của nhà trường đã thu giữ, niêm phong toàn bộ "đề tài khoa học" của bà Vân để thẩm tra, còn bà Thúy bị yêu cầu giải trình thành khẩn sai phạm của bản thân.
Trong vụ việc này các cơ quan chức năng cần phải kiểm tra xác minh để kịp thời xử lý nghiêm một cách công khai trước những sai phạm nghiêm trọng, lấy lại niềm tin của quần chúng nhân dân, tránh để các thế lực thù địch lợi dụng các vụ việc như vậy để nói xấu, đả kích Đảng, Nhà nước ta. Việc xử lý không những ở cá nhân vi phạm mà còn ở cả công tác quản lý lỏng lẽo của các cấp, những cá nhân ngồi sai vị trí cần có những hình thức xử lý phù hợp. Cần thiết có thể truy cứu trách nhiệm hình sự nếu đủ yếu tố cấu thành. Đồng thời cần rút kinh nghiệm trong công tác quản lý nhà nước trên lĩnh vực này.

 (Trích nguồn: http://cstc.cand.com.vn/)
                                                                                 Thiên Bình

BÁO CÁO NHÂN QUYỀN 2013 CỦA MỸ: NHÂN QUYỀN BỊ BÓP MÉO


          Ngày 27/2/2014, Bộ Ngoại giao Mỹ đã công bố Báo cáo Nhân quyền 2013, trong đó có những đánh giá thiếu chính xác, thậm chí bóp méo tình hình nhân quyền tại một số nước, trong đó có Việt Nam. Đây không phải là lần đầu tiên và cũng không phải là thủ đoạn duy nhất Mỹ đã áp dụng để triển khai chính sách ngoại giao nhân quyền đối với Việt Nam trong những năm qua.
          Nguồn gốc và mục đích của Báo cáo Nhân quyền
Báo cáo thực thi nhân quyền quốc gia (gọi tắt là Báo cáo Nhân quyền) được được Bộ Ngoại giao Mỹ đệ trình Quốc hội nhằm thực thi các khoản 116 (d) và 502B (d) trong Luật Viện trợ nước ngoài năm 1961 của Mỹ. Theo đó, vào ngày 25/2 hàng năm, Ngoại trưởng Mỹ phải trình Chủ tịch Hạ viện và Ủy ban Đối ngoại Thượng viện “một báo cáo đầy đủ và hoàn chỉnh về tình hình thực thi các quyền con người được quốc tế thừa nhận” tại khoảng 200 quốc gia và vùng lãnh thổ, bao gồm các nước nhận viện trợ của Mỹ và các nước thành viên Liên Hợp Quốc khác không nhận viện trợ của Mỹ. Vào đầu những năm 1970, Mỹ tự phong cho mình trách nhiệm lên tiếng đại diện cho các tiêu chuẩn nhân quyền quốc tế. Năm 1976, Quốc hội Mỹ thông qua dự luật cho phép bổ nhiệm vị trí điều phối viên nhân quyền thuộc Bộ Ngoại giao Mỹ, sau đó được nâng cấp lên thành Trợ lý Ngoại trưởng. Dự luật này cũng quy định chính sách ngoại giao và thương mại của Mỹ phải tính đến tình hình thực thi nhân quyền và quyền của người lao động ở các nước khác.
Để soạn thảo Báo cáo Nhân quyền, Bộ Ngoại giao Mỹ sử dụng thông tin do các cơ quan ngoại giao, lãnh sự của Mỹ ở nước ngoài, các quan chức chính phủ nước ngoài, các tổ chức phi chính phủ (NGOs) và tổ chức quốc tế cung cấp. Các phái đoàn ngoại giao của Mỹ ở nước ngoài chuẩn bị bản thảo ban đầu của các báo cáo nhân quyền ở từng quốc gia, sử dụng thông tin họ thu thập được trong cả năm từ các nguồn khác nhau như quan chức chính phủ, chuyên gia pháp luật, lực lượng vũ trang, nhà báo, giám sát nhân quyền, nhà nghiên cứu và các nhà hoạt động bảo vệ quyền lợi người lao động. Khi bản thảo báo cáo nhân quyền ở từng quốc gia hoàn tất, Vụ Dân chủ, Nhân quyền và Lao động phối hợp với các cơ quan khác của Bộ Ngoại giao Mỹ tiến hành phân tích, biên tập, chỉnh sửa và bổ sung thông tin từ các nguồn khác như các tổ chức nhân quyền của Mỹ và quốc tế, các quan chức chính quyền nước ngoài, đại diện của Liên Hợp Quốc, các tổ chức quốc tế và khu vực khác, các chuyên gia từ các viện nghiên cứu và truyền thông. Bên cạnh đó, Vụ Dân chủ, Nhân quyền và Lao động Mỹ cũng tham vấn các chuyên gia về quyền lao động, tỵ nạn, các vấn đề phụ nữ và pháp luật…
Báo cáo Nhân quyền được sử dụng như một trong những căn cứ để hoạch định và triển khai chính sách đối ngoại và chính sách thương mại của Mỹ, phân bổ ngân sách viện trợ, hỗ trợ đào tạo và các hoạt động khác của Mỹ với nước ngoài. Báo cáo này cũng là cơ sở cho hợp tác giữa Chính phủ Mỹ với các tổ chức tư nhân nhằm khuyến khích việc giám sát thực thi các quyền con người đã được quốc tế thừa nhận. Nội dung của báo cáo đánh giá việc thực thi các quyền chính trị, dân sự và quyền của người lao động đã được ghi nhận trong Tuyên ngôn Nhân quyền Toàn cầu. Các quyền này bao gồm quyền không bị tra tấn, ngược đãi, giam giữ lâu ngày mà không có căn cứ, quyền tự do lập hội, tự do ngôn luận, tự do tôn giáo, quyền tham gia công đoàn…
Báo cáo Nhân quyền 2013 và phản ứng của các nước
Báo cáo Nhân quyền 2013 đã khái quát 05 vấn đề trầm trọng nhất trong việc thực thi nhân quyền toàn cầu gồm:
Thứ nhất là tiếp diễn tình trạng đàn áp xã hội dân sự và các quyền tự do lập hội, hội họp. Ngày càng có nhiều quốc gia (Bahrain, Belarus, Trung Quốc, Ethiopia, Nga, Tajikistan…) thông qua các điều luật nhằm ngăn chặn xã hội dân sự, buộc các tổ chức dân sự phải đăng ký với chính phủ; hạn chế các NGO tiếp cận nguồn tài chính từ nước ngoài; kiểm soát các công nghệ truyền thông giúp kết nối các tổ chức xã hội dân sự trên toàn cầu; bắt giữ các nhà hoạt động dân chủ, phóng viên báo chí với những cáo buộc không rõ ràng.
Thứ hai là tăng cường hạn chế tự do ngôn luận và tự do báo chí. Báo cáo đánh giá mặc dù quyền tự do ngôn luận và tự do báo chí đã được luật pháp quốc tế thừa nhận, song trong năm 2013, chính phủ nhiều nước (Azerbaijan, Campuchia, Trung Quốc, Tiểu vương quốc Ả Rập thống nhất, Thổ Nhĩ Kỳ, Venezuela, Jamaica) tiếp tục hạn chế tự do ngôn luận, cả trên các mạng trực tuyến và tại các diễn đàn khác; đàn áp nhà báo và những người đấu tranh đòi thay đổi chính phủ.
Thứ ba là tình trạng lạm dụng lực lượng an ninh ngày càng nghiêm trọng. Các chính quyền độc tài trên thế giới đã sử dụng lực lượng an ninh để củng cố quyền lực, đàn áp những người bất đồng chính kiến.
Thứ tư là việc bảo vệ các quyền của người lao động thiếu hiệu quả. Điều kiện lao động nguy hiểm và bóc lột vẫn diễn ra phổ biến trên thế giới (Nigeria, các nước Vùng vịnh, Zimbabwe, Belarus, Nga…) và trong nhiều lĩnh vực.
Thứ năm là việc bảo vệ quyền lợi cho các nhóm dễ bị tổn thương vẫn còn nhiều hạn chế. Những người theo đạo trong dân tộc thiểu số, phụ nữ và trẻ em gái, những người đồng tính, song tính, chuyển giới (LGBT), người khuyết tật vẫn tiếp tục bị đàn áp và phân biệt đối xử tại nhiều nơi trên thế giới như Trung Quốc, Pakistan, Iran, Ai Cập, Irắc, Indonesia…
Với những đánh giá thiếu khách quan và phiến diện, Báo cáo Nhân quyền 2013 của Bộ Ngoại giao Mỹ đã bị nhiều nước trên thế giới chỉ trích, phản đối. Ngay sau khi Mỹ công bố Báo cáo Nhân quyền, Trung Quốc (28/2) đã trả đũa bằng cách công bố “Báo cáo Nhân quyền của Mỹ năm 2013”, trong đó cho rằng những đánh giá của Mỹ là “vô trách nhiệm”, chỉ trích việc Mỹ tự cho mình quyền phán xét tình hình nhân quyền tại các nước khác trong khi ngay tại nước Mỹ vẫn tồn tại nhiều vấn đề nhân quyền nghiêm trọng như do thám đời tư của công dân, sử dụng máy bay không người lái gây nhiều thương vong tại Pakistan, Yemen, ngược đãi tù nhân… Chỉnh phủ Liên bang Ethiopia ra tuyên bố khẳng định Báo cáo Nhân quyền 2013 của Bộ Ngoại giao Mỹ chỉ là chiêu trò “bình mới rượu cũ”, với những cáo buộc vô căn cứ, không thay đổi về tình hình thực thi nhân quyền tại Ethiopia
Tình hình nhân quyền tại Việt Nam tiếp tục bị bóp méo

Báo cáo Nhân quyền năm 2013 của Mỹ tiếp tục có những đánh giá tiêu cực, thiếu khách quan về tình hình thực thi nhân quyền tại Việt Nam. Báo cáo này cho rằng chính quyền Việt Nam tiếp tục hạn chế các quyền chính trị của công dân, đặc biệt là quyền thay đổi chính phủ; tăng cường biện pháp hạn chế các quyền tự do của công dân (quyền tự do báo chí, tự do ngôn luận, tự do Internet, tự do hội họp, tự do tôn giáo…), đàn áp “người bất đồng chính kiến”; tình trạng tham nhũng trong hệ thống tư pháp và công an ngày càng nghiêm trọng; tình trạng bạo lực, phân biệt đối xử với phụ nữ, nạn buôn người, lạm dụng tình dụng trẻ em vẫn tiếp diễn… Sở dĩ Báo cáo Nhân quyền 2013 tiếp tục bóp méo tình hình nhân quyền tại Việt Nam là vì: Thứ nhất, một số nghị sỹ cực hữu trong Quốc hội Mỹ (Loretta Sanchez, Chris Smith, Ed Royce…) tiếp tục gây sức ép với Chính quyền và Bộ Ngoại giao Mỹ đòi hỏi Việt Nam phải cải thiện nhân quyền nhằm tìm kiếm lá phiếu ủng hộ của cử tri người Mỹ gốc Việt. Thứ hai, Báo cáo Nhân quyền tại Việt Nam được “tham vấn” các tổ chức phản động người Việt lưu vong tại Mỹ (đảng “Việt Tân”, tổ chức “Cứu người vượt biển – BPSOS”…) và một số tổ chức đội lốt nhân quyền (Tổ chức Theo dõi Nhân quyền, Tổ chức Phóng viên không biên giới; Tổ chức Văn bút Quốc tế, Tổ chức Ngôi nhà tự do..), cóp nhặt thông tin từ một số báo đài phản động (BBC, RFA, VOA, RFI…) và một số website của các cá nhân phản động. Thứ ba, bản thân Chính quyền Mỹ muốn “nuôi” vấn đề nhân quyền, xem đây là cái cớ để can thiệp, lật đổ chế độ tại Việt Nam và sử dụng vấn đề này để mặc cả trong các cuộc đàm phán, thương lượng với Việt Nam.
Ngay sau khi Báo cáo Nhân quyền của Bộ Ngoại giao Mỹ được công bố, hàng loạt các báo, đài phản động như RFA, BBC, VOA… đã đưa tin, phỏng vấn các nhân vật bất mãn, các blogger trong nước và đại diện một số tổ chức phản động lưu vong với lời lẽ tung hô, ca ngợi đánh giá của Bộ Ngoại giao Mỹ, đồng thời kêu gọi cộng đồng quốc tế gây sức ép, yêu cầu Việt Nam cải thiện nhân quyền. Phản ứng trước Báo cáo nhân quyền của Bộ Ngoại giao Mỹ, người phát ngôn Bộ Ngoại giao Việt Nam Lê Hải Bình nhấn mạnh: “Đảm bảo quyền con người là trọng tâm trong các chính sách phát triển kinh tế, xã hội của Việt Nam. Những nỗ lực đảm bảo quyền con người của Việt Nam được cộng đồng quốc tế ghi nhận tại Phiên Rà soát Định kỳ Phổ quát chu kỳ II tháng 2 vừa qua”. Người phát ngôn Bộ Ngoại giao Việt Nam khẳng định, trên tinh thần thẳng thắn và xây dựng, Việt Nam luôn sẵn sàng đối thoại với các nước còn có những quan điểm khác biệt với Việt Nam trong lĩnh vực quyền con người, trong đó có Mỹ, nhằm tăng cường hiểu biết, thu hẹp sự khác biệt, qua đó nâng cao tính xác thực và khách quan trong những đánh giá về tình hình quyền con người ở Việt Nam.
Những năm qua, các cơ chế đối thoại song phương như: Đối thoại Nhân quyền, Đối thoại Chính trị - An ninh – Quốc phòng Việt – Mỹ đã tạo cơ hội để hai nước trao đổi thẳng thắn, cởi mở những khác biệt và bất đồng trong quan hệ song phương, trong đó có vấn đề nhân quyền. Bộ Ngoại giao Việt Nam cũng tích cực tổ chức các đoàn tới Mỹ để tiếp xúc cộng đồng nhằm cung cấp thông tin và giải tỏa những băn khoăn của kiều bào về chính sách đối với cộng đồng người Việt Nam ở nước ngoài, tình hình kinh tế - xã hội trong nước, trong đó có tình hình thực thi nhân quyền. Bên cạnh đó, Việt Nam cũng tạo điều kiện cho các đoàn Nghị sỹ, Trợ lý Nghị sỹ, quan chức Chính quyền, Đại sứ quán Mỹ, một số NGOs Mỹ và quốc tế vào Việt Nam tìm hiểu thực tế, tiếp xúc với một số nhân vật được cho là các “nhà đấu tranh cho dân chủ, nhân quyền”. Tuy nhiên, Mỹ vẫn tiếp tục áp dụng chính sách ngoại giao nhân quyền, nằm trong chiến lược “Diễn biến hòa bình” nhằm thực hiện mục tiêu nhất quán là thay đổi chế độ, xóa bỏ sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam.

 Vân Sơn 

ÔI! ĐƯỜNG CONG


Sáng nay ngồi buồn không biết làm gì bèn vào mạng nghe nhạc, định bụng vào anh Google để search bài “đường cong” của Thu Minh để nghe lại. Nhưng khi gõ xong thì trên màn hình không chỉ hiện lên các đường link ca khúc hit của Thu Minh nữa mà bên cạnh là các đường link khác dẫn tới các bài với các tiêu đề khác nhau như “cong mềm mại”, “cong như ghi đông xe đạp”, “đường cong nhưng lòng người phải thẳng”, “đường Trường Chinh từ thẳng thành đường cong”....À, hóa ra đây là cái “đường cong” mà mấy lâu nay dư luận đang ầm ĩ lên và đang là chủ đề tốn không ít giấy mực của cánh báo chí và truyền thông đây.
Thú thực mà nói tôi chẳng mấy khi quan tâm đến tình hình chính trị, xã hội phức tạp kia nên cái đoạn đường cong hay thẳng kia mấy lâu nay cứ nghe mọi người bàn tán xôn xao nhưng tôi cũng mặc. Nếu có quan tâm “đường cong” thì chỉ quan tâm đến “đường cong” của mấy em như Ngọc Trinh hay của mấy em mà tôi được chiêm ngưỡng vào mỗi tối ngồi trà chanh chém gió xung quanh bờ hồ. Mà kể cũng lạ! Con đường nào mà chẳng có đoạn cong, đoạn thẳng, làm gì có đường nào thẳng mãi được. Thế mà có mỗi cái đoạn đường Trường Chinh bị cong mấy trăm mét mà mấy lâu nay dân mình lại cứ làm ầm  lên. Đã thế phải vào tìm hiểu cho ra nhẽ!
Sau một buổi sáng tìm hiểu đọc hết các kênh thông tin, từ đủ các nguồn khác nhau và với cách tiếp nhận thông tin một cách trung gian nhất tôi thấy: hóa ra nguyên nhân chính để dẫn tới dư luận xôn xao, ồn ào bàn tán về chủ đề “Đường cong” không phải là tại người ta thấy đoạn đường này bị cong mà nó xuất phát từ việc có thông tin cho rằng trong bản vẽ quy hoạch trước đó, đoạn đường Trường Chinh là một đường thẳng, nhưng sau đó đã có sự điều chỉnh để nắn thành cong mà theo như họ nói là để “né” nhà quan chức. Nếu thông tin trên là xác thực thì chuyện người dân phân vân, thắc mắc cũng là lẽ thường tình. Bởi mọi chủ trương đường lối chính sách đưa ra, phải đảm bảo sự bình đẳng về mặt lợi ích của mọi tầng lớp nhân dân. Không thể có chuyện vì lợi ích của một nhóm người mà ảnh hưởng tới lợi ích của cả xã hội. Trải qua các cuộc chiến tranh bảo vệ tổ quốc nhân dân ta đã cho thấy họ sẵn sàng hi sinh tất cả cho tổ quốc, nhân dân sẵn sàng dỡ cả nhà cửa để làm đường cho xe ra mặt trận với tinh thần “xe chưa qua, nhà không tiếc”. Bước vào thời bình, xây dựng đất nước cũng đã có biết bao tấm gương những gia đình sẵn sàng hiến đất cho nhà nước làm trường học, làm đường giao thông. Điều đó cho thấy bất kỳ một chủ trương chính sách nào nếu thuận lòng dân thì đều có thể thực hiện được.
Nhưng tính xác thực của những thông tin trên như thế nào? Để ổn định dư luận, trao đổi với báo chí sáng 15/4, ông Phạm Quang Nghị cho biết, việc quyết định hướng tuyến đường Trường Chinh được các cơ quan Hà Nội tiến hành rất thận trọng, quy trình làm việc chặt chẽ, trong đó có lấy ý kiến của các cơ quan liên quan là Quân chủng Phòng không không quân - Bộ Quốc phòng
.
                         Đường Trường Chinh trước và sau quy hoạch. Ảnh: Bá Đô.

Ông cho biết, Quân chủng
Phòng không không quân đề nghị cần có điều chỉnh hướng tuyến con đường và Bộ Quốc phòng cũng có đề nghị như vậy, TP Hà Nội là cơ quan xem xét các ý kiến đó. Việc điều chỉnh hướng tuyến đường Trường Chinh về nguyên tắc không sai.
"Tôi khẳng định việc điều chỉnh đường Trường Chinh không có dấu hiệu tiêu cực, được công khai, minh bạch đúng thủ tục" - ông Nghị nhấn mạnh và cho biết cơ quan quyết định thuộc thành phố Hà Nội chứ không phải cá nhân nên không có ai đưa ý chí hay lợi ích của mình vào việc này.
Theo lãnh đạo thành phố, con đường mở thẳng thì sẽ đẹp hơn là cong, song có những trường hợp phải điều chỉnh, chẳng hạn như gặp phải di tích lịch sử. Về phương diện kinh tế kỹ thuật, điều chỉnh đường Trường Chinh làm giảm chi phí giải phóng mặt bằng và bớt ảnh hưởng tới các hộ dân.
Tuy nhiên, ông Phạm Quang Nghị cũng cho rằng, nếu có giải pháp tốt hơn về kinh tế, quy hoạch thì thành phố vẫn lắng nghe để sửa đổi, mong muốn đường Trường Chính có hướng tuyến tốt nhất.
Bí thư Hà Nội cũng yêu cầu các cơ quan của thành phố cung cấp thông tin chính xác, trung thực tới dư luận vì sao đường Trường Chinh phải điều chỉnh hướng tuyến.
Ông Nguyễn Văn Thịnh, Phó Chánh văn phòng UBND TP Hà Nội cũng khẳng định, đường Trường Chinh tuân thủ đúng quy định, quy hoạch chung của Hà Nội: "Quyết định được phê duyệt từ năm 2008, nhưng 6 năm sau chúng ta mới thực hiện, là một quá trình rất dài xin ý kiến, cân nhắc các phương án để xây dựng, dựa trên những tiêu chí kinh tế, kỹ thuật để đảm bảo an toàn giao thông".
Việc thẳng, cong đều có lý do riêng, vì triển khai trong các thời kỳ khác nhau, yêu cầu phải khớp nối hai đầu Ngã Tư Sở - Ngã Tư Vọng cho thẳng chỉ giới phê duyệt.
theo ông, việc làm đường cong  cũng đã lấy ý kiến rộng rãi từ phía người dân và cộng đồng, "chính vì lấy ý kiến cộng đồng là Quân chủng PKKQ, nên đường mới cong như vậy". Tuy nhiên, ông cho rằng đường cong này theo tiêu chuẩn, hợp lý và không ảnh hưởng đến giao thông nên không có vấn đề gì phải dừng dự án và điều chỉnh quy hoạch.

Như vậy là đã rõ, đường nào cũng có đoạn cong đoạn thẳng điều quan trọng là trong tất cả mọi việc chúng ta cần minh bạch ngay từ ban đầu. Trong chuyện này, nếu ngay từ đầu các cơ quan chức năng thực hiện các việc như :
 1. Công bố các quyết định giao nhiệm vụ và quyết định phê duyệt liên quan đến dự án ;
2. Công bố các kết luận của các cơ quan thẩm định dự án trong từng giai đoạn;  
3. Giao đơn vị tư vấn có tư cách pháp nhân để thẩm định lại một số nội dung chủ yếu để đơn vị tư vấn chịu trách nhiệm về kết luận thẩm định trước dự luận.
Nếu như vậy có lẽ sẽ không dẫn đến tình trạng dư luận lùm xùm như thời gian vừa qua. Mượn lời của một tác giả đúng là “đường cong nhưng lòng người phải thẳng”, khi chính quyền và nhân dân có sự đối thoại thẳng thắn và minh bạch thì sẽ không còn có những thông tin kiểu mập mờ làm rối loạn dư luận.
Nguyễn Chiến Thắng


SỰ VIỆC NGƯỜI DÂN GÂY RỐI Ở HÀ TĨNH - BÀI HỌC CHUNG CHO SỰ PHÁT TRIỂN

Từ một vùng quê nghèo khó, khí hậu khắc nghiệt, Hà Tĩnh đang trở thành trung tâm kinh tế năng động nhất cả nước. Tuy nhiên, song song với sự thành công chung đó luôn có những khoảng tối: Ô nhiễm môi trường, mức sống người dân, tình hình ANTT trên địa bàn…
 Chiều ngày 10/4/2014, một cuộc xung đột dữ dội giữa người dân và cán bộ địa phương vừa bùng phát tại  thôn Trung Sơn, xã Bắc Sơn, huyện Thạch Hà, tỉnh Hà Tĩnh. Nội dung sự việc như sau:
Vào trưa ngày 10/4, khi thực hiện lệnh bắt đối tượng Trương Văn Trường (SN 1984, trú thôn Trung Sơn, xã Bắc Sơn) về hành vi gây rối trật tự công cộng, các chiến sĩ công an huyện Thạch Hà bất ngờ bị hàng trăm đối tượng bao vây. Sau đó, nhóm đối tượng này bắt giữ và hành hung 4  chiến sĩ công an đang làm nhiệm vụ.
Vụ việc khiến công an tỉnh phải điều động hơn 100 chiến sĩ đến giải cứu. Hàng trăm đối tượng tiếp tục ném đá gây thương tích một số cán bộ, chiến sĩ phải nhập viện.
Sự việc không dừng lại cho đến tối cùng ngày, hàng trăm đối tượng xã Bắc Sơn, đồng loạt kéo đến trụ sở UBND xã này. Sau khi phá hỏng hệ thống tường bao, hàng rào, họ xông thẳng vào sân trụ sở của UBND xã đốt cháy 11 xe máy của lực lượng công an để tại đây.
Sau đó, nhóm đối tượng này tiếp tục kéo đến bao vây nhà của nhiều cán bộ xã Bắc Sơn. Họ la hét và dùng gạch, đá ném tới tấp vào nhà nhiều cán bộ xã, đồng thời xông vào nhà lấy xe máy của gia đình ông Nguyễn Khắc Sơn, Trưởng Công an xã rồi châm lửa đốt xe cháy rụi.
Nguyên nhân của sự việc ngày 10/4:
Nguyên nhân được cho là liên quan đến dự án xây dựng công viên Vĩnh Hằng - Bắc Sơn mà tỉnh Hà Tĩnh chuẩn bị xây dựng trên địa bàn xã Bắc Sơn. Theo kế hoạch thì công viên được xây dựng trên khu đất 28 ha, bao gồm đất hoang, đất ruộng và đất nghĩa địa. Tuy nhiên, người dân không chấp nhận dự án này dẫn đến sự việc xảy ra ngày 10/4 vừa qua.
Đây không phải sự việc đầu tiên người dân tập trung phản đối lực lượng chức năng. Cũng ngay tại Hà Tĩnh 29/3/2014 người dân Vũng Áng  phản đối việc cưỡng chế đất đai, làm tắc nghẽn đường từ quốc lộ 1A đến cảng Vũng Áng; với dự án mở rộng quốc lộ 1A đoạn đi qua xóm 14, xã Diễn An, huyện Diễn Châu, tỉnh Nghệ An, người dân cũng đã ngăn cản giải tỏa quốc lộ 1A.
Sau thời kỳ đổi mới, nền kinh tế Việt Nam đã có những bước tăng trưởng vượt trội. Từ một nền kinh tế kế hoạch hóa tập trung sang nền kinh tế thị trường và từ một đất nước rất nghèo trở thành một quốc gia có thu nhập trung bình thấp trong vòng chưa đến 20 năm - đã trở thành một phần trong các sách giáo khoa về phát triển. Có sự phát triển vượt bậc như vậy, cần phải nói tới chiến lược phát triển của Đảng và Chính phủ thể hiện sự hợp lý, quan trọng nhất là “Hợp lòng dân”. Chỉ có sự đồng lòng của cả xã hội mới tạo nên sự phát triển thần kì như vậy.
Tuy nhiên, một số sự việc xảy ra gần đây ở một số địa phương lại thể hiện một bộ mặt khác của sự phát triển kinh tế, khi mà Chủ trương chính sách của Đảng, Nhà nước không thỏa mãn được với nhu cầu của người dân. Hay nói cách khác đó là sự xung đột giữa lợi ích cá nhân và lợi ích tập thể (lợi ích chung).
Nâng cấp, mở rộng Quốc lộ 1A là công trình trọng điểm quốc gia, có ý nghĩa dân sinh đáp ứng sự phát triển của đất nước theo hướng công nghiệp hiện đại và nhu cầu giao thông ngày càng cao. Vậy tại sao người dân lại không chấp nhận, ngăn cản thi công? Đại diện cho 34 hộ dân ở Nghệ An cho biết: “Khi triển khai dự án mở rộng và nâng cấp quốc lộ 1A đi qua phần đất ở của chúng tôi thì chúng tôi đều đồng lòng với chủ trương, chính sách của Nhà nước để bàn giao mặt bằng cho đơn vị thi công đúng tiến độ. Nhưng Hội đồng bồi thường giải phón mặt bằng huyện Diễn Châu không thực hiện bồi thường, hỗ trợ, tái định cư cho phần đất bị thu hồi”.
Sự xung đột về mặt lợi ích chính là góc khác của sự phát triển chung. Không giải quyết xung đột này tất yếu nảy sinh các hệ lụy kèm theo: Bất ổn ANTT, bất ổn kinh tế và đặc biệt là bất ổn của “lòng dân” đối với người cán bộ lãnh đạo và xa hơn con đường lãnh đạo của Đảng, Nhà nước.
Trên con đường phát triển của đất nước ta, chủ trương, chính sách của Nhà nước  luôn cần phải đảm bảo dung hòa giữa lợi ích chung (lợi ích đất nước) với cá nhân từng người dân. Nếu lợi ích cá nhân không nhìn nhận một cách thích đáng, không được tôn trọng, thì công lý sẽ bị xâm hại, lợi ích thật sự chưa chắc thuộc về tập thể (lợi ích chung) mà chỉ của cá nhân, tổ chức khác nhân danh hay ngụy trang để mưu cầu lợi ích khác. Khi mà lợi ích được dung hòa thì khi đó mới tạo lên sự đồng thuận của toàn xã hội, lúc đó con đường phát triển của nước ta mới thực sự bền vững.

                                                                                                 Chuông đồng

 
Chia sẻ